Chương 02 – Chó Mực Xuất Hiện Và Mất Tích

Từ lâu sau sự kiện này, xảy ra một biến cố bí hiểm mà nhờ vào nó chúng tôi đã thoát hẳn được sự đeo bám của lão thuyền trưởng. Ấy là tôi muốn nói chúng tôi chỉ thoát khỏi chính bản thân lão thôi, còn sự rắc rối do chính lão gây ra thì cứ dai dẳng bám lấy chúng tôi. Rồi sau này tôi sẽ cho các bạn thấy rõ.

Mùa đông khắc nghiệt đến cùng với những cơn băng giá dữ dội và những trận cuồng phong. Ngay từ lúc cha tôi vừa mới ngã bệnh, mọi người đều cho rằng ông khó lòng mà qua khỏi cái mùa đông lạnh lẽo đầy sự chết chóc này. Thật là tội nghiệp cho cha tôi, càng ngày ông càng sức cùng lực kiệt. Mọi việc trong quán trọ mẹ tôi và tôi đều phải quán xuyến hết. Cứ gọi là ngập lên đến tận cổ, từ quét tước, dọn bàn đến nấu ăn vì thế chúng tôi chẳng còn thời gian đâu mà chú ý đến lão khách trọ đáng ghét kia nữa.

Một buổi sáng tháng giêng buốt cóng, sương muối trắng xóa cả mặt vịnh, làn sóng nhẹ nhàng êm dịu liếm những tảng đá ven bờ. Mặt trời vẫn chưa kịp xuất hiện, mới chỉ phớt nhẹ những dải sáng lên các đỉnh đồi và lên phía xa xăm của biển cả. Lão thuyền trưởng dậy sớm hơn mọi ngày và đã đi ra biển. Cái ống kính viễn vọng của lão cắp dưới nách, bên dưới vạt của chiếc áo khoác xanh rách nát thò ra con dao găm lủng lẳng. Chiếc mũ gẫy vành lật ra phía đằng sau gáy. Tôi vẫn còn như nhìn thấy làn hơi nước từ miệng và mũi lão bay ra và bốc lên như khói. Còn như vẫn nghe thấy rõ mồn một tiếng càu nhàu tức tối khi lão đã khuất sau một mỏm đá lớn. Có lẽ là cuộc đụng độ với bác sĩ Livesey vẫn chưa làm cho lão nguôi ngoai.

Lúc đó một mình tôi đang lúi húi dọn điểm tâm cho lão thuyền trưởng vì mẹ tôi đang bận chăm sóc cha tôi ở trên gác. Bỗng cửa quán mở toang và một người mà tôi chưa từng thấy bao giờ bước vào phòng khách. Khuôn mặt của gã xám ngoét, tôi vừa kịp nhận ra bàn tay phải của gã bị cụt mất hai ngón. Ngoài những thứ ấy ra trông gã cũng bình thường, chẳng có vẻ gì là hay gây gổ, tuy rằng gã cũng có đeo một con dao găm ở thắt lưng. Nhưng tôi cũng có vẻ hơi lo ngại cái gã mới đến này, tôi thường chú ý quan sát từng gã thủy thủ đến nơi đây, dù gã có một chân hay hai chân. Gã này vừa giống lại vừa không giống kiểu của một thủy thủ. Thế là thế nào nhỉ? Tôi vừa lên tiếng hỏi gã có cần dùng gì không và ngay lập tức gã đòi rượu rum. Tôi vừa định dậm chân bước đi để lấy rượu thì gã đã giơ tay vẫy tôi lại gần.

– Lại đây con! – Gã nói – Gần sát lại đây nào.

Tôi dè dặt tiến lại gần gã.

– Con đang chuẩn bị bữa sáng cho lão Bill già bạn ta phải không? – Vừa hỏi gã vừa nhếch một bên mép lên như cười.

Để trả lời gã tôi đáp rằng tôi đang chuẩn bị bàn ăn cho một người khách trọ mà chúng tôi vẫn quen gọi là thuyền trưởng. Ngoài ra tôi chẳng hề biết một ai có tên là Bill cả.

