Chương 14

Rốt cuộc, khi tôi chào “vậy nhé!” rồi toan ra về thì Shiraha lại nói một câu ỡm ờ: “Hay để tôi nghĩ thêm một chút đã…” hòng giữ tôi lại, vài giây trôi qua.

Nghe câu chuyện bập bõm từ Shiraha thì có vẻ anh ta đang ở chung phòng với ai đó nhưng không nộp tiền nhà nên gần như bị đuổi ra ngoài. Trước kia, gặp phải lúc như thế này anh ta thường về nhà bố mẹ ở Hokkaido, nhưng 5 năm trước, em trai lấy vợ, nhà cũ được sửa sang lại thành nhà cho hai hộ và giờ em dâu cùng cháu đang ở đó, có về cũng chẳng còn chỗ. Shiraha lại bị em dâu khinh ghét nên ngay cả việc dựa dẫm vay tiền em trai giờ cũng không được thoải mái nữa.

“Từ hồi đứa em dâu tham gia vào là loạn. Nó cũng ăn bám em trai tôi mà không biết điều còn vênh váo trong nhà. Đồ chết tiệt!”

Chuyện đời Shiraha dài dòng pha lẫn sự căm phẫn khiến tôi không để tai nghe mấy, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ.

Sắp 11 giờ đêm rồi. Ngày mai tôi vẫn đi làm. Tôi học được từ cửa hàng trưởng thứ hai rằng giữ gìn sức khỏe để đi làm cũng nằm trong phần lương được trả, vậy mà hôm nay chắc thiếu ngủ mất.

“Anh Shiraha, vậy anh đến nhà tôi đi! Chỉ cần anh nộp tiền ăn là được.”

Shiraha không còn chỗ nào để đi, cứ mặc anh ta thế này chắc sẽ bám lấy quầy nước uống tới sáng. Thấy phiền toái nên tôi kéo luôn Shiraha đang “Ô” với “Ơ, nhưng…” về nhà.

Vào trong nhà, đứng sát anh ta tôi mới nhận ra người này toát ra mùi của một kẻ lang thang. Tôi giục anh ta đi tắm, dúi cho cái khăn rồi đóng chặt cửa nhà tắm lại. Nghe thấy tiếng nước chảy từ vòi hoa sen tôi mới thở phào.

Shiraha tắm khá lâu làm tôi suýt ngủ quên trong lúc đợi. Tôi chợt nhớ ra liền gọi cho em gái.

“A lô?”

Em gái tôi bắt máy. Đồng hồ vẫn chưa sang ngày mới, chắc nó vẫn đang thức.

“Xin lỗi chị gọi muộn quá. Yutaro khỏe không?”

“Không sao chị, Yutaro cũng vừa ngủ, giờ em mới được nghỉ đây. Sao thế?”

Tôi hình dung ra hình ảnh đứa cháu chắc đang ngủ trong cùng căn phòng ấy. Cuộc đời em gái luôn tịnh tiến. Bằng chứng là một sinh vật trước đây không có giờ lại đang hiện hữu. Liệu em tôi có giống mẹ, mong cuộc đời tôi có gì đó thay đổi? Tôi thử bộc bạch với nó.

“Cũng chẳng phải việc gì gấp quá đâu… em này, thực ra bây giờ đang có một người đàn ông ở nhà chị.”

“Sao cơ!?”

Em tôi đổi giọng, nghe như bị nấc, tôi định hỏi thăm thì bị chặn lại bởi giọng nói cuống cuồng gần như gào lên.

“Ôi, thật không!? Chị không đùa đấy chứ!? Ui mà từ bao giờ!? Từ lúc nào, chị! Anh ta là người thế nào?”

Bị hỏi tới tấp tôi trả lời.

“Cũng mới đây. Một người cùng chỗ làm.”

“Thế hả… Chị, chúc mừng chị…!”

Tôi hơi lúng túng vì không bị vặn vẹo mà đột nhiên lại được chúc phúc.

“Chả biết có đáng chúc mừng không nữa.”

“Em chưa biết là người thế nào nhưng trước giờ đã bao giờ chị nói chuyện này đâu nên… Em vui lắm! Em ủng hộ chị!”

