Chương 20 – Silver thương thuyết

Và tôi nhìn thấy, có hai tên đã tới được bên hàng rào gỗ, Một tên đang vẫy trên tay một miếng vải trắng, còn tên đứng bên cạnh chính là Silver. Nhìn bộ dạng và nét mặt hắn vẫn hết sức thản nhiên.

Trời vẫn còn rất sớm và rất lạnh. Có lẽ trong đời tôi, chưa có một buổi sáng nào lại lạnh đến thế. Lạnh thấu xương, tuy bầu trời trong sáng không một gợn mây. Các ngọn cây đang rực hồng dưới ánh sáng mặt trời mới mọc.

Nhưng ở dưới kia, nơi hai tên cướp biển đang đứng thì vẫn còn chìm trong bóng tối. Nước bốc lên từ đầm lầy tạo thành một làn hơi cuồn cuộn trắng. Tôi hiểu rằng: tai họa của hòn đảo này, đó chính là cái lạnh ban đêm và hơi nước ẩm thấp của đầm lầy. Như lời ông bác sĩ nói, một nơi ẩm thấp, độc địa, có bệnh sốt rét…

Ông thuyền trưởng hô:

– Tất cả vào vị trí! – ông nói – Tôi cam đoan rằng chúng đang tính giở mánh khóe gì đây. Rồi ông nói lớn với hai tên cướp:

– Ai! Đứng lại, nếu không muốn ăn đạn.

Silver kêu to:

– Cờ trắng!

Bước ra thêm, ông thuyền trưởng đứng sau tấm chắn để không có một viên đạn phản trắc nào có thể đe dọa được ông.

Quay về phía chúng tôi. Ông ra lệnh:

– Toán của ông bác sĩ tới gác ở các lỗ châu mai. Tôi yêu cầu bác sĩ Livesey án ngữ tường phía bắc. Cậu Jim án ngữ tường phía đông, anh Gray – án ngữ tường phía tây. Còn tất cả các người khác thì hãy nạp đạn vào súng trường. Nhanh tay lên! Và điều này nữa: tất cả mọi người đều phải hết sức cẩn thận.

Sau đó. Ông quay ra nói với bọn cướp:

– Với việc cầm cờ trắng tới đây, các ông muốn điều gì ở chúng tôi.

Tên cướp kia gào lên:

– Ông thuyền trưởng Silver muốn lên tàu của các ông để điều đình.

Ông thuyền trưởng bật cười:

– Thuyền trưởng Silver à? Đó là ai thế? Tôi chưa từng biết một thuyền trưởng nào lại có cái tên ấy. Nhưng sau đó, chúng tôi lại nghe thấy ông nói, giọng rất khẽ:

– Ra là như vậy! Đã là thuyền trưởng cơ đây! Thăng cấp quá nhanh!

John Cao kều liền trả lời:

– Thưa ông, đó chính là tôi? Tất cả các thủy thủ trên tàu đều nhất trí bầu tôi làm thuyền trưởng sau khi ông đào ngũ – Lão cố nhấn giọng thật mạnh khi nói hai tiếng “đào ngũ” – Với những điều kiện nhất định, danh dự xứng với danh dự. chúng tôi sẵn sàng phục tùng ông trở lại. Còn bây giờ, thuyền trưởng Smollett, ông hãy hứa rằng ông sẽ để cho tôi sống khi tôi rời khỏi đây và ông sẽ không nổ súng trước khi tôi rời khỏi hàng rào gỗ này.

Thuyền trưởng Smollett nói:

– Ông bạn cướp biển hãy nghe đây, tôi không hề có ý định sẽ nói chuyện với ông. Nhưng ông hãy cứ yên tâm bước lại đây nếu có nhu cầu muốn nói chuyện với tôi. Và sau này ông chỉ nên tự trách mình mà thôi nếu như ông tính chuyện phản trắc.

John Cao kều reo lên, ra vẻ rất vui:

– Chỉ cần có thế, thưa thuyền trưởng! Quá đủ khi có một lời hứa của ông. Thưa thuyền trưởng, tôi nhận được ngay đâu là nhà quý phái thực sự, ông hãy tin vào điều đó đi.

