Chương 1 – Tàu cập bến

Ngày 24 tháng Hai năm 1815, đài quan sát trên nhà thờ Đức Bà báo tin chiếc tàu Pharaon ba cột buồm từ Smyrne, qua Naples đang trở về.

Theo thường lệ, viên hoa tiêu lập tức rời bến ra đón tàu và cũng như mọi khi, sân thượng của pháo đài Thánh Giăng đã đông nghịt những kẻ hiếu kỳ.

Mỗi lần có một chiếc tàu cập bến là y như cảng Marseille có một sự kiện trọng đại, nhất là chiếc Pharaon này đã ra đời ở xưởng đóng tàu Phocée cổ kính và ông chủ tàu lại là công dân của thành phố.

Trong khi đó, chiếc tàu vẫn giương đủ những cánh buồm to nhỏ của mình từ từ tiến vào. Nhưng đám người hiếu kỳ trên bến, nhìn dáng điệu buồn bã của con tàu, đã linh cảm được một sự rủi ro, hoặc tai họa nào đó đã xảy ra trên tàu.

Tàu vẫn tiến vào một cách lặng lẽ dưới sự điều khiển khéo léo của một chàng trai có dáng điệu nhanh nhẹn, cặp mắt linh hoạt. Chàng đứng bên cạnh viên hoa tiêu, chăm chú theo dõi từng chuyển động của con tàu.

Nỗi lo âu lan tràn khắp đám dân chúng đến nỗi làm cho một người đang đứng xem không chờ cho tàu kịp cập bến, vội nhảy xuống một chiếc xuồng con ra lệnh chèo tới ngay trước mũi chiếc Pharaon.

Vừa nhìn thấy người đó, chàng thủy thủ trẻ tuổi kia liền rời khỏi đài chỉ huy, bỏ mũ, chạy xuống đứng sát vào thành tàu.

Đó là một thanh niên khoảng chừng mười tám đôi mươi, vóc cao, mảnh dẻ, đôi mắt đen đẹp đẽ và mái tóc màu gỗ mun. Con người anh toát ra vẻ điềm tĩnh và quả quyết đặc biệt của những người từng dạn dày với nguy hiểm, gian lao.

– Này anh Dantès. – Người đứng dưới xuồng hỏi vọng lên. – Có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao trên tàu lại có vẻ buồn thảm thế?

– Thưa ông Morrel! – Chàng thủy thủ trẻ đáp. – Một tai họa lớn đã xảy ra. Khi tàu tới gần Civita-Vecchia, ông thuyền trưởng Leclère dũng cảm của chúng ta đã từ trần.

– Thế còn hàng hóa? – Ông chủ tàu hỏi.

– Thưa ông chủ! Hàng hóa không suy suyễn gì. Nhưng ông thuyền trưởng đáng thương…

– Ông ta làm sao? Rơi xuống biển ư?

– Thưa không ạ! Ông thuyền trưởng bị chết vì bệnh sốt viêm não rất đau đớn.

Rồi anh thanh niên lại quay về phía các thủy thủ và ra lệnh cho họ chuẩn bị thả neo. Khi các thủy thủ đã bắt tay vào việc, anh tiếp tục nói chuyện với ông chủ tàu:

– Thưa ông! Tai họa xảy ra một cách đột ngột: ông thuyền trưởng Leclère hội đàm rất lâu với vị chỉ huy cảng Naples. Ngay sau cuộc chia tay rất xúc động đó ông lại lên cơn sốt.

Ba ngày sau ông qua đời…

Chúng tôi đã làm lễ mai táng ông theo tục lệ: khâm liệm thi hài ông trong một cái võng, rồi chôn cất ở đảo D’El Giglio.

Bây giờ, chúng tôi đem về trả cho bà vợ goá của ông tấm huy chương danh dự và thanh kiếm.

Thật là uổng công chiến đấu trong suốt mười năm trời với quân đội Hoàng gia Anh để rồi chết trên giường bệnh như một kẻ thường dân.

– Biết là thế nào hơn được hả anh Edmond? Mọi người chúng ta đều rồi sẽ chết và người cũ phải nhường chỗ cho người mới chứ! Vừa rồi anh quả quyết là số hàng hóa…

– Thưa ông Morrel! Còn nguyên vẹn và chắc chắn chuyến này ông sẽ kiếm được hai vạn rưởi frăng tiền lãi.