“Thật hả…?”

“Mà chị thông báo với em thế này chắc tính đến chuyện kết hôn rồi phải không…!? Ui em xin lỗi… Em láu táu quá!”

Nó mau mồm mau miệng hơn hẳn bình thường. Tôi có cảm giác với tình trạng phấn chấn này mà có nói giờ là thời Jomon đội lốt xã hội hiện đại thì chắc nó cũng cho là đúng.

Ra là vậy, thực ra đã có quy trình cả rồi. Đến giờ tôi mới nhận ra, định hình của “con người bình thường” chẳng thay đổi gì suốt từ thời Jomon, chẳng qua đã ăn sâu trong đầu mọi người nên không phải mất công viết ra giấy thôi.

“Chị, tốt quá rồi. Chị phải vất vả bao nhiêu lâu nay, cuối cùng cũng tìm được người hiểu mình…”

Em tôi tự tưởng tượng rồi tự cảm động. Thấy cái kiểu như “chị khỏi rồi đấy” này tôi lại nghĩ “nếu đơn giản vậy sao không chỉ cho chị ngay từ đầu đi có phải đỡ mất bao nhiêu công rồi không”.

Ngắt điện thoại ngẩng lên thì thấy Shiraha vừa ra khỏi nhà tắm đang đứng một chỗ không biết làm gì.

“À, anh chưa có đồ thay nhỉ. Đây, đây là đồng phục hồi cửa hàng mới khai trương tôi xin lại khi đổi sang đồng phục mới. Dùng chung cho cả nam nữ nên chắc anh mặc được đấy.”

Shiraha hơi ngập ngừng nhưng cũng đỡ lấy bộ đồng phục màu xanh lá cây rồi khoác lên người. Tay anh ta dài nên có vẻ hơi chật nhưng vẫn kéo được khóa lên. Phần dưới anh ta chỉ quấn độc cái khăn tắm nên tôi đưa cho cái quần lửng mặc trong nhà.

Không biết bao lâu rồi anh ta chưa tắm mà quần áo và đồ lót thay ra bốc mùi kinh khủng. Tôi nhét đại vào máy giặt, nói “anh cứ ngồi xuống đi” thì anh ta mới rụt rè ngồi xuống.

Phòng tôi là phòng kiểu Nhật diện tích nhỏ, thiết kế kiểu cũ nên nhà tắm và nhà vệ sinh tách biệt. Quạt thông khí tậm tịt, đâm không khí ẩm và hơi nước từ cửa nhà tắm sau khi Shiraha tắm xong bay ra khắp phòng.

“Hơi nóng nhỉ. Để tôi mở cửa sổ nhé?”

“À, không…”

Shiraha bồn chồn hết đứng lại ngồi rồi lại chỉnh tư thế.

“Anh muốn đi vệ sinh thì ở kia kìa. Nước chảy yếu nên anh giật mạnh cần về phía đại tiện ấy nhé.”

“Ừm… tôi chưa cần đi vệ sinh.”

“Giờ anh không còn chỗ nào để đi nữa. Phòng ở chung cũng gần như bị đuổi ra rồi còn gì.”

“Ờ…”

“Tôi nghĩ thế này, anh ở đây có khi lại hay. Vừa rồi tôi thử gọi điện cho em gái mà nó tự tưởng tượng ra chuyện rồi mừng lắm. Tôi nghĩ nam nữ ở chung phòng thì bất luận sự thật là gì người ta cũng tưởng tượng đủ thứ rồi tự hiểu thôi.”

“Cô nói với em gái…”

Shiraha nói với vẻ bối rối.

“À, anh uống cà phê lon không? Nước có ga cũng có đấy. Có điều chỉ là lon móp mua về thôi chứ tôi chưa ướp lạnh.”

“Lon móp…?”

“À à, tôi chưa giải thích cho anh bao giờ à. Những lon bẹp không bán được thì tôi gọi thế. Còn có sữa tươi và nước sôi trong bình nữa.”

“Rồi, cho tôi cà phê lon.”

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.