Cuộc phiêu lưu thứ mười hai – Renard lừa người nông dân, và chuyện xảy ra sau đó

Ysengrin và Renard đang đi cùng nhau qua một con đường nhỏ giáp rừng. Bây giờ là mùa thu, rừng bắt đầu ngả màu vàng, không khí trong lành, nhẹ nhàng, mát mẻ, làm thư giãn tâm trí cũng như cơ thể.

Hai kẻ đi đường hồi tưởng lại những thú vui và những trò giải trí mà chúng đã có cùng nhau thời thanh xuân và dường như đã hoàn toàn quên những khó khăn thường xuyên gây rắc rối cho tình bạn lâu năm này.

Ở phía xa, chúng nhìn thấy một người nông dân đang còng lưng với gánh nặng trên vai. Đôi mắt tinh ranh của những con thú đã sớm phát hiện ra cái gánh nặng kia không gì khác, chính là miếng thịt lợn dành để muối.

– Chúng ta phải tận dụng vận may đã được ban này. – Renard nói. Nó đã đưa ra quyết định nhanh hơn người bạn đồng hành.

– Chúng ta sẽ chiếm lấy thịt lợn của người nông dân này. Chú sẽ ăn nó cho thỏa thích trước, rồi chú đưa nó cho cháu và cháu cũng sẽ ăn nó. Sau đó chúng ta sẽ bán phần thịt còn lại. Hãy để việc đó cho cháu lo, không có người bán hàng nào giỏi hơn cháu.

Cháu có thể bán những hòn sỏi cứ như là kẹo hạnh nhân mà những người mua hàng vẫn cứ cảm ơn cháu. Chúng ta sẽ chia nhau thành quả ở chợ: hai phần ba cho chú, một phần ba cho cháu. Điều này nghe được chứ?

Ysengrin không có đòi hỏi gì hơn là đồng ý với thỏa thuận béo bở này. Nhưng nó nghi ngờ những sự vụ cùng với Renard: chúng luôn có kết cục bất lợi cho nó.

– Hãy nói cho ta, cháu họ, không có bất kì cạm bẫy hay sự mai phục nào đối với ta trong cái kế hoạch đó đấy chứ? – Sói nghi ngờ nói.

– Không hề! – Renard phản đối. – Cháu xin bị treo cổ nếu tất cả không diễn ra như những gì cháu vừa nói với chú. Chú hãy trốn trong bụi cây, theo dõi những cử động của cháu, chớp lấy cơ hội và miếng thịt lợn sẽ thuộc về chúng ta.

Ngay lập tức, Renard thay đổi dáng đi. Nó bước khập khiễng và kéo lê cái chân như thể nó bị thương. Nó tự ngã… Cố gắng đứng dậy… khụyu xuống lần nữa… lại tiếp tục những bước đi khó nhọc, và lặp lại những hành động đó cho đến khi người nông dân chú ý đến nó.

“Đây là một con vật có vẻ rất ốm yếu”, anh ta nghĩ. Anh ta nhìn chăm chú hơn.

– Đó là một con cáo, – anh ta nói, – một con cáo to thì chắc là bộ lông của nó sẽ rất đắt.

Anh ta lại gần nó, tin rằng có thể dễ dàng túm được con vật đang bị thương này, nhưng Renard nhảy sang một bên và có vẻ gắng tìm cách trốn thoát.

Không một chút hoài nghi về thành công sắp đến, người nông dân ra sức đuổi theo cáo. Anh ta luôn tưởng rằng đã bắt được Renard, và Renard luôn thoát khỏi anh ta. Bị cuốn vào trò chơi và bị quyến rũ bởi bộ lông đẹp, anh nông dân bỏ cái gánh nặng lên đồi cỏ để đuổi nhanh hơn.

Ysengrin theo dõi hành động đó, nhảy xuống chỗ miếng thịt và mang nó đi, trong khi Renard lao đi như một mũi tên để gặp đồng bọn.

Người nông dân, lúc đầu có một phần tư con lợn, sau đó tưởng rằng sẽ có một phần tư con lợn và một bộ lông, nhưng cuối cùng anh ta không có thịt lợn và cũng không có bộ lông, nên nghĩ rằng mình đã bị bỏ bùa mê. Sau đó, thay vì vẻ sững sờ lúc ban đầu, anh ta tức giận.

Anh ta nguyền rủa số phận, giậm chân, giật tóc và lo lắng về việc giải thích cho bà nội trợ của mình.

Renard gặp Ysengrin, kẻ đã giấu miếng thịt lợn dưới những chiếc lá để giữ cho nó được tươi.

– Chú thấy chưa! Cháu đã nói với chú là miếng thịt lợn đó sẽ thuộc về chúng ta mà!

– Thuộc Về chúng ta?… – Ysengrin nói với giọng coi thường và đe dọa. – Chắc cháu muốn nói là thuộc về chú.

– Chuyện gì vậy? Thế chú quên thỏa thuận của chúng ta rồi à?

– Không có thỏa thuận nào với một kẻ phản trắc như cháu. Và cháu phải thấy mình may mắn vì ta đã bằng lòng với sự trừng phạt như vậy cho tất cả những hành động xấu của cháu trước đây.