Gã phá lên cười:

– Ra vậy! Ông bạn Bill của ta chắc đã tự phong cho mình cái chức thuyền trưởng. Có phải ngài thuyền trưởng này có một cái sẹo dài trên má và cư xử với mọi người rất là dễ chịu, đặc biệt là khi ông ta đã uống xong? Ồ, đúng thế! Chắc chắn đấy chính là Bill của ta rồi. Mà ông ta có trong nhà không hở nhóc?

Tôi đáp rằng ông thuyền trưởng đã đi dạo từ sáng sớm rồi. Lập tức gã cuống quít hỏi dồn:

– Ông ta đi đâu? Đi về phía nào hả con?

Tôi lặng im trỏ về phía mỏm đá lớn. Gã lại hỏi:

Con có biết khi nào ông ấy về không? – Rồi tiếp luôn mấy câu hỏi nữa, rồi cuối cùng gã tự kết luận. – Chắc chắn là khi gặp ta, ông bạn Bill quý hóa sẽ mừng lắm đây.

Mặt gã đanh lại, vẻ độc ác hiện lên rất rõ khi nói xong câu này. Nhìn cái vẻ ấy, tôi có đủ cơ sở để kết luận là ngược hẳn lại với lời gã, lão thuyền trưởng chắc sẽ chẳng thích thú gì với cuộc gặp gỡ này. Nhưng tôi cũng ngay lập tức nhủ thầm rằng, việc lão thuyền trưởng có khoái hay không sự gặp mặt này chẳng hề có một chút liên quan nào tới mình. Ấy là chưa kể trong hoàn cảnh này, tôi có muốn cũng chẳng thể làm được một cái gì. Gã lạ mặt cứ như một con mèo rình chuột, đứng chắn ngay giữa cửa ra vào, mắt soi mói từng xó xỉnh. Tôi vừa định lỉnh ra đường thì gã đã nhìn thấy và gọi phắt tôi lại. Bộ mặt xanh như đít nhái của gã cau có ngay lại khi thấy tôi định không nghe lời. Gã giận dữ chửi ầm lên khiến cho tôi phải lập tức vọt ngay lại gần vì hoảng sợ. Nhưng cũng thật nhanh, gã thay đổi ngay thái độ khi tôi đến gần. Cái vẻ của gã không ra nịnh bợ mà cũng không ra giễu cợt. Làm ra vẻ chân thành, gã vừa vỗ vai tôi, vừa nói với tôi rằng gã vừa nhìn thấy tôi là mến tôi ngay, gã nói:

– Ta cũng có một đứa con trai. Và lạ kỳ làm sao, nó giống con hệt như hai giọt nước vậy. Niềm tự hào hãnh diện của ta chính là nó. Nhưng con phải nhớ rõ điều này, ở tuổi của các con, sự vâng lời là điểm mấu chốt. Đúng thế, đó là sự vâng lời. Ta sẽ chẳng phải cất lời gọi con lần thứ hai nếu như con đã một lần đi biển với lão Bill. Bởi vì lão ta không bao giờ có thói quen lập lại mệnh lệnh, tất cả những người từng đi biển với lão ta cũng vậy… A, mà thiêng thật, ông bạn Bill của ta kia rồi! Cầu Chúa ban phước lành cho ông ta cùng với cái ống kính viễn vọng mà ông ta đang cắp dưới nách ấy, Bây giờ ta muốn dành cho ông ta một món quà bất ngờ, thích thú. Con có muốn cùng ta làm việc đó không? Vậy thì hãy mau cùng ta vào nấp sau cánh cửa này đi. Cầu Chúa ban phước lành cho lão Bill!

Gã vừa nói vừa đẩy tôi vào tận xó phòng khách và giấu tôi sau lưng gã. Cánh cửa mở đủ che khuất cả hai chúng tôi., Tôi nhận thấy gã khách lạ hoảng sợ ra mặt, vì thế tôi cũng vừa sợ hãi vừa cảm thấy khó chịu. Tôi thấy gã lạ mặt rút hờ con dao găm và cổ họng gã ngắc ngứ như đang mắc một cái gì đó.

