Chương 11

Sáng thứ Hai tới cửa hàng, trên bảng phân công có đánh dấu chéo đỏ, tên của Shiraha đã bị xóa. Chắc lại nghỉ đột xuất, tới giờ làm người xuất hiện là chị Izumi, người đáng lẽ được nghỉ.

“Chào mọi người! A, cửa hàng trường, anh Shiraha sao vậy?”

Cửa hàng trưởng vừa xong ca đêm bước vào phòng, nghe tôi hỏi thì quay sang nhìn chị Izumi, cả hai cùng cười khó hiểu: “À… Shiraha ấy hả?”

“Hôm qua tôi có nói chuyện với anh ta rồi. Cửa hàng không cần anh ta nữa.”

Cửa hàng trưởng nói tỉnh bơ, đâu đó tôi cũng nghĩ “à, cũng tới lúc rồi.”

“Lơ là công việc, hay ăn vụng đồ hết hạn của cửa hàng thì thôi tôi bỏ qua, nhưng lại dám quấy rối khách nữ, cô khách quen tới lấy ô để quên bữa trước ấy, hình như anh ta chụp ảnh số điện thoại ghi trên phiếu gửi đồ rồi còn lần ra địa chỉ để định đến nhà nữa. Chị Izumi phát hiện ra nên tôi mới kiểm tra camera an ninh, sau đó nói chuyện rồi yêu cầu anh ta nghỉ việc luôn.”

Đúng là đồ ngốc, tôi nghĩ, vẫn có nhân viên vi phạm những quy tắc nhỏ nhưng thật chưa bao giờ nghe chuyện tồi tệ tới mức này. May mà chưa dính dáng tới cảnh sát.

“Từ đầu tôi đã thấy hắn kỳ cục rồi. Tự tiện xem sổ liên lạc của cửa hàng để gọi điện cho cô bé làm ca tối, rồi canh ở phòng nhân viên để về cùng nữa. Còn tán tỉnh cả chị Izumi đã có gia đình. Giá mà biết dùng cái nhiệt tình ấy vào công việc. Chị Furukura cũng khó chịu với hắn lắm ấy nhỉ?”

Nghe cửa hàng trưởng nói, chị Izumi cau mày.

“Thật kinh tởm. Đúng là loại biến thái! Không dụ được nhân viên thì quay sang khách. Thật cặn bã. Giá mà cảnh sát tóm cổ hắn lại.”

“Không, cũng chưa làm gì tới mức đó mà.”

“Thế là phạm tội rồi. Đồ tội phạm! Loại ấy cứ gô cổ hết lại.”

Chỉ toàn lời phàn nàn nhưng không khí nhẹ nhõm như trút được gánh nặng đang len lỏi trong cửa hàng. Nhờ sự ra đi của anh ta mà cửa hàng lấy lại sự thanh bình trước đó, kẻ phiền toái biến mất khiến ai nấy dễ thở hơn nên nói chuyện cũng vui vẻ khác thường.

“Thật sự em bức xúc lắm, có thiếu người cũng mong anh ta biến đi.”

Sugawara cười khi nghe chuyện lúc tới làm.

“Cái người đó hết thuốc chữa rồi. Lúc nào cũng lý do lý trấu, bị nhắc nhở lúc lơ là thì lại bắt đầu bài ca thời Jomon. Đúng là đầu óc có vấn đề.”

Nghe Sugawara nói vậy, chị Izumi tiếp lời ngay.

“Phải rồi, phải rồi, đó, thấy ớn. Không hiểu muốn nói gì luôn. Cửa hàng trưởng đừng có tuyển kiểu thế vào nữa đấy!”

“Thì cũng tại thiếu người…”

“Tuổi đó rồi còn bị đuổi việc bán thời gian ở cửa hàng tiện ích thì cũng tàn đời rồi nhỉ. Chết bờ chết bụi đi cho rồi!”

Tất cả đều cười, tôi cũng gật đầu “ừ phải!” nhưng nghĩ mình mà thành dị vật thì có khi cũng bị loại trừ như thế thôi.

“Lại phải tìm người mới vậy… Đăng tuyển người luôn nhỉ.”

Vậy là cửa hàng sẽ lại thay một tế bào khác.

Giao ban sáng kết thúc hứng khởi hơn mọi khi, tôi toan bước vào quầy tính tiền thì thấy bà cụ khách quen chống gậy đang với tay lấy hàng ở giá dưới, dáng lom khom như sắp ngã.

“Bác để cháu lấy. Cái này phải không ạ?”

Tôi nhanh tay với lấy hũ mứt dâu rồi hỏi, bà mỉm cười nói, “cảm ơn cháu.”

Tôi xách giỏ tới quầy tính tiền, bà lôi ví ra và hôm nay cũng lại nói.

“Ở đây thật chẳng thay đổi gì!”

Ở đây vừa có một người biến mất đấy ạ. Tôi không nói vậy mà chỉ nói “cảm ơn bác” rồi bắt đầu quét mã hàng.

