Cuộc phiêu lưu thứ chín – Lời thề của Ysengrin

Một hôm Xsengrin đang đi dạo trong rừng thì Renard đến bắt chuyện.

– Chào chú.

– Chào cháu.

– Tình hình chú thế nào rồi?

– Giờ cũng không tệ. Những người nông dân đang bận rộn thu hoạch nên không nghĩ đến việc để mắt đến chúng ta nữa. Thực sự không có điều gì để phàn nàn.

– Còn cháu thì đang định đề xuất với chú một cuộc đi săn!

– Cứ đề xuất đi. – Ysengrin tỏ vẻ dửng dưng. – Rồi chúng ta sẽ xem xem có bõ công không.

– Cách đây không xa, ở một nơi hẻo lánh tách rời khỏi làng và những khu dân cư, có một đàn ngỗng rất đông chỉ do một chú bé mục đồng trông giữ… Chú có thích đi thám thính phía đó không?

– Sẵn lòng, Renard. Một con ngỗng, hay thậm chí nhiều con ngỗng, kể cả lúc không đói cũng có thể ăn được. Nhưng hãy nói cho ta biết, chú bé mục đồng đó không có những con chó cùng canh giữ đàn ngỗng chứ?

– Vậy thì chúng ta lên đường thôi.

– Xin lỗi vì cháu không đi cùng chú. Bây giờ cháu đang rất khó chịu vì vết thương cũ cứ tra tấn cháu mỗi khi thời tiết thay đổi.

Ysengrin đang trong trạng thái vui vẻ.

– Vậy cháu hãy nghỉ ngơi đi. – Nó nói. – Ta sẽ đi săn một mình, và chúng ta sẽ cùng nhau ăn những con mồi mà nhất định ta sẽ không quên mang về cho cháu.

Theo chỉ dẫn của Renard, chó sói tìm thấy một đàn ngỗng đang mổ những ngọn cỏ ngắn trên một đồng cỏ vừa bị xén.

Nó chọn một con ngỗng đẹp màu tro trông có vẻ ngon nhất trên đời. Sói vồ lấy con ngỗng đó và mang nó đi.

Chú bé mục đồng được báo động bởi tiếng kêu của những con ngỗng khác, liền quay lại và nhìn thấy chó sói. Chú bé liền thả hai con chó săn canh giữ đàn gia cầm ra để đuổi theo nó.

Ysengrin bỏ lại con ngỗng và chạy thoát thân, không tránh khỏi bị mấy vết cắn đau điếng.

Lần này, tỉnh ngộ ra, nó quay lại chỗ Renard.

– Á! Tên gian ác! Đồ phản nghịch! Đồ lừa đảo! Đã từ rất lâu rồi người chơi xỏ ta.

Hôm nay ta đã nhận ra điều đó. Ngươi xếp đặt cho ta câu cá ở ao bị đóng băng là để cho ta bị những tay thợ săn giết chết.

Ngươi bảo ta đến nhà kho là để ta bị người nông dân đập chết. Và hôm nay người xui ta đi săn những con ngỗng là để ta bị những con chó săn cắn xé…

Đã đến lúc ngươi phải trả giá cho tất cả những điều này.

Vừa nói những lời đó, Ysengrin vừa ghim móng vuốt đáng sợ của mình vào cổ họng của Renard.

– Ngài sói, – kẻ thua cuộc rên rỉ, – ngài to còn tôi nhỏ… ngài mạnh còn tôi yếu… Ngài bất ngờ tấn công tôi ở nơi xa trong khi tôi không thể trông chờ sự giúp đỡ của bất kì ai. Đó đâu phải là hào hiệp. Ít nhất hãy cho tôi biện minh.

– Không, không, đồ lừa đảo. Sẽ không có sự thương hại hay khoan hồng nào dành cho ngươi.

Ysengrin tóm lấy gáy kẻ có tội, ra sức lắc nó, quật ngã nó, đạp nó, cắn nó. Renard bị hành hạ còn hơn cả những tù nhân trên đất Sarrasin.

Cáo sợ gần chết, và trong cơn hoảng sợ, nó kêu lên:

– Ngài sói, ngài quên rằng tôi có những đứa con trai. Chúng sẽ trả thù cho tôi.

Ngài cũng quên rằng Ermeline, người vợ góa đau buồn của tôi, sẽ đứng lên vạch tội ngài ở cung vua, và cô ấy sẽ được vua và những người họ hàng và bạn bè của chúng tôi ủng hộ.