Chúng tôi không hề ngạc nhiên khi thấy tên cầm cờ trắng cứ cố níu Silver lại, vì ông thuyền trưởng nói với giọng chẳng lấy gì làm nhã nhặn cho lắm. Nhưng lão Silver vỗ vỗ vào tên bạn của hắn và nhếch mép cười, làm như ngay cả cái ý nghĩ về sự nguy hiểm đối với lão cũng chỉ là một điều lố bịch. Lão bước tới sát bên hàng rào gỗ, trước tiên lão ném cây nạng qua. Rồi với một vẻ nhanh nhẹn khéo léo lạ thường lão tự trèo qua hàng rào gỗ.

Phần tôi, tôi đã quên béng mất nhiệm vụ của người lính gác mà chỉ mải theo dõi mọi chuyện đang diễn ra trước mắt. Rời bỏ vị trí của mình ở lỗ châu mai nơi tường phía đông, tôi tới đứng sau lưng ông thuyền trưởng. Ông đang ngồi trên ngưỡng cửa, tì khuỷu tay lên đầu gối, hai tay đỡ lấy đầu và nhìn vào cái chảo gang cũ trong đó nước đang cuộn sôi sục và những hạt cát nhỏ li ti vẫn đang liên tục nhảy múa. Và ông bình thản huýt sáo khe khẽ bài: “Hãy theo tôi, các cô gái và các chàng trai”.

Silver leo lên sườn đồi hết sức khó nhọc. Đến chỗ dốc đứng, giữa lớp cát tơi và gốc cây lớn, cùng với cây nạng của mình, lão trở nên bất lực như con tàu bị mắc cạn. Nhưng cũng rất dũng cảm, lão đã lặng lẽ vượt qua cả đoạn đường rồi dừng lại trước mặt ông thuyền trưởng và chào ông với một vẻ hết sức lịch sự.

Silver hình như đã diện bộ đồ đẹp nhất của lão: chiếc mũ kết ngù rất đẹp đội lật ra phía sau gáy, chiếc áo khoác màu xanh dài tới tận gối có nhiều khuy đồng.

Ông thuyền trưởng ngẩng đầu lên, nói:

– Mời ông ngồi, ông bạn.

John Cao kều van nài:

– Thưa ông, trong một buổi sáng lạnh đến mức này, chẳng ai muốn ngồi trên cát cả. Xin ông hãy cho tôi vào nhà đi, thưa thuyền trưởng!

Ông thuyền trưởng nói:

– Silver, nếu ông thích làm người lương thiện thì có lẽ lúc này ông đang ở trong khoang bếp của mình đấy. Đó chính là lỗi của ông. Hoặc là ông là đầu bếp trên tàu của tôi và khi ấy tôi sẽ đối xử tốt với ông, hoặc ông là thuyền trưởng Silver, tên nổi loạn, tên tướng cướp, và khi ấy ông đừng có chờ đợi gì ở tôi, ngoài cái giá treo cổ.

Nghe đến đây, Silver vừa ngồi xuống cát vừa nói:

– Thôi được, thôi được, thưa ông thuyền trưởng. Nhưng dứt khoát lát nữa ông phải đưa tay cho tôi để tôi có thể đứng dậy được. Các ông thu xếp khéo đấy, chỗ này khá là tươm tất. A, cậu Jim đấy à? Xin chào cậu! Kính chào ông bác sĩ. Ồ, các ông đang họp mặt đông đủ ở đây, hệt như một gia đình hạnh phúc, nếu như tôi được phép nhận xét như vậy… Ông thuyền trưởng ngắt lời lão:

– Thôi, vào đề ngay đi, ông bạn! Hãy nói mau xem ông tới đây nhằm mục đích gì?

Lão đầu bếp đáp:

– Được rồi, thưa thuyền trưởng Smollett! Công việc bao giờ cũng là công việc. Phải thành thực mà thú nhận rằng hồi đêm các ông đã chơi một đòn ác hiểm. Trong số các ông có người biết dùng đòn quay tời và chúng tôi có mấy người cảm thấy rất bàng hoàng trước việc đó.

Thú thực với ông, ngay chính tôi đây cũng rất bàng hoàng. Một phần vì điều đó mà tôi phải tới đây để điều đình. Nhưng tôi cũng phải nói rằng ông không bao giờ có thể lập lại điều ấy lần thứ hai, thề có thần sấm chứng giám, thưa thuyền trưởng. Chúng tôi đã giảm lượng rượu rum được phát và cẩn thận bố trí gác khắp mọi nơi.

