Chương 13 – Tôi đã bắt đầu chuyến phiêu lưu trên đảo như thế nào

Sớm hôm sau, tôi thấy hòn đảo khác hẳn với tối hôm qua, lúc tôi bước lên boong tàu. Mặc dù gió đã yên nhưng trong đêm chúng tôi vẫn đi được khá xa. Bây giờ tàu của chúng tôi đang thả neo trên mặt biển lặng gió cách bờ thấp phía đông của hòn đảo chừng nửa hải lý. Phần lớn hòn đảo được che phủ bởi những khu rừng rậm rạp.

Chen giữa những khu rừng ấy có đôi chỗ trũng nông của bãi cát ven bờ, thỉnh thoảng lại có cả những cây thông trên bãi cát… Nhìn chung phong cảnh ở đây rất đơn điệu và buồn tẻ. Trên đỉnh mỗi ngọn đồi nhô lên những tảng đá nhọn trơ trụi. Tôi vô cùng kinh ngạc bởi hình dáng kỳ lạ của các ngọn đồi này. Cao hơn hẳn các ngọn đồi khác là đồi “Ống kính viễn vọng”. Ngọn đồi này trông cũng kỳ lạ nhất: đỉnh đồi bị phạt ngang, bằng phẳng tựa như cái bệ để dựng tượng, thế nhưng sườn đồi lại dốc đứng. Tàu Hispaniola bị sóng dồi, lắc mạnh đến nỗi sóng biển tung lên tận chỗ thoát nước ở mạn tàu.

Dầm chìa mũi tàu kéo căng các ròng rọc, bánh lái quay từ mạn bên này qua mạn bên kia. Cả con tàu nảy lên, kêu lách ca lách cách như một phân xưởng cơ khí! Cảm thấy buồn nôn, tôi nắm vội lấy dây chão. Mọi vật quay cuồng đảo lộn trước mắt tôi. Tôi đã kịp quen với biển cả khi tàu lướt sóng. Nhưng khi tàu thả neo và đang quay tròn trên mặt nước như một cái chai tôi cảm thấy khó chịu hết sức, đặc biệt là vào buổi sáng, khi mà tôi chưa được ăn cái gì vào bụng.

Bỗng dưng tôi cảm thấy chán nản và nặng nề. Cũng chẳng biết do nguyên nhân gì mà tâm lý tôi lúc ấy lại thế? Do tàu lắc mạnh hay ấn tượng về những khu rừng xám xịt buồn tẻ kia, những tảng đá trơ trụi hoang dã kia, tiếng sóng vỗ ầm ầm khi đập vào bờ đá dựng đứng kia, ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã cảm thấy bắt đầu cảm thấy căm ghét Đảo giấu vàng, mặc dù những con chim biển bay lượn xung quanh và kêu váng lên mỗi khi chúng tóm được một con cá trên mặt triển, mặc dù bất cứ ai cũng phải sung sướng khi thấy đất liền sau cuộc hành trình lênh đênh nhiều ngày trên biển khơi.

Chúng tôi phải làm việc rất vất vả trong suốt buổi sáng hôm đó. Trời yên biển lặng, và vì thế nên chúng tôi phải hạ xuồng xuống nước và kéo tàu đi chừng ba bốn hải lý, vòng qua mũi đất và dẫn tàu vào một cái eo hẹp nằm bên đảo “Bộ xương người”.

Mặc dù tôi chẳng có việc gì trên xuồng, tôi cũng bước xuống một chiếc. Trời nắng như đổ lửa. Đám thủy thủ luôn mồm càu nhàu chửi rủa cái công việc vất vả này. Chỉ huy xuồng chúng tôi là Anderson. Đáng lẽ phải can ngăn và động viên các thủy thủ khác, thì chính hắn lại là tên lớn tiếng chửi bới, hắn chửi to và còn tục tĩu hơn cả bọn.

– Thôi được rồi! – Hắn nói và chửi luôn một tràng toàn những câu tục tĩu.

