Chương 11 – Con quỷ nhỏ đảo Corse

Viên Bộ trưởng Cảnh sát bước vào, mặt tái mét, cặp mắt lơ láo, người run rẩy. Louis XVIII thấy bộ mặt hốt hoảng của ông ta, vội hỏi:

– Thế nào? Có đúng như lời nói của quận công Blacas mà Villefort vừa xác nhận không?

– Tâu bệ hạ! – Dandré quỳ xuống như muốn ôm lấy chân nhà vua. – Quả là bất hạnh cho tôi.

– Ông nói đi! – Louis XVIII lùi lại, cau mày.

– Tâu bệ hạ! – Dandré tiếp. – Kẻ tiếm ngôi đã rời đảo Elbe ngày 28 tháng Hai và đổ bộ lên đất Pháp ngày 1 tháng Ba ở cảng Antibes.

– Ở cảng Antibes? Cách Paris hai trăm năm mươi dặm, từ ngày 1 tháng Ba mà mãi đến hôm nay là mồng 3 tháng Ba ông mới biết… Ta không sao tin được. Hoặc ông đã bị người ta báo sai, hoặc ông đã mất trí rồi.

– Chao ôi! Tâu bệ hạ! Sự thực quả là như vậy!

– Louis XVIII vừa phẫn nộ, vừa run sợ, chồm lên như bị đâm trúng tim và kêu lên:

– Trên đất Pháp! Kẻ tiếm ngôi đã có mặt trên đất Pháp! Không ai đề phòng y cả à? Người ta đều đồng lõa với y à?

Quận công Blacas tiến đến bên cạnh nhà vua và thốt lên:

– Ôi! Ông Dandré không phải là kẻ phản bội đâu, tâu bệ hạ! Ông ta đã mù quáng, và tất cả chúng ta đều đã mù quáng mất rồi!

– Tâu bệ hạ! – Villefort nói. – Kẻ tiếm ngôi không được người miền Nam ủng hộ, họ sẽ chống lại y kịch liệt.

– Nhưng y cũng vẫn sẽ tiến, vẫn cứ tiến tới Paris! Còn ở miền Dauphiné thì sao?

– Tôi xin tâu bệ hạ một sự thật đau xót. Cả đám dân miền núi đều ủng hộ Bonaparte.

– Y có được bao nhiêu quân tất cả?

– Tâu bệ hạ! Tôi không được biết. – Bộ trưởng Cảnh sát đáp.

Louis XVIII cười chua chát:

– Thế nào? Ông không biết hả ông Bộ trưởng Cảnh sát? Chẳng lẽ cái đó không lấy gì làm quan trọng!

– Bức điện chỉ nói ngày đổ bộ chứ không nói quân số.

Louis XVIII giận tái người:

– Thế là quân đội bảy nước liên minh đã đánh đổ con người đó, và nhờ một phép mầu nhiệm của Thượng đế đã đưa ta lên nối lại ngôi của cha ông ta sau hai mươi lăm năm sống lưu vong. Và bây giờ, vừa đạt tới nguyện vọng của mình thì một sức mạnh mà ta tưởng đã nắm trong tay lại nổ tung ra làm tiêu tan cả sự nghiệp của ta.

– Tâu bệ hạ! Đó là định mệnh! – Bộ trưởng Cảnh sát vừa nói vừa cúi rạp người xuống.

De Blacas đưa tay lên vuốt cái trán ướt đẫm mồ hôi. Villefort cười thầm về cái vai trò quan trọng của hắn. Louis XVIII nói tiếp:

– Ôi! Ngai vàng của ta sẽ sụp đổ. Thà ta bước lên đoạn đầu đài như anh Louis XVI của ta còn hơn là bị đuổi ra khỏi cung điện Tuileries bởi sự lố bịch… Ông Villefort, ông hãy lại gần đây và nói với ông Bộ trưởng Cảnh sát những vấn đề mà ông ta chưa biết. Ông mới chỉ là một anh thẩm phán tầm thường mà còn linh lợi hơn cả một bộ máy cảnh sát và ông có thể bảo vệ được ngôi báu của ta nếu ông có đầy đủ quyền hành như ông ấy.

Villefort nghiêng mình với vẻ đắc thắng, còn Dandré thì nhìn hắn bằng con mắt cay cú.

– Thôi được! – Louis XVIII tiếp lời. – Bây giờ, nhiệm vụ chính là của ông Bộ trưởng Quốc phòng. À này! Ông nam tước! Ông có tin gì thêm về vụ phố Saint-Jacques không? Hình như vụ này có liên quan đến cái chết của tướng Quesnel thì phải.

Nghe nói đến tên tướng Quesnel, Villefort giật mình, còn Bộ trưởng cảnh sát thì đáp:

– Dạ! Tâu bệ hạ! Không phải tướng Quesnel tự sát mà bị ám sát mới đúng. Một kẻ lạ mặt đến tìm tướng Quesnel tại nhà và hẹn gặp ông ta ở phố Saint-Jacques. Người đầy tớ ông ta cho biết kẻ lạ mặt vào khoảng trên năm mươi tuổi, để râu mép, mắt đen và lông mày rậm. Hắn khoác áo choàng màu lơ và ve áo có đeo Bắc đẩu bội tinh. Ngày hôm qua một thám tử của tôi theo dõi một người có đặc điểm nói trên và đến phố Coq-Héron thì người đó biến mất.

Villefort phải tựa người vào lưng ghế vì hắn thấy chân đứng không vững nữa. Chỉ nghe nói kẻ lạ mặt đã thoát, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Louis XVIII bảo Bộ trưởng cảnh sát:

– Ông phải cố tìm cho bằng được kẻ đó. Hắn có phải là tay chân của Bonaparte hay không cũng đều phải trừng trị thích đáng vì tội giết người.

Và quay về phía Villefort, nhà vua bảo:

– Ông Villefort, ông hãy về nghỉ đã. Đi đường chắc xa ông mệt lắm. Ông về nhà ông Noirtier chứ?

– Dạ! Tôi trọ ở khách sạn Madrit và chưa gặp cha tôi.

– À! Đúng rồi, tôi quên mất, vì trung thành với Hoàng gia mà ông ta đã lạnh nhạt với cha ông. Và đây, tôi đền công cho ông.

Louis XVIII liền tháo chiếc Bắc đẩu bội tinh đang đeo ở cổ áo ra trao cho Villefort. Villefort vội đỡ lấy và đưa lên môi hôn, mắt long lanh vì kiêu hãnh, rồi nói:

– Tâu bệ hạ! Nửa giờ nữa hạ thần sẽ trở về Marseille.

– Này! Ông Villefort, nếu ta có quên ông, thì ông chớ có ngại nhắc lại cho ta kỷ niệm này nhé.

Nói xong, Louis XVIII sai đi mời viên Bộ trưởng Quốc phòng đến.

Villefort ra ngoài, gọi một chiếc xe ngựa về khách sạn.

Hắn vừa ngồi vào bàn ăn thì có tiếng kéo chuông. Một người hầu phòng vào báo rằng có một người lạ mặt muốn gặp nhưng lại không chịu xưng tên.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.