Chắc hắn ông tưởng tất cả chúng tôi đều say khướt ư? Không đâu! Hoàn toàn tỉnh táo, không hề say một tí nào, chỉ mệt lử cò bợ thôi. Chỉ cần chúng tôi thức giấc sớm hơn một giây thôi thì người của các ông chắc chắn đã bị tôi tóm gọn rồi. Bởi vì người của bọn tôi vẫn còn đang thoi thóp khi tôi chạy tới bên hắn.

Thuyền trưởng Smollett vẫn lạnh lùng:

– Nói tiếp đi!

Ông thuyền trưởng thản nhiên không hề cau mày tuy tất cả những gì mà Silver vừa nói ra đều là những điều bí hiểm đối với ông thuyền trưởng.

Phần tôi, tôi đã phần nào đoán ra sự việc. Tôi nhớ lại câu nói cuối cùng của Ben Gunn trước khi chia tay. Và tôi hiểu rằng hồi đêm, lúc bọn cướp say rượu nằm vạ vật quanh đống lửa, ông ta đã lẻn vào chỗ bọn chúng. Và khi nghĩ rằng, bọn cướp giờ đây tất cả chỉ còn lại có mười bốn tên, tôi vô cùng thích thú.

Silver kết luận:

– Tóm lại, nói ngắn gọn cho dễ hiểu. Chúng tôi có ý định chiếm kho báu, và chúng tôi sẽ chiếm được. Đó là mục đích của chúng tôi. Còn các ông, đương nhiên là các ông muốn cứu cái mạng của mình, và đó cũng là mục đích của các ông. Đúng là trong tay các ông đang có tấm bản đồ chứ?

Ông thuyền trưởng đáp:

– Rất có thể!

John Cao kều tiếp:

– Các ông có nó, tôi biết chắc chắn là như vậy. Tại sao ông lại đối xử lạnh nhạt như thế với tôi? Điều đó phỏng có lợi ích gì cho các ông. Đặt bài ngửa ra là thế này: chúng tôi chỉ cần duy nhất tấm bản đồ của các ông. Còn riêng đối với các ông thì tôi không hề muốn gây ra một điều ác, dù nhỏ nhất…

Ông thuyền trưởng lại ngắt lời lão:

– Thôi đi, ông bạn cướp biển. Mục đích của ông đâu chỉ có vậy. Chúng tôi thừa biết mưu đồ của ông ra sao rồi. Nhưng tay của ông lại quá ngắn, chúng tôi chẳng hề lo sợ chút gì cả.

Bình tĩnh nhìn thẳng vào mặt Silver, ông thuyền trưởng bắt đầu nhồi thuốc vào ống điếu.

Silver lại nói:

– Nếu thằng Gray…

Ông Smollett quát lên:

– Câm ngay miệng lại! Gray chẳng nói gì với tôi và tôi cũng chẳng hỏi gì hắn ta cả. Tôi chỉ muốn thấy ông, hắn, và cả hòn đảo này khô cạn hết nước và bốc cháy trước hết. Đã rõ chưa hở ông bạn cướp biển đáng yêu?

Và cơn giận ấy hình như đã làm yên lòng Silver. Lúc trước hình như lão đã bắt đầu cáu, nhưng giờ đây lại kìm mình được.

Lão nói:

– Đấy là tùy ông! Tôi làm sao mà cấm đoán được những ý nghĩ của ông… Ông đang định hút thuốc ư, thưa thuyền trưởng? Tôi cũng sẽ làm như vậy, nếu được ông cho phép?

Silver nhồi thuốc vào ống điếu của mình rồi bắt đầu châm thuốc hút. Hai người đàn ông cứ ngồi thế, im lặng một lúc rất lầu, lúc thì nhìn vào mặt nhau, lúc thì rít một hơi thuốc, lúc lại cúi gập người về phía trước nhổ nước bọt. Cuối cùng, Silver phá tan sự yên lặng:

– Điều kiện của chúng tôi là thế này: các ông trao cho chúng tôi tấm bản đồ, chúng tôi có thể đi tìm kho báu. Các ông không được bắn lén các thủy thủ bất hạnh và không được đập vỡ đầu họ khi họ đang ngủ.