Tôi thầm quả quyết: “Sắp có dấu hiệu xấu rồi đây!” Trước đây, các thủy thủ đã làm việc với một tinh thần sốt sắng và vui vẻ. Nhưng kỷ luật ấy đã kém rất nhiều khi bóng dáng hòn đảo vừa xuất hiện.

Đứng kế người lái tàu là John Cao kều. Lão ta đang giúp người này lái tàu.

Lão biết rõ cái eo này như biết rõ lòng bàn tay lão nên không có một chút bối rối khi đo chỗ nào sâu hơn độ sâu được ghi trên bản đồ.

Lão nói:

– Lối đi hẹp này là do thủy triều đào lên. Và nó lại được đào sâu thêm mỗi khi thủy triều lên xuống.

Tàu của chúng tôi đỗ đúng vào cái nơi trên bản đồ có vẽ cái mỏ neo. Tàu buông neo cách hòn đảo chính một phần ba hải lý, cách đảo “Bộ xương người” cũng một phần ba hải lý. Nước trong leo lẻo cho tôi nhìn rõ đáy biển toàn cát sạch. Khi chúng tôi thả mũi neo xuống, tiếng kêu ầm ầm của nó khiến những đàn chim bay vút ra khỏi rừng, vừa lượn vòng vừa kêu inh ỏi. Nhưng chỉ lát sau chúng lại lẻn vào các cành cây và tất cả đều chìm vào im lặng.

Rừng rậm che kín bốn bề của eo biển, rất tuyệt. Rừng bắt đầu ngay sát bờ eo biển. Bờ bằng phẳng. Xa xa là những ngọn đồi. Hai con sông nhỏ chảy từ vùng đầm lầy đổ vào eo biển trông giống hệt như một hồ nước êm đềm. cỏ cây mọc hai bên bờ hai con sông này có màu sắc rực rỡ của loài cỏ cây độc khiến cho người nhìn thấy tự nhiên nổi da gà. Đứng ở trên tàu nhìn lên đảo, cây cối che khuất tất cả, không hề nhìn thấy một tòa nhà hay một hàng rào gỗ nào cả. Nếu như không có tấm bản đồ trong tay từ trước thì chúng tôi có thể ngờ rằng chúng tôi là những người đầu tiên đặt chân lên hòn đảo này từ khi nó trồi lên từ đáy đại dương.

Không khí ngột ngạt, tù hãm, duy nhất có một thứ âm thanh phá vỡ sự yên tĩnh, đó là những tiếng ì ầm xa xa của những đợt sóng vỗ vào các tảng đá ở cách chỗ chúng tôi chừng nửa hải lý. Mùi lá mục và thân cây thối xông lên nồng nặc quanh thân tàu. Tôi nhìn thấy ông bác sĩ vừa hít hơi vừa nhăn nhó, cứ như ông ta ngửi thấy mùi trứng thối vậy.

Ông bác sĩ nói:

– Chẳng biết ở đây có châu báu, châu biếc gì không chứ bệnh sốt rét thì tôi dám đưa đầu ra mà cam đoan rằng có.

Tôi đã lo ngại thái độ của đội thủy thủ ngay từ lúc đi trên xuồng. Và thái độ ấy càng bộc lộ nguy hiểm hơn khi chúng tôi trở lại tàu. Cả đám đang nằm ngả ngốn trên boong tàu và đang bàn tán điều gì đó. Họ nghe các mệnh lệnh, thậm chí các lệnh dễ dàng nhất, với một vẻ cau có và chấp hành một cách miễn cưỡng. Sự bất bình ấy đã lây sang cả các thủy thủ chất phác nhất và không gì có thể lập lại được sự trật tự trước đây nữa. Xem chừng cuộc nổi loạn đã chín muồi lắm. Nguy cơ này lơ lửng trên đầu chúng tôi như chuẩn bị có một cơn dông bão.

Đâu phải chỉ mình nhóm chúng tôi mới nhận thấy nguy cơ đó. John Cao kều cũng cố hết sức duy trì trật tự. Lão chạy hết từ nhóm này sang nhóm khác, lúc thì ra sức khuyên nhủ, lúc lại làm gương.