Ngài sẽ bị kết án, và kẻ thù của ngài sẽ vui mừng vì sự bất hạnh của ngài.

Những lập luận này dường như làm lay chuyển Ysengrin, và nó nới lỏng một chút đôi hàm siết chặt của mình.

– Chú à, – Renard tiếp tục, – sự nóng giận làm cho chú mù quáng và chú không xét xử cháu một cách công minh.

Cháu không phạm những tội ác mà chú đã buộc cho cháu. Cháu không biết nước ở sông đóng băng và giam hãm cái đuôi của chú; cháu cũng không biết những người thợ săn sẽ đến.

Cháu không nhìn thấy trước được là cái lỗ sẽ quá bé để chú có thể trốn thoát khỏi nhà kho. Và cháu đã tin rằng chú bé mục đồng chăn ngỗng không có những con chó.

Cháu xin thề điều này trên đầu Ermeline và các con cháu.

– Làm sao ta có thể tin ngươi? Ngươi luôn nói dối!

– Không, chú Ysengrin, cháu không nói dối như họ nói. Cháu không biết ai đã đặt điều cho cháu cái tiếng đáng ghét này.

– Ồ! Đó chính là vì ngươi đã lừa dối và phản bội tất cả.

Chó sói thả Renard ra. Trông nó thật thảm hại với những vết bầm tím của trận đòn dữ dội mà nó vừa nhận.

Vì thế, bằng giọng giả dối được diễn một cách tuyệt vời, nó nói:

– Chú à, sẽ tốt hơn nếu chúng ta hòa giải với nhau. Chúng ta càng đoàn kết thì chúng ta càng mạnh.

– Ta sẽ không yêu cầu gì hơn thế. – Ysengrin trả lời với chút nghi ngờ. – Những ai đảm bảo cho ta thiện ý của ngươi?

– Nghe này chú, có một nơi linh thiêng dành cho những lời thề và những thỏa thuận quan trọng, kẻ nào thề nhưng lại có những ý nghĩ phản trắc lúc đó sẽ bị trừng trị ngay tức khắc.

Cháu đã sẵn sàng để đi đến đó với chú.

– Chỗ đó ở đâu?

– Ở phía cuối của thung lũng, trên bờ của một dòng suối.

– Vậy chúng ta đi thôi.

Thế là chúng chạy nhanh xuống dọc theo con đường đá dẫn đến suối.

Đến nơi, Renard chỉ cho Ysengrin một cành cây cong xuống đất và nói:

– Là đây.

Nhưng nó không nói với Ysengrin rằng cái cành cong này được giữ bởi một cái chốt và sẽ bật tung ra ngay nếu bị đập vào, kẹp chặt những kẻ tò mò hay những kẻ liều lĩnh chạm vào nó.

Chó sói ngoan ngoãn nhắc lại từng từ của lời thề mà Renard nói cho nó:

“Tôi đồng ý không còn nhìn thấy ngày mai nếu tôi giữ mối hận thù với cháu họ của tôi đang ở đây và nếu tôi gây sự với nó hay bất cứ ai trong gia đình nó”.

Để khẳng định mạnh mẽ hơn sự thành tâm của mình, Ysengrin tì chân xuống cành cây cong, mạnh đến mức cành cây bật tung lên và và nó bị mắc bẫy.

– Á! Đồ phản bội!… Đồ lừa lọc!… – Nó kêu lên. – Đáng lẽ ta phải nghi ngờ điều đó.

– Phản bội thế nào? – Renard nói với giọng ngạc nhiên thương tiếc. – Ngược lại, chính là chú, ông chú đáng thương, kẻ vừa có những ý nghĩ phản bội.

Cháu đã không cảnh báo trước với chú là bội ước sẽ bị trừng trị ngay sao?… Chú thấy hậu quả của việc làm một con sói không tốt là như vậy đấy!

Renard cười thầm và chạy về nhà. Trên đường, nó tìm thấy con ngỗng bị cắt cổ mà Ysengrin đã bỏ lại. Cáo tóm lấy nó và mang về cho Ermeline làm một bữa ngon lành.

Trong lúc đó, Ysengrin giận dữ, tuyệt vọng, cố hết sức để thoát ra. May cho nó, chiếc bẫy này đã cũ, gỗ bị mục, cuối cùng cũng bị phá vỡ.

Con sói đau đớn, khập khiễng, làu nhàu, lần này đành tạm từ bỏ sự trả thù đứa cháu ranh mãnh, xảo trá.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.
Bài trước
Bài tiếp theo