Nếu các ông đồng ý với những điều kiện ấy thì các ông sẽ được lựa chọn một trong hai lối thoát sau đây: Thứ nhất, sau khi bốc xong số cháu báu – chúng tôi sẽ cho phép các ông quay về tàu, tôi xin hứa danh dự với các ông rằng, tôi sẽ đưa các ông lên bờ an toàn ở một nơi nào đó. Nếu như phương án ấy các ông không chấp thuận, vì tất nhiên trên tàu người của tôi đang rắp tâm chống lại các ông bởi các ông đã bắt họ lao động tới kiệt sức thì vẫn có một phương án thứ hai cho các ông đấy. Đó là chúng tôi sẽ để các ông ở lại đây, ở lại hòn đảo này. Chúng tôi sẽ chia cho các ông một nửa số lương thực và hứa sẽ báo cho chiếc tàu đầu tiên mà chúng tôi bắt gặp để họ tới đón các ông.

Tới đây, hắn cất cao giọng:

– Tôi hy vọng rằng, mọi người của các ông ở trong nhà đều nghe rõ những lời tôi vừa nói. Bởi vì mục đích của tôi là nói để cho tất cả mọi người cùng nghe.

Thuyền trưởng Smollett lẳng lặng đứng dậy và đổ tàn thuốc lá trong ống điếu của mình vào lòng bàn tay trái.

– Nói hết chưa? – Ông hỏi.

Silver đáp:

– Tất nhiên, thưa ông, xin thề có thần sấm, đó là những câu nói cuối cùng của tôi. Còn những khẩu súng của chúng tôi sẽ nói thay tôi, nếu như những điều kiện trên bị ông từ chối.

Ông thuyền trưởng nói:

– Được lắm! Bây giờ hãy nghe đây, Silver? Nếu như bọn cướp các ông tới đây gặp tôi, từng người một, không mang theo vũ khí, tôi sẽ buộc lòng phải trói chặt các ông lại, đưa về nước Anh và giao cho tòa án xét xử công minh, thích đáng. Còn ngược lại, nếu các ông không tới, thì tôi sẽ cho cả bọn các ông lập tức xuống chầu Diêm Vương, xin hứa danh dự, tôi không còn là Alexander Smollett nữa nếu tôi không làm được điều đó.

Các ông đừng bao giờ hy vọng tìm được kho báu và nó sẽ thuộc về tay các ông. Không có một người nào trong bọn cướp có thể điều khiển được con tàu, vì thế các ông không thể thoát khỏi đây bằng tàu được đâu! Còn đánh nhau ư? Toàn một bọn xoàng xĩnh. Năm người của ông chống lại một mình Gray?

Vậy mà Gray vẫn đi thoát. Thuyền trưởng Silver này, ông bị mắc cạn nặng rồi đấy, ông đừng hòng có mong thoát khỏi được chỗ mắc cạn đó. Và ông hãy lắng nghe câu nói tử tế cuối cùng mà ông nghe được ở tôi. Tôi sẽ nã đạn một cách vô cùng chính xác vào ông trong lần gặp tôi. Còn bây giờ, mau cuốn xéo nhanh, ông bạn cướp biển!

Nhìn Silver lúc này thật là ghê gớm! Cặp mắt lão long lên sòng sọc vì giận dữ. Lão đổ thuốc đang cháy ra khỏi ống điếu.

Lão gầm lên:

– Hãy đưa tay đây để tôi đứng dậy?

Ông thuyền trưởng nói:

– Không!

Silver rống lên:

– Ai đưa tay cho tôi?

Tất cả chúng tôi, không một ai nhúc nhích. Vừa chửi bới thậm tệ, Silver vừa bò tới bậc thềm vịn tay vào đó và nhờ thế mà lão mới đứng dậy được. Lão tức giận nhổ một bãi nước bọt vào nguồn nước.

Lão gào thét:

– Đồ khốn kiếp, chúng tay cũng chẳng khác gì bãi nước bọt này. Tao sẽ đốt nóng cái pháo đài bẹp của chúng mày như đốt nóng một thùng rượu rum trong vòng một giờ nữa. Chúng mày cứ việc cười đi, rồi sấm sét sẽ giáng xuống đầu chúng mày. Cứ cười đi. Một giờ nữa chúng mày sẽ được cười theo kiểu khác. Và trong bọn chúng mày còn có thằng nào sống sót thì thằng ấy tha hồ mà ghen tỵ với những đứa đã may mắn chết đi.

Silver gào lên, rống lên, gầm lên. Cứ thế, lão đi khập khiễng trên bãi cát. Tới bên hàng rào gỗ lão định leo qua nhưng bị ngã, rồi lại leo lên và lại ngã… cứ thế tôi ba bốn lần. Cuối cùng, tên cầm cờ trắng đỡ lão trèo qua hàng rào. Cả hai đứa mất hút giữa đám cây rừng chỉ trong chốc lát.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.