Lão cố làm ra vẻ sẵn sàng giúp đỡ người khác và hết sức nhã nhặn. Nụ cười tươi luôn túc trực trên mặt lão. Nếu có một lệnh nào đó được phát ra, John vớ ngay lấy nạng và vừa nhào ra chấp hành, vừa kêu lên một cách vui vẻ:

– Thưa ông! Xin tuân lệnh! Xin tuân lệnh!

Lão hát nghêu ngao luôn mồm khi rỗi rãi hết bài này đến bài khác, hòng để che lấp đi vẻ bực bội của đám thủy thủ. Và chúng tôi nhận thấy chính cái thái độ ấy của lão báo nhiều điều dữ nhất trong tất cả những gì đã xảy ra vào cái ngày báo điều dữ ấy.

Chúng tôi vội họp bàn ở buồng thuyền trưởng.

Ông thuyền trưởng nói:

– Thưa các ông, bây giờ chúng ta phải đề phòng tới trường hợp bọn thủy thủ kia sẽ nhảy xổ vào chúng ta nếu như có một lệnh nào làm cho chúng bực tức. Cứ xem tình hình bây giờ thì khắc rõ, bọn thủy thủ ăn nói lỗ mãng với tôi trên từng bước đi. Và chúng sẽ ngay lập tức xé tôi ra từng mảnh nhỏ nếu tôi đáp lại sự lỗ măng đó. Còn lão cáo già kia có thể nhận thấy điều bất ổn nếu như tôi cứ lờ tất cả bọn chúng cùng với cái thái độ hỗn xược kia. Và ngay lập tức, chúng ta sẽ thất bại. Vì thế, muốn mọi sự thành công, bây giờ chúng ta chỉ có thể trông mong duy nhất vào một người.

Ông Trelawney vội vàng hỏi:

– Vào ai?

Ông thuyền trưởng vẫn điềm tĩnh:

– Thưa các ông, đó chính là Silver. Chẳng khác gì chúng ta, hắn cũng đang muốn kiềm chế bọn thủy thủ. Bọn thủy thủ đang giở chứng. Và nếu ta tạo điều kiện cho hắn, hắn sẽ thuyết phục bọn chúng không nổi loạn trước thời gian… Vì thế tôi đề nghị tạo cho hắn điều kiện đó. Chúng ta sẽ cho tất cả đám thủy thủ lên đảo để dạo chơi và chúng ta sẽ chiếm luôn tàu nếu bọn chúng kéo lên trên đó hết. Còn nếu như không có đứa nào chịu lên bờ thì chúng ta sẽ cố thủ trong buồng tàu, Chúa lòng lành sẽ che chở cho chúng ta. Còn trong trường hợp chỉ có lác đác vài ba đứa lên bờ, thì Silver sẽ đưa được chúng trở lại tàu ngoan ngoãn như những con cừu non, tôi có thể chắc chắn với các ông điều đó.

Chúng tôi hoàn toàn nhất trí với những gì ông thuyền trưởng vừa phát biểu. Bác Redruth, anh Hunter, Joyce đều được chúng tôi thông báo kế hoạch. Họ được phát súng lục đã nạp đạn. Bọn họ chẳng ngạc nhiên lắm khi được biết mọi chuyện. Ngược lại, họ tỏ ra bình tĩnh hơn là chúng tôi tưởng rất nhiều trước những tin tức chúng tôi cho họ biết.

Sau đó, ông thuyền trưởng bước ra boong tàu nói chuyện với đội thủy thủ.

Ông nói:

– Các bạn! Hôm nay tất cả chúng ta phải làm việc rất vất vả. Tất cả chúng ta đều đã mệt lử và đâm ra cáu bẳn. Vì thế, các bạn có thể lên bờ dạo chơi để thư giãn. Xuồng còn ở dưới nước, vì thế ai muốn đi dạo, cứ chèo xuồng lên bờ tự nhiên. Và tôi sẽ bắn một phát đại bác để gọi mọi người trở về trước khi mặt trời lặn nửa giờ đồng hồ.