Rồi cũng đến lúc lão thuyền trưởng thình thịch bước vào phòng khách sau khi đã đóng sập cửa lại. Chẳng buồn đưa mắt nhìn quanh, lão lừ lừ tiến thẳng về phía bàn ăn, nơi có bữa điểm tâm đã được dọn sẵn.

– Bill! – Gã lạ mặt cố làm cho giọng của mình có vẻ rắn rỏi và bạo dạn, cất tiếng gọi to

Giật mình, lão thuyền trưởng quay phắt lại và nhìn thấy chúng tôi. Vẻ mặt lão hoàn toàn biến đổi, nhường chỗ cho nước da rám nắng thường nhật là một khuôn mặt tái xanh. Cái vẻ mặt và điệu bộ của lão làm cho tôi liên tưởng tới các giấc mơ khủng khiếp của mình. Đúng vậy, cứ như là lão vừa gặp phải yêu ma, quỷ quái hoặc một con gì ghê gớm hơn thế, nếu như có một con nào như vậy.

Bỗng nhiên trong tôi trào lên một cảm giác thương hại lão ta, tôi phải thú thật với các bạn như vậy, trông lão ta thật là thảm hại, già xọm hẳn đi và có lẽ đứng cũng không còn vững nữa.

Gã lạ mặt tiếp tục:

– Mày không nhận ra tao thật sao, Bill? Chẳng lẽ thằng bạn cùng tàu với mày mà mày lại không thể nhận ra được ư?

Lão thuyền trưởng dường như không còn có thể thở được nữa, lại cứ há hốc mồm một lúc lâu, mãi sau mãi thốt lên được:

– Chó Mực!

– Ồ đúng, chính nó đấy! – Gã lạ mặt sau khi lấy lại được đôi chút tinh thần, tiếp lời – Chó Mực cất công tới đây thăm Bill, ông bạn quý hóa cùng tàu đang sống ở quán trọ “Đô đốc Benbow”. À mà Bill này, đã bao lâu rồi kể từ khi tao bị mất hai cái vuốt ấy nhỉ? Vừa nói gã vừa giơ cao bàn tay bị mất hai ngón của gã.

– Thôi được, – Lão thuyền trưởng nói – Như vậy là mày đã cất công truy tìm tao đấy. Thì tao đây. tao đang sờ sờ trước mặt mày dây! Nói tao nghe, có việc gì?

Chó Mực đáp:

– Thôi được rồi, mày nói đúng đây Bill ạ. Thằng bé đáng yêu mà tao cảm thấy rất mến này sẽ mang đến cho tao một ly rượu rum. Và chúng ta sẽ ngồi lại với nhau, sẽ nói thẳng thừng với nhau như hai thằng bạn cũ, nếu mày muốn thế.

Tôi vội đi lấy rượu và khi quay trở lại thì đã thấy hai tên ngồi đối diện với nhau ở cái bàn vẫn dành riêng cho lão thuyền trưởng.

Chó Mực ngồi nghiêng, gần phía cửa. Một mắt gã nhìn ông bạn cũ của mình, một mắt gã để ra cửa để tìm đường tháo lui nếu cần thiết.

Chó Mực bảo tôi cứ để rượu đấy và mở to cửa cho gã.

Tôi bỏ xuống bếp, mặc hai tên ngồi lại với nhau.

Tuy thế đôi tai tôi vẫn để lại chỗ hai tên. Nhưng mặc dù đã hết sức cố gắng, tôi vẫn chẳng nghe thấy được điều gì ngoài những tiếng rì rầm khó hiểu. Rồi tiếng nói cũng to dần và tôi cũng chớp được mấy câu nhưng lại chủ yếu là những tiếng chửi rủa bay ra từ miệng lão thuyền trưởng. Tôi vẫn kiên trì lắng nghe.

Lão thuyền trưởng bỗng nhiên gầm lên:

– Không, không, không! Nhất định không! Mày nghe rõ chưa? Không! Nói thế là quá đủ.

Một lúc lão lại hét lên:

– Nếu cần thì hãy để cả bọn cùng lủng lẳng dưới cái giá treo cổ cũng được, tao cóc cần!

