Bức chân dung hình bầu dục

Tòa lâu đài mà người hầu cận của tôi phá cửa xông vào thay vì để tôi phải qua đêm ngoài trời trong tình trạng bị thương nặng, là một trong những toà kiến trúc pha trộn giữa âm u và huy hoàng, kiểu lâu đài thường lọt thỏm giữa các rặng núi, không khác mấy với các lâu đài trong tưởng tượng của nhà văn Radcliffe.

Nhìn tổng quan thì nó vừa bị bỏ hoang không lâu. Chúng tôi nghỉ lại tại một trong những căn phòng nhỏ nhất và trang hoàng đỡ xa hoa nhất. Phòng này nằm trong một tháp canh hẻo lánh của toà nhà.

Đồ trang trí của phòng rất cầu kì, nhưng sờn rách và cũ kĩ.

Các bức tường treo thảm thêu và bày nhiều huy hiệu đa dạng đầy phong phú, cùng số lượng lớn những bức tranh hiện đại rất sống động trong khung hoạ tiết vàng. Những bức tranh này treo trên mặt tường và cả nhiều xó xỉnh tồn tại trong lối kiến trúc kì dị của lâu đài.

Có lẽ cơn mê sảng vừa manh nha trong mình đã khiến tôi có hứng thú với chúng, thế nên tôi lệnh cho Pedro đóng các cánh cửa chớp nặng nề của căn phòng – vì bây giờ đã là buổi đêm – thắp nến trên một giá nến cao cạnh đầu giường tôi, và mở rộng lớp rèm nhung đen bao bọc quanh giường.

Tôi mong muốn tất cả những việc này để tôi có thể thả mình, không phải vào giấc ngủ, mà vào việc quan sát những bức tranh này, và nghiên cứu cuốn sách nhỏ tôi tìm thấy trên gối, có nội dung phê bình và miêu tả số tranh kia.

Tôi đọc thật lâu – và ngắm nhìn thật chăm chú. Thời giờ trôi qua vùn vụt rồi đêm khuya đến. Vị trí của giá nến khiến tôi không hài lòng, và thay vì quấy rầy người hầu đang ngủ, tôi chật vật với tay ra để chỉnh lại sao cho ánh nến soi sáng toàn vẹn cuốn sách hơn.

Nhưng hành động này tạo ra một hiệu quả hoàn toàn bất ngờ. Các tia sáng từ chùm nến (bởi vì có nhiều cây nến) bây giờ chiếu tới một hốc tường trong phòng mà trước đó chìm vào bóng tối của một cọc giường.

Vì thế tôi nhìn thấy trong ánh nến sáng rực một bức tranh mà trước đó tôi không nhận ra. Đó là chân dung của một cô gái trẻ vừa chớm bước vào tuổi trưởng thành.

Tôi liếc vội bức tranh, rồi nhắm mắt lại. Vì sao tôi làm thế, ban đầu ngay cả bản thân tôi cũng không nhận thức rõ. Nhưng trong khi hai mí mắt khép chặt, tôi lục lọi trí óc để tìm lí do mình nhắm mắt.

Đó là một cử động bản năng nhằm có thêm thời gian suy nghĩ, để đảm bảo rằng thị giác của tôi không đánh lừa chính mình, để trấn tĩnh và xoa dịu trí tưởng tượng của bản thân nhằm quan sát tỉnh táo và chắc chắn hơn.

Ít phút sau tôi một lần nữa dán mắt vào bức tranh.

Bây giờ tôi không thể và sẽ không nghi ngờ điều mình nhìn thấy; bởi vì những tia sáng đầu tiên từ chùm nến rọi lên vải toan có vẻ đã xua tan trạng thái mơ hồ ngơ ngẩn đang lặng lẽ phủ lên giác quan, và lập tức đánh thức tôi dậy.

Như tôi đã nói, bức chân dung là của một cô gái trẻ. Tranh chỉ có phần đầu và vai, thực hiện theo phong cách được gọi bằng thuật ngữ vignette; tương đồng với phong cách chân dung được yêu thích của Sulli.

Hai cánh tay, ngực và cả phần đuôi của mái tóc óng ả hoà tan dần vào bóng tối mơ hồ nhưng sâu thẳm tạo thành nền cho cả bức tranh. Khung tranh hình bầu dục, được mạ vàng và chạm hoa cầu kì theo phong cách Moorish.

Với tư cách một tác phẩm nghệ thuật, không gì đáng tán thưởng hơn bức tranh này. Nhưng điều khiến tôi xúc động một cách đầy đột ngột và mãnh liệt lại không phải là thủ pháp nghệ thuật của tác phẩm hay vẻ đẹp bất hủ của gương mặt trong tranh.

Càng không phải là việc trí tưởng tượng của tôi, bị rung động từ trạng thái nửa tỉnh nửa mê, đã nhầm bức chân dung với một người sống.