Vị khách đang đứng trước mặt làm tôi nhớ tới người khách tôi tiếp đầu tiên 18 năm trước đây. Bác ấy cũng hằng ngày chống gậy tới mua hàng nhưng rồi tự nhiên không thấy đến nữa. Vì cơ thể già yếu hay vì đã chuyển đi nơi khác, chúng tôi chẳng có cách nào biết được.

Nhưng tôi đang gặp lại hình ảnh giống như ngày hôm ấy. Đã 6607 lần tôi trải qua những buổi sáng giống hệt nhau.

Tôi cho trứng vào túi nylon thật nhẹ nhàng. Trứng cũng giống trứng bán ngày hôm qua nhưng là những quả trứng khác. “Khách hàng” cho đôi đũa giống ngày hôm qua vào cái túi cũng giống ngày hôm qua, nhận lại tiền thừa và tươi cười đón một buổi sáng như bao buổi sáng khác.

Miho nhắn tin rủ ăn BBQ nên Chủ nhật này chúng tôi sẽ tập trung từ sáng tại nhà cô ấy. Tôi vừa hẹn sẽ đến giúp bạn mình mua đồ vào buổi sáng thì điện thoại kêu. Nhà tôi gọi.

“Keiko, hình như bữa trước con nói mai tới nhà Miho phải không? Tiện thể hay ghé qua nhà chút đi con? Bố nhớ con đấy!”

“Ừm… chắc khó mẹ ạ. Hôm sau con phải đi làm nên định về sớm nghỉ ngơi lấy sức.”

“Thế hả. Tiếc quá… Tết con cũng đã không về rồi. Thế lần khác nhớ ghé nhà con nhé.”

“Vâng.”

Tết năm nay tôi phải đi làm từ mồng Một. Cửa hàng tiện ích mở cửa 365 ngày, dịp đầu năm cuối năm các chị nội trợ không làm được, lưu học sinh người nước ngoài thì về nước, thành thử luôn thiếu người làm. Tôi cũng định về nhà nhưng thấy cửa hàng khó khăn nên lại chọn đi làm.

“Thế con vẫn khỏe đấy chứ? Ngày nào cũng phải đứng vậy chắc mệt lắm nhỉ. Dạo này thế nào? Có gì thay đổi không?”

Tôi có cảm giác, đâu đó trong những lời nói như dò hỏi, mẹ đang mong đợi một thay đổi nào đó. Chắc bà có phần mệt mỏi vì tôi chẳng thay đổi gì suốt 18 năm qua.

Tôi bảo không có gì thay đổi thì mẹ nói “thế hả”, giọng nửa như an tâm, nửa như thất vọng.

Tắt điện thoại tôi bất chợt nhìn mình trong gương. Tôi đã già đi so với lúc mới làm nhân viên cửa hàng tiện ích. Tôi không bận tâm gì chuyện ấy nhưng rõ ràng cũng cảm thấy dễ mệt hơn trước.

Tôi từng nghĩ nếu một mai già đi, không làm việc ở cửa hàng tiện ích được nữa thì mình sẽ ra sao. Cửa hàng trưởng thứ sáu bị đau lưng không làm được nữa cũng phải nghỉ việc. Để tránh điều đó, tôi phải luôn khỏe mạnh vì cửa hàng này.

Hôm sau, y hẹn tôi đến giúp mua đồ từ sáng, mang đồ đến nhà Miho rồi chuẩn bị. Đến trưa thì chồng Miho, chồng Saki và các bạn sống ở chỗ khác có mặt, đầy đủ toàn những gương mặt thân quen.

Trong khoảng 14, 15 người tập trung, chưa kết hôn có tôi và hai người nữa. Tôi thì chẳng nghĩ gì vì đâu phải chỉ toàn các cặp đôi nhưng Miki cũng còn độc thân lại thì thào vào tai tôi: “Mỗi bọn mình là tủi nhỉ.”

“Lâu lắm rồi mới gặp mọi người…! Từ hồi nào ấy nhỉ. Từ hồi ngắm hoa thì phải?”

“Tớ cũng thế. Từ hồi ấy mới quay về đây.”

“Này này, giờ mọi người thế nào rồi?”

Có vài người lâu rồi mới quay về chốn cũ nên mọi người lần lượt cập nhật tình hình cho nhau.

“Tớ bây giờ ở Yokohama. Công ty cũng gần đó.”

“Ơ vậy cậu chuyển việc rồi hả?”

“Ừ, ừ. Công ty bây giờ làm về thời trang! Công ty cũ quan hệ đồng nghiệp phiền toái quá…”

“Tớ thì kết hôn xong là chuyển tới Saitama ở luôn. Công việc vẫn vậy.”

“Như mọi người thấy đấy, tớ vừa sinh con nên đang nghỉ ở nhà.”

Yukari nói xong thì tới lượt tôi.