Toàn bộ vẻ cau có của đám thủy thủ biến mất ngay lập tức khi ông thuyền trưởng vừa nói xong những lời ấy. Có lẽ chúng tưởng chúng sẽ vớ được kho báu ngay khi vừa đặt chân lên bờ. Chúng đua nhau gào hai tiếng “hoan hô” lớn tới mức tiếng vang dội lên ở tận những ngọn đồi xa làm cho những con chim lại hoảng sợ bay vụt lên, lượn vòng trên chỗ thả neo.

Ông thuyền trưởng bỏ đi ngay khi nói xong, mặc cho Silver điều khiển việc lên bờ. Ông đã xử sự rất khôn ngoan, vả lại, làm sao ông có thể xử sự khác được.

Nếu như ông còn đứng một lúc nữa trên boong, ông không thể cứ mãi giả vờ như không biết gì.

Silver chính là thủ lĩnh của bọn nổi loạn – việc này đã rõ như ban ngày. Một số thủy thủ chất phác còn lại – chẳng bao lâu, chúng tôi cũng đã phát hiện trên tàu vẫn còn những thủy thủ như thế – thì lại là những tay khờ dại ra mặt. Có thể bọn đầu sỏ đã xúi giục những người này chống lại chúng tôi, nhưng mức độ chống đối thì lại khác nhau… Trong số này vẫn có kẻ không phải là người xấu, không muốn đi quá xa. Giữa việc không tuân theo lệnh, càu nhàu, lười biếng và việc chiếm tàu, giết những người vô tội là hai lĩnh vực khác xa nhau, và đội thủy thủ đã chia ra làm hai sau một hồi tranh cãi kéo dài. Sáu tên ở lại trên tàu, còn lại mười ba tên trèo xuống hai chiếc xuồng, tất nhiên trong số đó có cả Silver. Ngay lúc đó, tôi có một hành động liều lĩnh đầu tiên trong số những hành động liều lĩnh sẽ cứu chúng tôi thoát chết sau này. Một sự tính toán vụt hiện lên trong đầu tôi; tôi thấy rằng việc bàn chiếm lại tàu chúng tôi đã không làm được, vì Silver đã để lại trên tàu sáu tên cướp của lão. Và tôi cũng chẳng cần phải có mặt ở lại trên tàu làm gì, vì trên đó chỉ còn lại có sáu tên cướp, vì thế nên tôi quyết định lên bờ. Chỉ trong nháy mắt, tôi trèo thoắt qua thành tàu và nhảy xuống chiếc xuồng gần nhất lúc nó bắt đầu chèo đi.

Chẳng có ai chú ý đến tôi cả, chỉ có gã chèo đàng trước nói:

– Jim đó hả? Cúi đầu xuống đi!

Ngược lại, ở xuồng bên kia, lão Silver cứ nhìn chằm chặp vào xuồng chúng tôi và gọi tên tôi để xem có đúng là tôi hay không? Và tôi cảm thấy ân hận là đã theo bọn thủy thủ lên bờ.

Hai chiếc xuồng thi nhau rẽ nước lao đi như tên bắn. Nhưng chiếc xuồng có tôi lao đi trước vì nó nhẹ hơn, mặt khác những tay chèo lại là những thủy thủ cừ nhất nên lập tức chúng tôi bỏ rơi chiếc xuồng kia. Khi mũi xuồng vừa chạm vào bờ, tôi bám ngay lấy một cành cây nhảy vọt lên bờ và cắm đầu chạy thục mạng vào một khu rừng rậm. Xuồng của Silver vẫn còn ở phía sau, cách bờ chừng gần một trăm mét. Lão gào lên:

– Jim! Jim!

Nhưng tôi đâu có dại gì mà nghe lời lão, thậm chí tôi chẳng thèm chú ý đến tiếng gọi của lão.

Cứ thẳng đường, tôi cắm cúi chạy mà không một lần ngoái đầu nhìn lại. Có lúc tôi phải nhảy, có lúc tôi phải bẻ các cành cây lấy lối đi, có lúc lại lút mình trong cỏ. Và tôi chỉ chịu dừng chân khi đã hoàn toàn kiệt sức.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.