Chương 5

Nghỉ làm vào thứ Sáu và Chủ nhật nên đôi khi thứ Sáu tôi đi gặp người bạn đã kết hôn và vẫn đang sinh sống gần khu nhà cũ.

Thời học sinh, tôi trung thành với việc “im lặng” nên hầu như không chơi với ai, nhưng từ khi đi làm bán thời gian, tôi gặp lại bạn cũ qua buổi họp lớp nên sau đó thành có bạn.

“Ôi, lâu lắm rồi ấy nhỉ Furukura! Trông cậu khác quá!”

Người vui vẻ bắt chuyện với tôi là Miho, chúng tôi trò chuyện rôm rả vì chiếc túi của cả hai giống nhau chỉ khác màu, rồi còn trao đổi địa chỉ email để rủ nhau đi mua sắm. Sau đó thỉnh thoảng chúng tôi có gặp mặt, lúc thì đi ăn, lúc thì shopping.

Miho giờ đã kết hôn, tậu một căn nhà trên khu phố trước đây và thỉnh thoảng vẫn tụ tập bạn bè ở đó.

Nghĩ đến ngày hôm sau phải làm việc tôi cũng ngại tham gia, song đây là mối liên kết duy nhất với thế giới ngoài cửa hàng tiện ích, vả lại cũng là cơ hội quý giá để giao lưu với “phụ nữ độ tuổi 30 thông thường” nên tôi luôn đồng ý mỗi khi được Miho rủ.

Ngày hôm nay cũng vậy, tôi, Yukari dắt theo con nhỏ và Satsuki đã kết hôn nhưng chưa có con cùng nhau mua bánh ngọt đến nhà Miho uống trà.

Lâu lắm rồi tôi mới lại gặp Yukari, vì lý do công việc của chồng mà cô ấy phải xa thành phố chúng tôi sống một thời gian. Chúng tôi vừa ăn bánh ngọt mua trong trung tâm mua sắm gần ga vừa cười vì Yukari luôn miệng kêu nhớ mọi người quá.

“Đúng là không đâu bằng quê hương mình. Lần trước gặp Keiko là hồi tớ mới lấy chồng ấy nhỉ?”

“Ừ đúng rồi. Hồi ấy mọi người cùng chúc mừng cậu rồi còn mở tiệc BBQ đông hơn thế này ấy chứ. Ôi nhớ thật đấy!”

Tôi nói theo kiểu pha trộn giữa cách nói của chị Izumi và Sugawara.

“Keiko có gì khang khác ấy nhỉ?”

Yukari chằm chằm nhìn tôi đang nói rất tưng bừng.

“Ngày xưa cậu nói kiểu ngây thơ hơn cơ mà nhỉ? Hay tại kiểu tóc mà trông cảm giác hơi khác?”

“Thế hả? Tớ thì hay gặp nên thấy vẫn vậy mà.”

Xem ra Miho nghĩ khác nhưng tôi lại thấy Yukari nói đúng. Bởi thế giới mà tôi thu nạp đã thay đổi. Nước trong cơ thể tôi trước đây, lúc gặp mọi người, giờ hầu như đã không còn, một loại nước khác đã được thay thế vào đó.

Khi gặp nhau mấy năm trước, chỗ làm thêm chỉ toàn sinh viên sống chậm nên cách nói của tôi cũng khác bây giờ.

“Ừm… khác gì nhỉ?”

Tôi cười mà không giải thích.

“À, hình như trang phục có khác. Trước đây tớ thấy kiểu tự nhiên hơn.”

“À ừ, cũng có thể. Váy này cậu mua ở Omotesando đúng không? Tớ từng thử một cái khác màu. Công nhận dễ thương nhỉ!”

“Ừ, dạo này tớ chỉ mặc quần áo ở đó.”

Tôi, đã thay đổi cả về cách ăn mặc lẫn âm điệu khi nói, nở nụ cười. Các bạn tôi đang nói chuyện với ai đây? Dẫu vậy Yukari vẫn luôn miệng “Nhớ quá! Nhớ quá!” và liên tục cười với tôi.

Miho và Satsuki có vẻ thường xuyên gặp nhau nên vẻ mặt và cách nói chuyện của họ giống hệt nhau.

Đặc biệt là cách ăn bánh, cả hai đều dùng ngón tay sơn móng bẻ từng miếng bánh nhỏ rồi mới đưa vào miệng. Tôi cố nhớ xem từ xưa họ đã làm thế hay không nhưng ký ức nửa vời mờ nhạt.

Tật nhỏ hay cử chỉ của hai người trong lần gặp trước đây đã trôi tận đâu mất rồi.

“Lần sau rủ thêm mấy người nữa nhé. Yukari đã quay về đây rồi mà, tớ sẽ gọi cả Shiho!”

“Ừ được đấy! Nhớ nhé!”

Mọi người đồng tình với đề xuất của Miho.

“Mọi người dắt theo cả chồng con nữa, lại làm một bữa BBQ đi!”

“Oa, phải đấy! Con cái mà cũng chơi với nhau nữa thì còn gì bằng.”

“Ui thích thế!”

Nghe giọng đầy ngưỡng mộ của Satsuki, Yukari liền hỏi.

“Vợ chồng cậu có định sinh con không vậy Satsuki?”

“Ừm… Có chứ! Cứ thuận theo tự nhiên nhưng chắc cũng phải chuyên tâm hơn mới được.”

“Đúng đấy, giờ là thời điểm tốt nhất rồi!”

Miho gật gù. Trông Satsuki ngắm đứa con của Miho đang ngủ say tôi có cảm giác như tử cung của cả hai đang cộng hưởng.

