Chương 7 – Hỏi cung

Villefort vừa ra khỏi phòng ăn thì lập tức y trút bộ mặt vui vẻ để lấy lại bộ mặt nghiêm nghị mà nghề nghiệp của một kẻ nắm vận mệnh người khác bắt buộc phải như thế.

Thật vậy, ngoài cái xu hướng chính trị của người cha khiến y phải suy nghĩ thì Gérard De Villefort là một người sung sướng vì mới hai mươi bảy tuổi, y đã có một địa vị khá cao trong ngành thẩm phán, có nhiều tiền của.

Hơn nữa y lại sắp sửa kết hôn với tiểu thư Renée De Saint Méran, dòng dõi một gia đình có lắm quyền thế lúc bấy giờ. Điều đó sẽ đem lại cho y một món hồi môn gần nửa triệu.

Ra tới cổng, gặp viên quận trưởng cảnh binh đang đứng chờ, y nói:

– Tôi đã đọc bức thư tố cáo, xin ông cho biết chi tiết về thủ phạm vụ âm mưu này.

– Những giấy tờ khám thấy trong người nó đã được niêm phong và để trong văn phòng của ngài. Còn thủ phạm tên Edmond Dantès, thuyền phó tàu Pharaon chuyên chở bông từ Ai Cập đến Marseille cho công ty Morrel. Nó hãy còn trẻ lắm, mới độ mười chín, hai mươi tuổi.

Vừa lúc đó, một người đang đứng chờ ở đầu phố chạy đến, đó là ông Morrel, ông nói:

– Thưa ngài Villefort! Người ta vừa bắt người thuyền phó của tôi. Có thể là một sự nhầm lẫn. Tôi xin cam đoan với ngài anh ta quả là một người hiền lành, lương thiện nhất, một người làm việc rất đắc lực của công ty chúng tôi, tôi xin thành thực bảo lãnh với ngài.

– Ông nên biết rằng. – Villefort lạnh lùng nói. – Người ta chỉ hiền lành lương thiện trong đời tu, còn về chính trị thì không như thế đâu. Ông cứ yên tâm, tôi sẽ làm việc hết sức vô tư, và nếu quả thật anh ta có tội thì trong giai đoạn khó khăn này tôi buộc phải thừa hành công vụ.

Nói xong, Villefort gật đầu chào ông chủ tàu còn sững sờ đứng đó, rồi bước vào một toà nhà bên cạnh toà án.

Phòng ngoài đông đặc những sen đầm và cảnh binh vây lấy phạm nhân, còn phạm nhân vẫn đứng yên lặng và bình tĩnh.

Villefort đi qua, liếc mắt nhìn Dantès và cầm lấy cái gói do một cảnh binh đưa cho. Y bước vào bàn giấy và ra lệnh dẫn phạm nhân vào. Mặc dù mới chỉ nhìn thoáng qua Villefort cũng nhận thấy chàng trai này có vầng trán rộng thông minh, cặp mắt can đảm, cái miệng chân thật để lộ hai hàm răng trắng bóng.

Ngay sau đó, Dantès bước vào, mặt anh hơi tái nhưng vẫn bình tĩnh. Anh mỉm cười cúi đầu chào người đại diện cho công lý Villefort hỏi tên tuổi nghề nghiệp rồi hỏi tiếp Dantès.

– Anh làm gì trước lúc bị bắt?

– Tôi đang dự bữa tiệc đính hôn của tôi với một cô gái mà tôi yêu từ ba năm nay.

Villefort thường ngày vẫn thản nhiên cũng phải giật mình về sự trùng hợp đó. Giọng nói cảm động của Dantès làm thức tỉnh một chút tình cảm trong thâm tâm y, vì bản thân Villefort cũng sắp lấy vợ, cũng sắp được hưởng hạnh phúc như anh ta.

– Trước kia anh có làm việc cho Bonaparte không?

– Tôi sắp vào hải quân thì ông ta bị truất ngôi.

– Người ta nói anh có những tư tưởng chính trị quá khích.

– Những tư tưởng quá khích? Chao ôi thưa ngài! Tôi chưa có một chính kiến nào, tôi mới mười chín tuổi, chỉ biết làm việc.

