Chương 6

Sáng nào dậy sớm tôi thường xuống trước một ga rồi đi bộ từ đó tới cửa hàng. Tôi sẽ đi từ con phố có nhà chung cư và hàng quán ăn uống xếp san sát sang con phố chỉ toàn tòa nhà văn phòng để tới cửa hàng.

Cảm giác như thế giới chầm chậm chết dần mới thật dễ chịu làm sao. Quang cảnh chẳng thay đổi gì so với lần đầu tôi đi lạc tới đây.

Sáng sớm, họa hoằn lắm mới thấy bóng dáng nhân viên văn phòng mặc vest bước vội qua đây còn lại hầu như không thấy sự xuất hiện của sinh vật nào cả.

Một nơi chỉ có văn phòng làm việc thế này, vậy mà từ hồi vào làm ở cửa hàng tiện ích tôi lại gặp cả khách trông như dân ngụ quanh đây nên cứ thắc mắc không rõ họ sống ở đâu. Tôi mơ màng nghĩ về những vị khách đang say giấc ở đâu đó kia trong lúc dạo bước giữa thế giới tựa như xếp đầy xác ve này.

Khi đêm xuống, ánh sáng khu văn phòng chuyển thành từng khối hình học đặt cạnh nhau. Khác hoàn toàn với nơi chỉ có những khu nhà tập thể rẻ tiền tôi đang sống, ánh sáng cũng lạnh lẽo, chỉ một màu đồng nhất.

Đối với nhân viên bán hàng, đi dạo xung quanh khu vực cửa hàng cũng là để thu thập thông tin hữu ích.

Nếu hàng ăn quanh đó có bán cơm hộp thì sẽ ảnh hưởng tới doanh thu, còn nếu có công trình mới nào ở gần thì lượng khách sẽ tăng.

Năm thứ tư mở cửa hàng, cửa tiệm đối thủ gần đó phá sản, chúng tôi xoay như chong chóng. Khách nơi đó đổ xô đến khiến chúng tôi phải tăng ca vào giờ cao điểm buổi trưa.

Lượng cơm hộp không đủ bán, cửa hàng trưởng bị công ty mẹ khiển trách vì không điều tra kỹ. Để tránh lặp lại tình huống đó, với tư cách một nhân viên, tôi quyết định phải đi nghiên cứu thật kỹ con phố này.

Hôm nay không có biến động gì lớn, chỉ có một tòa nhà gần đây sắp hoàn thiện nên lúc khánh thành chắc khách sẽ đông lên.

Ghi nhớ điều này vào đầu cũng vừa lúc tới cửa hàng, tôi mua bánh sandwich và trà, bước vào phòng nhân viên phía sau thì gặp cửa hàng trưởng phải làm ca đêm đang ngồi gò lưng nhập số liệu vào máy tính.

“Chào cửa hàng trưởng!”

“À, chị Fufukura đấy à, hôm nay chị cũng đến sớm thế!”

Cửa hàng trưởng là nam giới, 30 tuổi, rất hoạt bát. Nói năng tuy thô lỗ nhưng chăm chỉ, là cửa hàng trưởng thứ tám ở đây.

Người cửa hàng trưởng thứ hai có tật trốn việc, người thứ tư thì chăm chỉ thích lau chùi dọn dẹp, người thứ sáu lập dị không được lòng mọi người nên gặp phải cú phốt toàn bộ nhân viên ca chiều xin thôi việc.

Cửa hàng trưởng thứ tám được nhân viên làm thêm quý mến, lại luôn tỉ mẩn làm việc nên ai nhìn vào cũng nể nang.

Người thứ bảy yếu đuối quá không nói được mấy người làm ca đêm khiến cửa hàng lao đao, cho nên tôi thấy cửa hàng trưởng hiện tại nói năng có thô lỗ chút nhưng lại dễ làm việc.

Mười tám năm, qua bao đời cửa hàng trưởng nhưng tôi vẫn ở đây. Mỗi người mỗi khác nhưng có lúc tôi thấy tất cả như hợp lại thành một sinh vật.

Cửa hàng trưởng thứ tám có giọng nói to, lúc nào cũng sang sảng trong phòng nhân viên.

“À, hôm nay chị làm cùng anh nhân viên mới Shiraha nhé! Anh ấy mới thực tập ca đêm xong, đây là lần đầu tiên làm ca ngày đấy. Giúp đỡ anh ấy nhé…”

“Vâng!”

