Cuộc phiêu lưu thứ mười – Renard, mèo Tybert và cái xúc-xích

Mèo Tybert đang đi dạo dưới trời nắng một mình và có vẻ rất hài lòng về số phận.

Nó đi vài bước, dừng lại đùa nghịch với cái đuôi của nó, rồi lại đi, chạy theo cái bóng của mình, bắt một con ruồi nhỏ đang bay hay đuổi theo một con sâu, rồi dừng lại, khoái trá nằm dài ra đường và tỏ vẻ đang ngủ, giữ những cái móng vuốt ra khỏi bộ lông mượt như nhung rồi thu lại ngay lập tức, gừ gừ nhắm mắt, rồi hé mắt ra với vẻ hạnh phúc.

Hình dáng tròn đầy, chân tay khỏe khoắn, tất cả cho thấy nó đang trong trạng thái hoàn hảo nhất của tâm trí và cơ thể.

Ở chỗ đường vòng, Renard xuất hiện, gầy gò, đôi mắt lờ đờ và lông dựng ngược với dáng vẻ của một kẻ phải chịu đựng sự thiếu thốn nghiêm trọng từ lâu.

Tuy nhiên, cơ hội đã đến với nó, vì nó đang giữ trong miệng một cái xúc xích ngon tuyệt, béo ngậy và to đến mức ai nhìn cũng thấy thèm muốn.

– Chào Renard! – Mèo nói.

Renard dường như không thoải mái với cuộc gặp này, tuy nhiên nó vẫn trả lời:

– Chào Tybert.

– Này! Anh họ của tôi, – mèo nói với giọng trách móc thân tình, – anh mang miếng xúc xích kiểu gì vậy?

Anh cắn vào giữa nó, làm cho nó dính đầy nước miếng, và anh để mặc hai đầu nó dính đầy bụi đường. Tôi nói thật đấy, trông xót cả ruột. Phải đói lắm hoặc là dễ tính lắm mới đi ăn miếng xúc xích bẩn như vậy.

– Vậy anh sẽ làm như thế nào, Tybert?… Tôi muốn xem xem nếu là anh thì anh sẽ làm thế nào.

– Không có gì khó khăn. Hãy đưa nó cho tôi. Renard lưỡng lự… Nhưng con mèo rắn rỏi và lực lưỡng, những cái móng vuốt của nó dài và khỏe.

Dưới bộ ria mép tua tủa, những cái răng mọc đều tăm tắp và sắc nhọn. Toàn bộ người nó toát lên sự tự tin và kiên quyết. Renard đang kiệt sức vì mệt và đói, nó nghĩ rằng cuộc chiến với một kẻ thù như thế sẽ khá mạo hiểm. “Được rồi!”, nó tự nói một cách cam chịu.

“Tybert sẽ không bao giờ chạy xa, miếng xúc xích nặng này sẽ làm cho bước đi của nó nặng nề hơn, và ta cũng sẽ nhẹ nhàng hơn, chạy nhanh nhẹn, thoải mái hơn”.

– Vậy người anh em họ của tôi, anh làm thế nào để mang cái gánh nặng này một cách lịch sự hơn tôi đã làm?

– Hãy xem này… – Con mèo nói.

Tybert lấy miếng xúc xích, giữ chặt một đầu giữa hai hàm răng, quăng miếng xúc xích lên lưng một cách khéo léo.

– Đây mới là cách mang một miếng xúc xích. Răng của tôi chỉ chạm vào chỗ sẽ không ăn, và phần còn lại không bị dính bụi.

– Ồ, quả thật là như vậy. – Renard đồng ý. – Và tôi không tò mò quá đâu, nhưng chúng ta đi về hướng nào thế?

– Đi đến cái gò tách biệt, nơi chúng ta sẽ được yên thân, không phải lo sợ điều bất ngờ nào ập đến, vì từ đó có thể nhìn thấy toàn bộ xung quanh.

– Thế là tốt nhất, nhưng tại sao anh chạy nhanh thế? Đợi tôi một chút nào.

– Không, tốt hơn là tôi đi trước để đặt thức ăn của chúng ta chỗ an toàn. Còn anh có thể đến sau.