Bây giờ, mời ông lên tàu và ông Danglars, kế toán viên, sẽ cung cấp cho ông những tin tức cần thiết. Còn tôi, tôi bận phụ trách việc thả neo và treo cờ rủ.

Ông chủ tàu nắm sợi dây cáp của Dantès ném cho và trèo lên tàu với động tác lanh lẹ và khéo léo của một thủy thủ lành nghề, rồi đến gần viên kế toán Danglars vừa ở trong cabin đi ra.

Hắn trạc hăm lăm, hăm sáu.

Bộ mặt u ám đầy vẻ khúm núm ti tiện đối với cấp trên, hống hách láo xược đối với người dưới và cái chức vụ kế toán của hắn càng làm cho mọi người ghê tởm, trái hẳn với Edmond Dantès, người được cả tàu yêu mến.

– Thưa ông Morrel! – Hắn nói. – Ông đã biết tin dữ rồi chứ ạ?

– Phải! Phải! Ông Leclère thật đáng thương. Ông là một thuyền trưởng dũng cảm và lương thiện.

– Và là một thủy thủ xuất sắc, suốt đời sống giữa trời và biển để bảo vệ quyền lợi cho công ty Morrel, một hãng đóng tàu quan trọng.

– Nhưng. – Ông chủ tàu vừa theo dõi Dantès điều khiển việc thả neo vừa nói. – Anh Edmond xem ra cũng thạo nghề không kém người thủy thủ già.

– Vâng. – Danglars nhìn Dantès bằng con mắt hằn học. – Anh ta hãy còn trẻ và chủ quan lắm. Ông thuyền trưởng vừa tạ thế, anh ta đã tự ý nắm quyền chỉ huy. Chẳng cần hỏi ý kiến ai và làm chúng tôi mất toi một ngày rưỡi ở đảo Elbe.

– Chỉ huy chiếc tàu là quyền hạn chính thức của anh ta, vì anh ta là thuyền phó.

– Anh ta đã để mất cả một ngày rưỡi chỉ vì thích được lên bộ, có thế thôi.

– Anh Dantès. – Ông Morrel quay về phía Edmond gọi. – Lại đây tôi bảo.

– Xin ông chờ cho một lát. – Dantès đáp và ra lệnh thả neo.

– Ông xem đấy, anh ta cứ tự tiện hành động y như mình đã là thuyền trưởng rồi. – Danglars nói.

– Thì đúng phải như thế. – Ông chủ tàu nói. – Tôi biết anh ta còn ít tuổi nhưng rất xứng đáng với chức vụ đó và có nhiều kinh nghiệm trong nghề. Tôi có thể giao phó công việc cho anh ta được.

Nghe câu đó, bộ mặt của Danglars tối sầm lại và hắn lùi lại sau.

– Xin lỗi ông chủ. – Dantès lại gần. – Công việc đã hoàn tất, ông gọi tôi đến có việc gì ạ?

– Tôi muốn biết tại sao anh lại cho tàu cập vào đảo Elbe?

– Tôi chỉ thừa hành mệnh lệnh của ông thuyền trưởng. Trước khi qua đời ông ta có nhờ tôi trao cho Thống soái Bertrand một cái gói.

– Anh có gặp thống soái không?

– Dạ! Có ạ.

Ông Morrel nhìn chung quanh rồi kéo Dantès ra chỗ khác, khẽ hỏi:

– Còn Hoàng đế sức khỏe ra sao?

– Hoàng đế vẫn bình an vô sự. Chính mắt tôi đã nhìn thấy ngài. Lúc tôi đang nói chuyện với Thống soái thì Hoàng đế vào. Ngài hỏi tôi tỉ mỉ về chiếc tàu và có ý định mua lại của công ty ta.

– Này! Dantès. – Ông Morrel thân mật vỗ vai Edmond. – Anh đã hành động rất đúng là tuân lệnh ông thuyền trưởng, nhưng nếu người ta biết anh trao một cái gói cho Thống soái Bertrand thì có thể nguy hiểm cho anh đấy.

– Tại sao lại nguy hiểm ạ? Tôi có biết trong gói có gì đâu? Còn Hoàng đế chỉ hỏi tôi những câu thông thường. Xin ông cho tôi rút lui vì nhân viên y tế và hải quan đã đến kia rồi.