Tôi ngay lập tức thấy rằng những điểm đặc thù trong thiết kế, phong cách vignette, hay khung tranh, hẳn đã ngay tức khắc phủ nhận ý tưởng đó – hẳn đã phải ngăn cản tôi có ý nghĩ ấy dù chỉ trong tức thời.

Suy ngẫm kĩ lưỡng về những điểm này, tôi duy trì tư thế nửa ngồi nửa nằm có lẽ trong một giờ đồng hồ, với tầm mắt dán chặt vào bức chân dung.

Cuối cùng, hài lòng khám phá ra bí quyết thực sự tạo nên hiệu quả của nó, tôi nằm lại giường. Tôi đã phát hiện bức tranh trong một cách thể hiện sống động tuyệt đối đến thần kì, mà ban đầu khiến tôi giật mình, rồi cuối cùng làm tôi bối rối, khâm phục và sợ hãi.

Khi nguồn cơn gây ra nỗi lo sợ sâu sắc trong tôi đã bị chắn khỏi tầm nhìn, tôi hăm hở đọc cuốn sách bàn luận về các bức tranh cùng lịch sử của chúng. Lật đến trang dành cho bức chân dung bầu dục, tôi đọc được từ đó những lời mơ hồ và kì lạ sau đây:

“Nàng là một thiếu nữ với nhan sắc hiếm có, vừa đáng yêu vừa tràn đầy hạnh phúc. Ác nghiệt thay là thời khắc nàng gặp gỡ, phải lòng và cưới tên hoạ sĩ.

Hắn cuồng nhiệt, siêng năng, khắc khổ, và đã có một cô dâu là Hội Hoạ. Nàng là một thiếu nữ với nhan sắc hiếm có, vừa đáng yêu vừa tràn đầy hạnh phúc; tươi tắn và rạng ngời, ham vui như một con nai nhỏ; yêu thương và trân trọng vạn vật; chỉ căm ghét tình địch Hội Hoạ của nàng; chỉ khiếp sợ bảng màu, cọ vẽ và những dụng cụ đáng ghét khác cướp đi của nàng cơ hội thấy mặt người yêu.

Điều khủng khiếp nhất đối với cô gái là nghe tên hoạ sĩ nói về mong ước được vẽ chân dung người vợ trẻ của mình.

Nhưng nàng khiêm nhường và ngoan ngoãn, ngồi lặng lẽ suốt nhiều tuần trong căn phòng tối trên tháp cao nơi ánh sáng chỉ nhỏ giọt từ trên đầu xuống vải toan nhợt nhạt.

Nhưng hắn, tên hoạ sĩ, tìm thấy vinh quang trong công việc của mình, kéo dài hết giờ này qua giờ khác, từ ngày này sang ngày khác.

Hắn là một người cuồng nhiệt, điên dại và cảm tính, kẻ lạc lối trong mơ tưởng; vì thế hắn không thấy rằng ánh sáng quá yếu ớt trong toà tháp canh đơn độc đang làm héo mòn sức khoẻ và tinh thần của vợ hắn, người mà ai cũng thấy rõ đang tiều tụy dần đi trừ hắn.

Thế nhưng nàng vẫn tiếp tục mỉm cười, không than thở, bởi vì nàng thấy tên hoạ sĩ (kẻ có danh vọng cao) có được niềm vui nồng nhiệt và cháy bỏng trong công việc của hắn, miệt mài ngày đêm để khắc hoạ nàng, người yêu hắn tha thiết, nhưng nàng ngày càng u sầu và ốm yếu.

Và một số người nhìn thấy bức chân dung đã thì thầm về sự sống động như thật của nó, như một kiệt tác thần kì, và là bằng chứng không chỉ cho tài năng của hoạ sĩ mà còn cho tình yêu sâu đậm hắn dành cho nàng, người mà hắn đã khắc hoạ một cách vô cùng xuất sắc.

Nhưng cuối cùng, khi công việc tiến dần đến hồi kết, không ai được phép vào trong tháp canh; bởi tên hoạ sĩ đã phát điên với tình yêu dành cho tác phẩm của hắn, và chỉ rời mắt khỏi vải toan để nhìn mặt vợ mình.

Hắn không nhìn thấy những tia sáng mà hắn trải trên vải toan bị rút đi từ đôi má của người ngồi cạnh hắn.

Và sau nhiều tuần trôi qua, việc duy nhất còn lại là một nét cọ trên môi và một nét trên mắt, tinh thần của cô gái một lần nữa loé lên như ngọn lửa trong đui đèn.

Rồi nét cọ hoàn thành, tia sáng về chỗ; và trong khoảnh khắc, tên hoạ sĩ đứng thẫn thờ trước tác phẩm hắn đã tạo ra.

Nhưng ngay giây phút sau, khi vẫn đang ngắm nhìn bức hoạ, hắn run rẩy và tái nhợt, kinh hãi, vừa thốt lên tiếng kêu lớn: ‘Đây quả thực chính là Sự Sống!’ vừa đột nhiên quay sang nhìn người vợ yêu dấu của mình – Nàng đã chết!”

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.