Thế là bỗng nổ ra một tràng chửi rủa ghê gớm, tiếng bàn ghế xô đẩy, đổ rầm xuống nền nhà, tiếng thép va nhau rổn rảng. Rồi có tiếng người rú lên vì đau. Rồi tôi thấy Chó Mực vọt từ cửa ra đường. Đuổi sát sau gã là lão thuyền trưởng, cả hai lăm lăm trên tay con dao găm tuốt trần. Máu tuôn xối xả từ vai trái của Chó Mực. Lão thuyền trưởng vung dao tính làm một cú kết liễu cực kỳ ghê gớm, nhưng rồi con dao của lão bị vướng vào tấm biển treo ngay trước quán. Nếu bạn có chút gì nghi ngờ, hãy đến đây, tôi sẽ chỉ cho bạn thấy vết dao đâm trên tấm biển, phía bên dưới, ngay ở chỗ khung.

Trận ẩu đả kết thúc ở đây.

Chó Mực dù bị thương vẫn chạy nhanh đến mức kỳ lạ. Gã vọt ra đường và chỉ trong vòng nửa phút, gã đã mất hút phía sau ngọn đồi.

Sững sờ đứng lại nhìn tấm biển hiệu một lúc, lão thuyền trưởng đưa tay dụi mắt mấy lần, rồi lão quay vào trong quán.

Lão gọi to

– Jim, đưa rượu rum ra đây! – Vừa nói lão vừa lảo đảo, phải vịn tay vào tường.

Tôi kêu lên:

– Kìa, ông bị thương đấy ư?

– Rượu rum! – Lão nhắc lại. – Rượu rum, rượu rum! Ta cần phải rời khỏi nơi đây.

Vội vàng chạy đi lấy rượu, nhưng run quá, tôi đánh vỡ cả ly và loay hoay mãi mà vẫn không đóng nổi cái vòi ở thùng rượu. Tôi còn đang cố trấn tĩnh thì bỗng nghe có vật gì đổ đánh rầm xuống sàn nhà. Tôi vội chạy vào thì thấy lão thuyền trưởng đang nằm sóng soài trên sàn nhà.

Mẹ tôi từ trên gác cũng đang vội vàng chạy xuống, người đã hoảng từ trước vì những tiếng la hét, đập phá. Mẹ giúp tôi nhấc đầu lão thuyền trưởng lên. Hai mắt lão  nhắm nghiền, khuôn mặt đỏ gay, lão thở rất to và nặng nhọc.

Mẹ tôi kêu ầm lên:

– Trời đất ơi! Thế này thì còn ra thể thống gì nữa, người ta sẽ nói xấu quán chúng ta ầm lên cho mà xem. Mà lại còn cha mày nữa chứ, đang ốm liệt giường liệt chiếu nằm kia.

Chúng tôi còn đang loay hoay chưa biết tìm cách gì để cứu chữa cho lão thuyền trưởng và tin chắc rằng với vết thương do cuộc ẩu đả vừa rồi chắc chắn là lão sắp chết. Tôi tính phải lấy rượu rum đổ vào mồm lão, nhưng không làm sao mà có thể thực hiện nổi ý đồ ấy vì hai hàm răng cắn chặt của lão khỏe khủng khiếp, nó gắn chặt lại như hai cái hàm bằng sắt.

Đang giữa lúc tôi còn đang lúng túng thì cánh cửa bỗng mở toang và bác sĩ Livesey bước vào, ông đến để khám bệnh cho cha tôi.

Chúng tôi kêu lên:

– Bác sĩ mau cứu giùm đi, hãy giúp chúng tôi với, chúng tôi phải làm gì bây giờ? Ông hãy xem ông ta bị thương ở đâu vậy?

– Bị thương ư? – Ông bác sĩ nói – Thật là tầm bậy. Lão ta chẳng bị thương gì sất, lão bị xung huyết đây mà. Còn có thể làm gì được nữa đây, tôi đã cảnh báo trước với lão ta rồi còn gì… Còn bây giờ, thưa bà Hawkins, bà hãy trở lại ngay chỗ ông nhà và nhớ đừng cho ông ấy biết chuyện này. Jim cho tôi mượn một cái chậu nào, tôi sẽ cố gắng cứu cái mạng vô tích sự này.