Yukari đang gật gù bỗng chuyển ánh nhìn sang tôi.

“Này Keiko, cậu vẫn chưa kết hôn sao?”

“Ừ, vẫn chưa gì cả.”

“Ôi không lẽ giờ cậu cũng vẫn chỉ làm bán thời gian?”

Tôi hơi suy nghĩ. Em gái tôi, từng giải thích cho tôi biết người ở tuổi tôi mà công việc không ra đâu lại chưa chồng con thì thuộc dạng không bình thường.

Song tôi không muốn giấu gì trước Miho và các bạn nên đã gật đầu.

“Ừm!”

Yukari tỏ ra bối rối trước câu trả lời của tôi. Tôi vội nói thêm vào.

“Tại tớ yếu nên vẫn cứ làm bán thời gian đến bây giờ!”

Mỗi lần gặp bạn cũ tôi đều nói chỉ chọn làm bán thời gian vì có bệnh, cơ thể không được khỏe. Còn ở chỗ làm tôi lấy lý do phải chăm sóc bố mẹ bị bệnh. Cả hai lý do này đều là em gái tôi nghĩ hộ.

Thời còn đôi mươi không hiếm người làm nghề tự do nên cũng không cần lý do gì, nhưng dần dà mọi người đều liên kết với xã hội bằng hình thức đi làm hoặc kết hôn, chỉ còn lại mình tôi là vẫn chưa có cả hai.

Chắc hẳn trong lòng ai nấy đều thấy lạ rằng người không khỏe như vậy mà lại làm suốt cái công việc đứng cả ngày.

“Tớ hỏi câu tế nhị này được không? Keiko, cậu đã yêu bao giờ chưa?”

Satsuki hỏi nửa đùa nửa thật.

“Yêu?”

“Thì hẹn hò với ai đó ấy… tớ chưa nghe cậu nói về chuyện này bao giờ cả.”

“À… chưa!”

Tôi trả lời thẳng thắn theo phản xạ làm cả nhóm câm nín luôn. Tôi bối rối nhìn khắp lượt.

À phải rồi, trước đây em gái tôi cũng từng chỉ cho tôi lúc như thế này thì nên trả lời kiểu ỡm ờ như “Ừm… cũng có rồi nhưng tớ đúng là không có mắt nhìn người,” dù chưa hẹn hò nhưng vẫn phải tỏ ra như từng có kinh nghiệm yêu đương phiền toái kiểu ngoại tình hay đã quan hệ xác thịt.

Em tôi còn bảo: “Với những câu hỏi về đời tư thì cứ trả lời ỡm ờ rồi kệ người nghe tự hiểu,” thế mà tôi lại không thực hiện được.

“Tớ cũng có nhiều bạn yêu đồng tính lắm nên tớ hiểu. Bây giờ còn có cả người vô tính hay sao ấy.”

Miho cất lời để lấy lại không khí.

“Đúng đúng, còn đang nhiều lên ý chứ. Thanh niên bây giờ ít quan tâm tới chuyện yêu đương thì phải.”

“Trên ti vi cũng nói chuyện này khó thổ lộ ra lắm!”

Chưa từng có quan hệ với ai nhưng tôi cũng chưa bao giờ ý thức đến giới tính của mình, chỉ là vô tư với chuyện ái tình chứ tôi chẳng có ưu tư gì cả.

Song có vẻ mọi người lại phát triển câu chuyện theo chiều hướng tôi đang rất khổ sở.

Mà dù có thật như thế chăng nữa thì chắc gì đã là sự khổ sở dễ hiểu như mọi người đang nói, vậy mà chẳng ai mảy may nghĩ tới điều đó. Tôi có cảm giác họ nói vậy vì như thế dễ hiểu hơn đối với họ.

Kể cả lúc bé khi tôi cầm xẻng nhựa choảng cậu bạn cùng lớp cũng chỉ toàn người lớn đổ tội ngay cho gia đình tôi bằng suy luận vô căn cứ “nhà nó có vấn đề”.

Chỉ cần cho tôi là trẻ bị ngược đãi, là sẽ có cách giải thích hợp lý, và họ sẽ yên tâm. Và thế là, họ bày ra vẻ mặt “chắc chắn là thế rồi, mau nhận ngay đi”.

Phiền hà thật, sao họ lại muốn yên tâm đến như vậy.

“Ừm… cũng tại tớ không được khỏe mà!”

Tôi lặp lại lý do đứa em gái bày cho phòng khi không biết giải thích sao.

“Thế hả, ừ, ừ… người có bệnh thì cũng hạn chế nhiều thứ nhỉ!”

“Từ ngày xưa rồi ấy nhỉ? Cậu vẫn ổn đấy chứ?”

Tôi chỉ muốn đi ngay tới cửa hàng. Ở đó tôi được coi trọng là một thành viên chứ không rắc rối thế này. Bất kể giới tính, tuổi tác hay quốc tịch, chỉ cần khoác lên người bộ đồng phục thì tất cả đều ở vị trí bình đẳng là một “nhân viên”.

Nhìn đồng hồ đã 3 giờ chiều. Cũng đến giờ xong quyết toán ngày và đổi tiền ở ngân hàng, bánh mì và cơm hộp cũng được chuyển đến để xếp lên kệ.

Dù xa nhau nhưng cửa hàng và tôi vẫn kết nối. Vừa hình dung ra khung cảnh Smile Mart tràn ngập ánh sáng trước ga Hiirocho cùng sự ồn ào đầy ắp ở đó tôi vừa mân mê bàn tay đặt trên đùi được cắt móng gọn gàng để dễ gõ máy tính tiền.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.