Không tin tưởng lắm, Renard chạy theo mèo. Sức nặng của miếng xúc xích dường như không làm cho mèo khó chịu, và nó chạy nhanh hết sức.

Đến đỉnh gò đất, Tybert trèo thoăn thoắt lên cái cột dùng để chỉ đường. Renard tò mò về hành động này, ngửa mặt lên hỏi:

– Anh làm gì thế?

– Ê! – Tybert giễu cợt. – Anh nhìn thấy rồi đấy, tôi trèo lên cái cột.

– Xuống đi, chúng ta sẽ chia nhau miếng xúc xích đó.

– Lên đây thì hơn, chúng ta sẽ chia đều nó ở trên này.

– Nhưng tôi không thể trèo, anh biết điều đó mà, Tybert.

– Còn tôi thì không thể xuống.

– Anh nói thế nghĩa là sao? – Renard nói với vẻ thực sự lo lắng.

– Tôi đoán là anh không muốn nói anh sẽ ăn miếng xúc xích đó một mình đấy chứ?… Nó là của tôi. Tôi bằng lòng chia nó với anh, đó là sự hào phóng của tôi. Hãy chấp nhận điều đó đi, Tybert.

– Tôi không nói không muốn.

– Vậy thì…? Nếu anh thực sự không muốn xuống, hãy ném cho tôi ít nhất một nửa miếng xúc xích.

– Không, nó ngon tuyệt và tôi sẽ ăn hết.

Cơn đói giày vò Renard, làm cho nó phải nhún nhường van xin.

– Hãy ném ít nhất cho tôi vài mẩu.

– Không một chút nào.

– Ôi! Tôi nguyền rủa cái giây phút mà tôi nghe anh. Tôi thích một miếng xúc xích hơi bẩn còn hơn không được chút nào.

Không mất thời gian để trả lời, Tybert tiếp tục bữa ăn của mình bằng cách liếm miếng xúc-xích.

Nhìn thấy thế, Renard tức điên lên. Nó giậm chân, sùi bọt mép, lăn ra đất với những tiếng kêu nguyền rủa kẻ trộm.

– Ngươi sẽ phải trả giá đắt khi người xuống… vì ngươi rồi sẽ phải xuống, ít nhất cũng để uống nước.

– Điều đó sẽ không xảy ra ngay đâu. Ở đây, trong cây cọc này, có một cái lỗ đã được những trận mưa gần đây đổ đầy tràn, tôi có rất nhiều nước để làm dịu cơn khát.

– Vậy thì có thể ngày mai.

– Ngày mai cũng không hơn gì hôm nay đâu.

– Cứ cho là như vậy! Một tuần, một tháng, một năm, hay bảy năm nữa, cũng có lúc cần. Ta sẽ không đi đâu cho tới khi ta bắt được ngươi.

– Anh nghĩ cái gì thế, Renard? Bảy năm không ăn, hơi dài đây.

– Cho dù là thế! Ta sẽ ở đây bảy năm không ăn để thỏa mãn sự báo thù. Ta thề đấy.

– Hãy giữ lời thề đó, ông anh họ. Anh biết sự bội ước sẽ bị trừng phạt nặng nề trong thế giới này hoặc thế giới bên kia.

– Ta không lo sợ gì cả.

Đúng lúc này, người ta nghe thấy tiếng kêu của những con chó săn đang lùng theo dấu vết của cáo và cảm thấy chúng đang rất gần. Tiếp theo là tiếng tù và của những người thợ săn và tiếng của của cả bầy chó săn.

Tybert thoát khỏi nguy hiểm, chế nhạo kẻ đồng hành:

– Bản hòa tấu mới hay làm sao! Hãy nói gì đi, Renard.

Nhưng Renard, ngay khi nghe thấy những tiếng chó săn đầu tiên, đã bật dậy cả bốn chân và nhanh chóng chuồn đi.

– Anh họ! – Tybert kêu lên. – Này, anh họ!… Và anh đã quên lời thề!… Vậy là anh đã thất hứa.

Renard đã ở xa khi đàn chó đến chân gò đất. Nó lao nhanh về khu rừng rậm, nguyền rủa sự cả tin, hoàn toàn không như tính cách và thói quen của nó, đã làm cho nó mất một miếng mồi ngon.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.