Nhìn bộ mặt hiền lành cởi mở của anh, Villefort chợt nghĩ tới câu nói của Renée xin độ lượng cho phạm nhân và Villefort cảm thấy hình như anh ta bị oan uổng. Có lẽ niềm hạnh phúc đã làm cho những kẻ ác trở nên tốt bụng hơn. Bộ mặt Villefort trở nên tươi tỉnh tiếp tục:

– Anh có ai thù hằn không?

– Thưa ngài! Ở địa vị nhỏ bé của tôi, thì còn có ai thèm thù hằn. Tôi có hơn mười thủy thủ dưới quyền, tôi coi họ đều là anh em.

– Nếu không có kẻ thù thì chắc phải có người ghen ghét. Anh mới mười chín tuổi, sắp làm thuyền trưởng và kết hôn với một cô gái đẹp yêu anh, đó là một hạnh phúc hiếm có.

– Ngài hiểu biết lòng người hơn tôi, nhưng tôi tin rằng nếu trong số bạn hữu của tôi có người nào ghen ghét thì tôi cũng không muốn biết để căm thù.

– Anh nghĩ sai rồi, anh phải nhìn xung quanh với con mắt sáng suốt và thấy anh là người thật thà, tôi muốn giúp anh tìm ra ánh sáng của bức thư tố giác này. Anh có nhận ra chữ của ai không?

Nói xong! Villefort đưa bức thư tố giác cho Dantès. Anh đọc xong, cau mày nói:

– Thưa ngài! Tôi không nhận ra chữ của ai cả và tôi rất đội ơn sự tận tâm của ngài. Bức thư viết rất khéo léo, chứng tỏ người ghen ghét tôi là một kẻ có tâm địa rất ghê gớm.

– Những lời tố cáo có đúng sự thật không? – Villefort quẳng bức thư xuống bàn hỏi.

– Tôi xin thành thật nói với ngài là khi tàu vừa rời khỏi Naples, ông thuyền trưởng bỗng nhiên bị ốm nặng.

Ba ngày sau ông biết mình không sống được nữa, ông ra lệnh cho tôi lái tàu đến đảo Elbe, đổ bộ lên Porto-Ferrajo, trao một bức thư cho Thống soái và có thể được giao một nhiệm vụ khác nữa. Hôm sau, ông Leclère tạ thế. Tôi làm theo lời dặn dò của ông ấy.

Tôi đã gặp Thống soái, trao bức thư nói trên và sau đó Thống soái trao lại một bức thư khác, dặn tôi phải đích thân đi Paris trao cho một người bạn của Thống soái.

– Đúng rồi. – Villefort nói. – Tôi tin rằng đó là sự thật, và nếu anh có tội chẳng qua vì đã dại dột tuân theo mệnh lệnh của viên thuyền trưởng. Anh đưa bức thư đó cho tôi và sau khi sự việc được xác minh, tôi sẽ ra lệnh thả anh.

– Vậy là tôi sẽ được trả lại tự do, thưa ngài? – Dantès vui sướng hỏi lại.

– Phải! Nhưng đưa bức thư đây đã.

– Bức thư đó ở ngay trước mặt ngài, lẫn trong số giấy tờ mà người ta đã khám thấy trong người tôi.

– Xem bức thư gửi cho ai nào?

Villefort vừa nói vừa lục trong đám giấy tờ, rút ra bức thư và đọc thấy địa chỉ người nhận: “Gửi ngài Noirtier số 13, phố Coq-Héron, Paris”.

Giá như sét có đánh trên đầu Villefort thì cũng không làm cho y choáng váng nhanh đến thế. Y đã toan đứng lên, sắp sửa ra đi, bỗng lại ngồi thụp xuống chiếc ghế bành, mặt tái nhợt, nhìn bức thư với đôi mắt hoảng sợ.

Dantès ngạc nhiên hỏi:

– Ngài có biết người đó là ai không?

– Không. – Villefort đáp. – Một bầy tôi trung thành của Đức vua không thể quen biết những tên phiến loạn được. Anh đã đưa bức thư cho ai xem chưa?