Chàng thanh niên vừa đi khỏi thì Danglars chạy ngay đến hỏi ông Morrel:

– Chắc anh ta đã cho ông biết lý do tàu ghé vào đảo Elbe?

– Dantès thừa hành theo mệnh lệnh ông Leclère.

– Nhưng ngoài cái gói đó ra, ông thuyền trưởng còn trao cho anh ta một bức thư.

– Sao anh biết?

– Tôi đi qua cửa buồng hé mở của ông thuyền trưởng và liếc thấy. – Danglars đỏ mặt nói. – Nhưng xin ông đừng nói cho Dantès biết, có lẽ tôi đã trông lầm.

Giữa lúc đó Dantès quay lại và Danglars bỏ đi.

– Thế nào, công việc khai báo xong rồi chứ? Chiều nay anh đến ăn cơm với tôi nhé!

– Thưa ông Morrel! Xin ông tha lỗi, tôi phải đi thăm cha tôi trước, tiện đó đến thăm một người mà tôi luôn luôn nhớ đến…

– A! phải rồi, tôi quên mất là ở xóm Catalans có một người đang mong chờ anh không kém gì cha anh, đó là cô Mercédès xinh đẹp.

Dantès mỉm cười nói:

– Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi.

– Vậy thì tôi không dám giữ anh. Anh có cần tiền không?

– Thưa ông chủ! Tôi đã được trả ba tháng lương trong cuộc hành trình này rồi và cũng đã có đủ tiền đưa cho người cha nghèo khó của tôi. Bây giờ, trước khi từ biệt xin ông cho tôi nghỉ phép mười lăm ngày để cưới vợ, và sau đó còn phải đi Paris nữa.

– Được lắm, nhưng anh phải sắp xếp công việc làm sao để chuyến đi tới, khi chiếc tàu Pharaon nhổ neo phải có thuyền trưởng của nó.

– Thuyền trưởng của nó? – Dantès kêu lên, mắt sáng long lanh. – Ông muốn chỉ định tôi là thuyền trưởng như tôi hằng mơ ước ư?

– Dantès thân mến! Nếu chỉ có một mình tôi thì việc này coi như xong rồi. Nhưng tôi còn một người hùn vốn nữa. Tôi sẽ cố nói giúp anh, anh có thể tin tưởng vào tôi.

Dantès rơm rớm nước mắt nắm chặt lấy tay ông chủ tàu, nói:

– Ôi! Ông Morrel! Ông Morrel! Tôi xin nhân danh cha tôi và cô Mercédès, gửi lời cám ơn ông.

– Thế đấy, Edmond ạ. Có Thượng đế cho những người có lòng tốt, và bây giờ anh hãy đi thăm cha anh và cô Mercédès đi.

Tôi còn ở lại thanh toán với những người khác. – Nhìn Danglars, ông Morrel nói tiếp. – Trong chuyến đi vừa qua, anh có hài lòng về anh ấy không?

– Thưa ông Morrel! Đứng về tình bạn thì tôi xem chừng anh ta không ưa tôi lắm, nhất là sau một vụ xích mích không đáng kể mà tôi đã cố gắng dàn hòa, nhưng anh ta đã khước từ.

Nhưng nói về công việc của một kế toán viên, chắc ông sẽ phải hài lòng về sự chu đáo của anh ấy.

– Anh Dantès, nếu anh được làm thuyền trưởng anh có giữ Danglars ở lại làm việc với anh không?

– Thuyền trưởng hay thuyền phó, tôi cũng đối xử tử tế với những ai được chủ tín nhiệm. Ông cho phép tôi dùng chiếc xuồng của ông để lên bờ chứ?

– Xin cứ tự nhiên. Chúc anh may mắn!

Chàng thủy thủ trẻ tuổi nhảy xuống chiếc xuồng con và bảo hai người giúp việc chèo vào bến Canebière.

Ông chủ tàu mỉm cười nhìn theo chàng thanh niên nhảy lên bờ rồi hòa mình vào đám đông đang đi lại nhộn nhịp.

Khi ông quay lại thì thấy Danglars đã đứng ngay phía sau mình, cũng đang theo dõi chàng thủy thủ trẻ tuổi nhưng với cái nhìn khác hẳn cái nhìn của ông.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.