“Tớ vẫn làm bán thời gian ở cửa hàng tiện ích. Sức khỏe của tớ…”

Định nói tiếp lý do em gái bày cho như mọi lần thì Eri đã rướn người ra trước hỏi như đúng rồi.

“Ồ… làm bán thời gian à? Vậy cậu kết hôn rồi nhỉ? Bao giờ?”

“À, vẫn chưa.”

Tôi trả lời.

“Ủa… thế mà lại làm bán thời gian?”

Mamiko cất giọng thắc mắc.

“Ừ. Thì tại sức khỏe của tớ…”

“Đúng rồi. Keiko sức khỏe yếu. Cho nên chỉ làm bán thời gian được thôi.”

Miho nói đỡ cho tôi. Tôi còn đang thầm biết ơn Miho vì đã nói giúp thì chồng Yukari cất giọng nghi hoặc.

“Ơ nhưng công việc phải đứng suốt nhỉ? Sức khỏe yếu thế mà…”

Sự tồn tại của tôi đáng đặt dấu hỏi tới mức mới gặp lần đầu mà anh ta phải rướn người rồi cau mày tò mò đến thế sao.

“Vâng… tại em cũng chưa từng làm công việc nào khác nên xét về mặt thể lực và tinh thần thì làm ở cửa hàng tiện ích là nhẹ nhàng nhất.”

Nghe tôi giải thích, vẻ mặt chồng Yukari trông như thể đang nhìn thấy yêu quái.

“Ủa, mà làm suốt vậy à? Công việc khó tìm đã đành nhưng cũng nên lấy chồng chứ. Giờ có nhiều cách mà, kiểu như tìm bạn đời trên mạng ấy?”

Tôi thấy mỗi lần chồng Yukari thốt ra một từ là nước bọt lại bay tới đĩa thịt nướng. Tôi đang nghĩ anh ta nên thôi cái kiểu nhoài người ra gần đồ ăn mà nói đi thì chồng Miho gật gù.

“Phải phải, kiểu gì em cũng nên kiếm lấy một người đi! Phụ nữ sướng điểm này nhỉ. Chứ nếu là đàn ông thì gay to rồi đấy.”

“Giới thiệu cho bạn ấy đi ạ! Anh Hiroshi, anh quen biết rộng còn gì.”

Tiếp lời Satsuki, bọn Shiho đế vào: “Phải đấy phải đấy!”, “Có ai được được không ạ?”

Chồng Miho thì thầm gì đó vào tai Miho rồi cười gượng.

“À… nhưng bạn anh toàn thằng có gia đình rồi. Chịu thôi, không giới thiệu được.”

“À, hay thử đăng ký vào mấy trang mai mối xem? Phải rồi, chỉ cần chụp ảnh để giới thiệu mình là được. Tớ thấy bảo, ảnh chụp những lúc có đông người như tiệc BBQ thế này sẽ gây thiện cảm và có nhiều người liên lạc hơn là ảnh tự sướng đấy.”.

“Ừ, được đấy. Chụp thôi!”

Miho nói, chồng Yukari cũng nén cười hưởng ứng. “Phải phải, cơ hội, cơ hội!”

“Cơ hội ấy ạ… làm vậy thì được gì ạ?”

Tôi hỏi rất thật nhưng chồng Miho lại tỏ ra bối rối.

“Thì phải nhanh nhanh lên. Cứ thế này không được, rõ ràng em cũng cuống rồi đúng không? Càng già thì càng khó đấy.”

“Cứ thế này… dạ, cứ thế này không được ạ? Vì sao ạ?”

Tôi chỉ hỏi đơn thuần vậy mà nghe chồng Miho lẩm bẩm: “Choáng!”

Miki cũng độc thân như tôi giải thích nhanh gọn hoàn cảnh bản thân: “Em cũng sốt ruột lắm vì phải đi công tác nước ngoài nhiều…” chồng Yukari nói thêm vào: “Miki thì công việc đỉnh quá rồi. Kiếm tiền còn hơn đàn ông, cỡ như Miki lại chẳng có ai cho xứng nhỉ…”

“Á! Thịt được rồi kìa!”

Miho kêu to lấy lại bầu không khí, mọi người thở phào gắp thịt vào đĩa. Tất cả cùng cắn những miếng thịt đã bị bắn đầy nước miếng của chồng Yukari khi nãy.

Chợt nhận ra mọi người vẫn xa lánh, quay lưng lại với mình giống như hồi tiểu học, chỉ có ánh mắt họ là tò mò nhìn tôi như thể nhìn thấy sinh vật lạ.

Ôi, tôi đang thành một dị vật. Tôi bâng quơ nghĩ.

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Shiraha đã bị đuổi việc. Tiếp theo chắc tới lượt tôi cũng nên.

Thế giới bình thường rất nguyên tắc, nó âm thầm loại bỏ dị vật. Người không ra gì sẽ bị đào thải.

Ra là vậy, thế nên mới phải thay đổi, nếu không sẽ bị những con người bình thường loại trừ.

Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao gia đình lại cố gắng thay đổi tôi đến thế.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.