– Nếu một ai đó, trong trường hợp này, đáng bị treo cổ, thì kẻ đó chắc chắn không phải là cháu.

– Hừ!… – Sói gầm gừ.

Renard rất muốn chống lại. Nhưng Yserngrin không bị yếu đi như thỉnh thoảng vẫn bị sau một thời gian dài nhịn đói. Hàm răng bóng nhoáng của nó sắc và rắn chắc, thái độ của nó rất kiên quyết, nó dường như không sợ cuộc chiến này. Renard tính rằng nên thận trọng kìm nén cơn giận dữ chính đáng.

Tiu nghỉu, nó đi thẳng về phía làng. Lúc đó mọi người đều ngoài đồng. Những ngôi nhà nói chung chẳng được canh giữ cẩn thận, và như thể bù đắp cho sự không may của nó.

Đến nơi, nó duỗi người ra dưới bóng cái lò nướng bánh mì của làng vẫn còn đang nóng sau lần nướng bánh cuối cùng và khi nó bắt đầu buồn ngủ thì một âm thanh nhỏ làm đôi tai nó vểnh lên.

– Tiếng gì thế?

Renard biết rất rõ rằng dân làng không hề thiện cảm gì với nó, và nó sẵn sàng tháo chạy khi có một tín hiệu báo động nhỏ nhất.

Tiếng ồn nhỏ đó lại lặp lại.

– Rút cục đó là tiếng gì nhỉ?

Đột nhiên, Renard cười phá lên. Đó là Frobert, một con dế mèn, đang hát một bài hát đều đều hay ho. À! À! Khi không có con mồi nào to hơn thì cũng có thể ăn ngon lành một con dế như là một viên kẹo hạnh nhân. Nhìn thấy cáo, Frobert im bặt và đứng thận trọng ngoài tầm với của nó.

– Hãy tiếp tục hát đi, Frobert. – Renard nói với giọng ngọt như mật. – Cậu hát giống như một giáo sĩ và bản thánh ca của cậu rất hay. Tôi đang trên đường hành hương, và bài ca của cậu đặc biệt có sức cảm hóa với tôi. Thật đấy, chú dế mèn trong trắng ạ, tôi đi đến Saint-Jacques-de-Compostelle ở Galice để chuộc tội cho những lỗi lầm của tôi.

– Anh không có vẻ của một kẻ xưng tội đầy ăn năn. – Frobert vừa nói vừa tiếp tục lùi ra xa.

Đột nhiên, Renard nhảy lên để vồ con vật nhỏ đáng thương, nhưng nó hành động quá vội vàng nên vồ hụt.

– Này! Renard, – Frobert kêu lên, – đây đúng là kiểu của anh, và tôi có hàng trăm lý do để cảnh giác anh. Chỉ những kẻ hành hương của quỷ sứ mới rình bắt những người qua đường.

– Vậy anh nghi ngờ tôi sao, Frobert bé nhỏ? Nếu tôi đến gần anh, đó là để nghe rõ hơn bài thánh ca của anh.

– Được thôi! Được thôi! Renard, vì anh yêu bài thánh ca đến thế, anh sẽ được phục vụ theo ý muốn. Hãy nghe đi… Tiếng chó sủa và tiếng tù và của những người thợ săn… đó không phải là một bản nhạc hay sao?

Renard lắng nghe. Tiếng ồn đến gần và ngày càng trở nên rõ rệt hơn.

– Holà Triboulé!… Hé! Clarembaus!… Hé! Plaisance!… – Những người thợ săn gọi các con chó.

– Cảm ơn rất nhiều, – cáo tự nói, – ta không thích bản nhạc này, nó quá khó chịu cho đôi tai. Renard nép mình dưới một bụi cây đậu chổi có màu sắc hòa lẫn với màu lông của nó và nó hy vọng sẽ không bị chú ý.

Những tiếng nói bây giờ rất gần.

– Chó sói!… Chó sói!… – Những người thợ săn kêu lên. – Bắt lấy sói!

– Xem này! – Renard nói, – người ta không đuổi theo tôi, mà là Ysengrin.

Và nó liều mở một mắt để xem tình hình. Những con chó săn đang đuổi theo Ysengrin. Chúng vây quanh nó, tấn công nó, cắn xé nó bằng những cái răng sắc nhọn. Nhưng sói đương đầu với chúng, can đảm chống cự, rạch bụng con này, cắn cổ con khác, gầm gừ một cách hung dữ với những con tới quá gần nó, và cuối cùng nó vẫn chiến thắng.

Tuy nhiên, trong cuộc chiến đó, nó đã bị cắn xé nặng và người nó đầy vết thương. Nó bước đi khập khiễng về nhà. Renard biết trước điều đó, rình nó trên đường trở về.

– Ôi! Ông chú họ. – Cáo cười ranh mãnh. – Vậy đây là lợi ích của thói tham ăn của chú. Nếu chú ăn ít thịt lợn hơn, chú sẽ thoát khỏi bầy chó săn dễ dàng hơn và thím Giremonde đáng kính của cháu sẽ không phải băng bó và khâu lại da cho chú.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.