– Tôi không biết nội dung bức thư nói gì và tôi cũng chưa cho ai xem cả.

– Tất cả mọi người đều không biết anh mang bức thư gửi cho Noirtier ở Paris chứ?

– Không một ai biết cả.

– Quá lắm! – Quá lắm! – Villefort lẩm bẩm, vầng trán y nhăn lại làm khuôn mặt càng trở nên tối tăm, đôi môi nhợt nhạt, cặp mắt long lên, đôi bàn tay run rẩy ôm lấy đầu.

– Trời! Ngài làm sao thế? – Dantès ngạc nhiên hỏi.

Villefort không đáp, ngẩng khuôn mặt bơ phờ, nhìn bức thư một lần nữa rồi nói tiếp:

– Anh nói là không biết nội dung bức thư, có đúng thế không?

– Tôi xin lấy danh dự mà thề rằng tôi hoàn toàn không biết gì cả.

Villefort lấy tay vuốt những giọt mồ hôi chảy đầm đìa trên trán, đọc lại bức thư đến lần thứ ba, rồi nghĩ bụng: “Nếu hắn biết nội dung bức thư, nếu hắn biết Noirtier là bố của ta thì sự nghiệp của ta sẽ đi đời, sẽ mất sạch”.

– Không còn nghi ngờ gì nữa! – Y bỗng thốt lên.

– Nhưng trời ơi! – Anh thanh niên đáng thương nói. – Nếu ngài ngờ vực tôi, tôi xin sẵn sàng trả lời những câu hỏi của ngài.

– Những lời tố cáo anh vô cùng nghiêm trọng, tôi không có đủ thẩm quyền như tôi đã tưởng để trả lại tự do cho anh, và trước khi có một quyết định, tôi cần phải hỏi ý kiến quan chánh án đã. Anh thấy rõ thái độ của tôi đối với anh chứ?

– Dạ! Ngài thật là một người tốt bụng, tôi xin đa tạ ngài.

– Này anh bạn, tôi chỉ giữ anh lại một ít lâu nữa thôi. Còn bức thư đã làm anh mắc tội, anh xem đây này…

Villefort đến gần lò sưởi ném bức thư vào lửa, đợi nó cháy hết rồi nói:

– Tôi đã thiêu hủy nó rồi. Bây giờ, anh có thể tin tưởng vào tôi.

– Tôi sẵn sàng tuân theo mệnh lệnh của ngài.

– Không phải là mệnh lệnh, mà là những lời khuyên bảo. Chỉ có anh là thấy bức thư đó, bây giờ nó không còn nữa. Sau này có ai hỏi anh, anh phải chối là không hề có nó và thế là anh sẽ thoát nạn. Anh hãy thề đi.

– Thưa ngài! Tôi xin thề! Ngài cứ yên tâm.

Villefort kéo chuông, viên quận trưởng cảnh sát đi vào. Villefort rỉ tai hắn vài câu và hắn gật đầu, rồi quay lại bảo Dantès.

– Anh cứ yên tâm theo ông quận trưởng.

Dantès cúi chào, nhìn Villefort bằng con mắt hàm ơn.

Hai người vừa đi khỏi, Villefort đã ngã gục xuống ghế như người bị kiệt sức, lẩm bẩm: “Trời ơi! Định mệnh thật éo le… Nếu quan Chưởng lý có mặt hôm nay ở Marseille và quan Chánh án hỏi cung thay ta thì ta hết đời vì bức thư đáng nguyền rủa đó. Ôi! Cha ơi cha! Cha còn cản trở bước đường tiến thân của con đến bao giờ nữa?!”.

Rồi đột nhiên, một ý nghĩ thoáng hiện trong đầu óc y. Bộ mặt nhăn nhó của y trở lại tươi tỉnh, một nụ cười nở trên đôi môi đang mím chặt. Y nghĩ thầm: “Đúng rồi, bức thư đáng lẽ làm hại ta, nhưng ngược lại nó sẽ mang lại giàu sang, vinh hiển cho ta. Phải hành động ngay mới được”.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.