Tôi vội vàng làm theo lời của ông bác sĩ. Ông ta xắn tay áo lão thuyền trưởng lên, lộ ra một cánh tay gân guốc trên đó có nhiều chỗ xăm. Mấy dòng chữ rất rõ nét ở cẳng tay: “Chúc may mắn”, “Chúc thuận buồm xuôi gió” và cả dòng: “Hãy để cho những ước mơ của Bill Bones trở thành sự thật”. Phía sát vai xăm một hình người đang lủng lẳng trên cái giá treo cổ. Và tôi cảm thấy bức xăm này trông giống như thật. Ông bác sĩ đưa một ngón tay sờ vào bức xăm và nói:

– Ồ, chính là bức tranh tiên tri đây! Còn bây giờ thưa ngài Bill Bones, nếu đúng đó là tên ngài, chúng tôi xin phép được xem máu của ngài màu gì?

Rồi ông quay hỏi tôi:

– Thế nào, Jim, cháu có sợ máu không?

– Thưa ông, cháu không sợ! – Tôi đáp.

– Thế thì tốt rồi! – Ông bác sĩ nói – Hãy cầm giúp tôi cái chậu. Rồi ông cầm dao chích và bắt đầu rạch ven.

Có lẽ là ông ta đã chích ra nhiều máu lắm, lão thuyền trưởng mới mở được mắt và nhìn chúng tôi một cách lờ đờ. Lão cau mày khi nhận ra ông bác sĩ, nhưng lão có vẻ yên tâm hơn một chút khi nhìn thấy tôi. Rồi lão bỗng đỏ bừng mặt, cố đứng dậy và kêu to:

– Chó Mực đâu?

– Ngoài cái con đang cắn xé trong người ông thì ở đây chẳng có con chó nào cả. Ông đã nốc quá nhiều rượu rum, tôi đã báo trước đấy, ông đã bị xung huyết. Tôi vừa cứu ông thoát khỏi bàn tay của thần chết. Xin Chúa lòng lành chứng giám, tôi đã làm việc đó mà chẳng có một chút thích thú nào. Còn bây giờ, thưa ông Bones…

– Tôi không phải là Bones… – Lão thuyền trưởng vội vã ngắt lời.

– Ồ, cũng chẳng sao – Ông bác sĩ nói – tôi có biết một gã cướp biển, tên là Bones, và tôi đã tiện mồm gọi ông bằng cái tên đó. Nhưng dù sao, xin ông hãy nhớ kỹ điều tôi sắp nói ra đây: Tất nhiên nếu ông uống một ly rượu rum thì cũng chẳng sao. Nhưng nếu cứ tiếp theo, một ly, rồi một ly nữa, nữa… Tôi xin đem tính mạng của tôi ra cược với ông rằng, ông sẽ chết tới nơi, nếu không kiên quyết chia tay với rượu. Nói thế ông có hiểu không? Sẽ có một nơi đã dọn sẵn cho ông, như kinh Thánh đã nói… Còn bây giờ, tôi sẽ giúp ông lên giường nằm. Đành vậy thôi.

Thật là vất vả chúng tôi mới đỡ được lão thuyền trưởng lên trên gác và đặt lão nằm xuống chỗ của lão. Lão nằm vật xuống gối, gần như ngất đi. Lão đã kiệt sức.

– Xin hãy nhớ kỹ điều tôi dặn… Ông bác sĩ nói – Tôi xin thành thật khuyên ông lần nữa: đối với ông, chữ “rượu” và chữ “chết” là anh em sinh đôi với nhau.

Rồi ông quay ra, dắt tay tôi tôi chỗ cha tôi nằm để khám bệnh:

– Ồ, chẳng có điều gì hệ trọng đâu mà! – Ông nói khi cánh cửa vừa khép lại sau lưng chúng tôi – Lão có thể yên ổn trong một thời gian dài vì ta đã chích ra khá nhiều máu. Cứ để cho lão nằm yên trên giường chừng một tuần. Việc này sẽ có lợi cho lão và cho cả gia đình chú mày nữa đấy. Còn nếu như lại xảy ra xung huyết lần nữa, thì có lẽ lão sẽ chẳng thể chịu nổi đâu…

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.