Tôi vui vẻ trả lời khiến cửa hàng trưởng liên tục gật gù, tay vẫn không dừng nhập số liệu.

“Phù… Có chị Furukura tôi yên tâm hẳn. Cậu Iwaki sắp rút hẳn nên sắp tới chắc có chị Furukura, chị Izumi, Sugawara và anh Shiraha nhân viên mới, 4 người đảm nhiệm ca ngày thôi, nhờ mọi người nhé! Còn tôi sẽ chỉ làm ca đêm thêm một thời gian nữa…”

Tông giọng hoàn toàn khác nhau nhưng cả cửa hàng trưởng và chị Izumi đều có tật kéo dài cuối câu.

Cửa hàng trưởng vào sau chị Izumi nên chắc bị nhiễm của chị, hoặc do ảnh hưởng cách nói của cửa hàng trưởng, chị Izumi càng kéo dài cuối câu ra hơn. Vừa nghĩ vậy tôi vừa trả lời bằng kiểu nói của Sugawara.

“Vâng, không sao! Hy vọng sớm có thêm người mới!”

“Ừm. Tôi cũng đang tuyển và nhờ cô bé nhân viên làm ca đêm hỏi xem có bạn bè muốn làm không. Chị Furukura làm ca ngày 5 buổi 1 tuần như thế đỡ cho tôi lắm…”

Cửa hàng tiện ích thiếu người làm cũng có cái hay:

“Ta vẫn sẽ là nhân viên của cửa hàng bất luận thế nào”. So với chị Izumi hay Sugawara tôi chẳng phải nhân viên xuất sắc gì nhưng khoản hằng ngày đi làm đúng giờ, không nghỉ buổi nào thì không thua kém ai nên cũng được coi là “hàng quý”.

Đúng lúc đó có giọng nói rụt rè từ phía cửa “Xin lỗi…”

“À, Shiraha đấy à? Vào đi vào đi! Tôi không nhắc anh đi làm trước 30 phút sao? Anh đến muộn rồi đấy…!”

Cánh cửa khẽ mở sau câu nói của cửa hàng trưởng, một người đàn ông cỡ hơn 1m80, dáng lòng khòng như cái mắc áo bằng dây thép khúm núm bước vào.

Bản thân đã giống mắc áo vậy mà anh ta còn đeo cặp kính trông như sợi dây thép bám lấy mặt. Áo trắng, quần đen đúng quy định của cửa hàng nhưng vì gầy quá nên trông áo rộng quá cỡ, cổ tay thì lòi ra, phần bụng lại nhăn nhúm một đống rất bất thường.

Hơi giật mình trước vóc người chỉ có da bọc xương của Shiraha nhưng tôi cũng kịp cúi đầu chào.

“Xin chào! Tôi là Furukura, làm ca ngày. Mong anh giúp đỡ!”

Kiểu nói này hình như hơi giống cửa hàng trưởng. Mặt Shiraha rúm ró trước giọng nói sang sảng của tôi, miệng lúng búng: “Vâng…”

“Kìa anh Shiraha, cũng chào lại đi chứ. Ấn tượng ban đầu rất quan trọng đấy, anh chào hỏi cho cẩn thận vào!”

“Vâng… chào chị…”

Shiraha nói lí nhí.

“Hôm nay anh đã kết thúc đợt đào tạo và chính thức trở thành nhân viên ca ngày rồi đấy! Tôi mới hướng dẫn anh cách dùng máy tính tiền, dọn dẹp và làm đồ ăn nhanh cơ bản thôi, vẫn còn phải học nhiều lắm…

Chị Furukura đây là nhân viên từ hồi khai trương cửa hàng! Có gì anh cứ hỏi chị ấy!”

“Vâng…”

“Mười tám năm rồi đấy! Haha, choáng không Shiraha? Đại sư tỉ nhỉ!?”

“Dạ?” Shiraha tỏ vẻ khó hiểu trước câu nói của cửa hàng trưởng. Đôi mắt trũng càng lõm sâu hơn.

Tôi đang nghĩ phải làm sao với tình huống khó xử này thì cánh cửa bật tung, Sugawara xuất hiện.

“Chào mọi người!”

Bước vào phòng nhân viên với hộp đàn đeo sau lưng, nhận ra sự có mặt của Shiraha, Sugawara liền cất giọng chào cởi mở.

“À, lính mới hả…? Mong anh giúp đỡ nhé!”

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.