Chương 23 – Thủy triều xuống

Thì ra chiếc thuyền độc mộc này rất thích hợp với một người có tầm vóc và cân nặng như tôi. Khi tôi đã ngồi lọt vào trong thuyền rồi, nó lướt đi rất nhẹ nhàng và nhanh chóng, nhưng cũng lại rất tròng trành đến mức không thể điều khiển được.

Khi đã ngồi vào chiếc thuyền này rồi, mặc kệ anh, anh muốn làm gì nó thì làm, nó vẫn lúc thì đi ngoằn ngoèo, lúc thì lại quay tròn.

Điều đó sau này cũng được Ben Gunn thừa nhận, ông ta nói chỉ có người nào đã quen với cái “tính ương bướng của nó” thì mới có thể đi được trên chiếc thuyền độc mộc đó.

Tất nhiên là lúc ấy thì tôi làm sao mà đã kịp quen với cái “tính ương bướng” ấy.

Trừ cái hướng mà tôi cần phải đi thì nó có thể đi bất cứ hướng nào.

Bờ là nơi nó thích ngoặt vào hơn cả và tôi sẽ không thể nào tới được chỗ cần tới nữa lúc đó thủy triều không xuống mạnh. Và thủy triều chính là yếu tố giúp cho sự thành công của chuyến đi, đưa tôi thẳng tàu Hispaniola.

Vật đầu tiên tôi nhận thấy rõ trong đêm đen là một cái vật còn đen hơn cả bóng đêm. Rồi dần dần tôi đã phân biệt được những đường nét của thân tàu và các cột buồm. Chỉ trong giây lát, tôi đã tới được bên dây neo và tôi bám chặt lấy nó.

Đoạn dây neo tàu căng như dây cung sắp đứt. Luồng nước rút mạnh tới mức khiến cho con tàu chỉ chực bật tung ra khỏi mỏ neo.

Thủy triều xuống làm nổi sóng ầm ầm bên mạn tàu, như một ngọn thác đang đổ từ trên núi cao xuống.

Và các bạn hãy thử tưởng tượng mà xem, chỉ cần một nhát dao thôi, tôi sẽ làm cho tàu Hispaniola lao vút đi theo luồng nước cuốn, tới bất cứ nơi nào mà nó bị cuốn đi.

Và tiện thể, các bạn hãy đoán luôn, nếu cái dầy neo đang căng ấy bị đứt ngay lập tức, thì cũng sẽ ngay lập tức nó sẽ quật thẳng vào tôi với một sức mạnh của vó ngựa phi nước đại. Khi đó, cũng ngay lập tức, chiếc thuyền độc mộc sẽ bị lật nhào, tôi cũng lại sẽ ngay lập tức bị chìm xuống đáy biển.

Tôi dừng lại và chờ đợi, và có lẽ tôi sẽ phải đến từ bỏ ý định của mình nếu không có một sự tình cờ đem lại cho tôi cơ hội may mắn.

Một làn gió nhẹ lúc đầu thổi về phía Đông – Nam, sau đó chuyển hẳn về phía Nam. Và đêm càng khuya, nó càng dần chuyển hướng xoay sang phía Tây – Nam.

Tôi vẫn còn đang chần chừ thì một cơn gió giật bất ngờ thổi tới đã đẩy con tàu quay ngược với luồng nước và thật là sung sướng, đoạn dây neo đã chùng lại làm bàn tay đang nắm nó của tôi bị nhấn chìm xuống nước.

Không thể để mất một giây, tôi hiểu điều đó sẽ quyết định sự thành bại của chúng tôi.

Một cách rất nhanh chóng, tôi rút phắt con dao xếp, dùng răng mở lưỡi dao và bắt đầu cắt từng sợi nhỏ của đoạn dây neo. Lúc chỉ còn phải cắt có hai sợi nữa thôi, thì đoạn dây neo lại căng như cũ, vì thế nên tôi phải đợi cơn gió giật tiếp theo.

Từ trước đó, trong buồng tàu đã vọng ra những tiếng ồn ào, ầm ĩ. Nhưng vì quá mải mê với việc cắt dây neo, tôi chẳng chú ý gì tới những tiếng đó. Bây giờ còn phải chờ đợi nên tôi mới có thời gian lắng tai nghe.

Tôi nhận ra ngay tên thủy thủ trưởng thứ hai, Israel Hands, chính tên này ngày xưa đã làm pháo thủ cho lão Flint. Và một tiếng nói nữa, tôi cũng nhận ra tiếng ông bạn đội mũ ngủ đỏ.

Nghe tiếng chúng, tôi biết chúng đã say mềm nhưng vẫn đang tiếp tục uống. Một trong hai đứa la hét điên cuồng rồi mở cửa sổ đuôi tàu liệng một vật gì đó xuống nước, chắc là một cái chai không.

Và hai tên này không chỉ có nốc rượu, chúng đang cãi nhau như hai thằng điên, cả một tràng chửi rủa tuôn ra đến mức có lúc tôi đã tưởng rằng chúng chuẩn bị nện nhau đến nơi.

Nhưng rồi tiếng chửi bỗng im bặt, cuộc cãi nhau ngưng lại, sau đó lại nổi lên để rồi vài phút sau lại ngừng.

Tôi nhìn lên bờ, giữa các thân cây, tôi thấy có một đống lửa. Vang tới tai tôi một giọng đều đều của một tên nào đó, bài hát xưa cũ của cánh thủy thủ với những tiếng ngân dài ở mỗi đoạn.

Tôi đã nhiều lần nghe bài hát này suốt trong cuộc hành trình dằng dặc trên biển của chúng tôi. Bài hát ấy dài tới mức không một người nào đó có thể hát trọn bài và nó kéo dài cho tới khi người nào hát còn có đủ kiên nhẫn.

Tôi chỉ còn nhớ mấy câu trong bài hát đó:

Có bảy mươi lăm người không trở về nhà,
Họ đã chết chìm ở một rốn biển…

Có lẽ bài hát buồn này rất phù hợp với tâm trạng buồn lo của bọn cướp biển trước việc bị mất mấy tên đồng bọn trong buổi sáng hôm nay.

Nhưng rồi cũng chẳng bao lâu sau đó tôi lại được thấy tận mắt rằng trong thực tế, bọn chúng cũng tàn nhẫn với nhau chẳng khác gì cái biển mà chúng bơi trên đó.

Cuối cùng, cơn gió giật lại thổi tới. Con tàu lại di chuyển về phía tôi trong bóng tối. Tôi lại cảm thấy dây neo chùng lại. Bằng một nhát dao mạnh và dứt khoát, tôi cắt phăng hai sợi dây cuối cùng.

Chiếc thuyền độc mộc của tôi không hề bị cơn gió ảnh hưởng tới. Tôi bỗng thấy mình ngay sát mạn tàu Hispaniola. Con tàu bị luồng nước cuốn đang từ từ quay xung quanh trục của mình.

Cố hết sức chèo mạnh, tôi cứ nơm nớp chờ đợi con tàu hất tôi lộn nhào. Nhưng nó không lật mà lại cuốn chiếc thuyền của tôi đi theo.

Tôi gắng sức nhưng không tài nào rời được nó, tôi cố đẩy đuôi thuyền về phía trước. Cuối cùng tôi đã làm được việc đó và tôi bắt đầu hy vọng khỏi sự nguy hiểm khi gần kề với con tàu.

Bất ngờ một đầu của đoạn dây chão lơ lửng ở đuôi tàu bỗng rơi vào tay tôi. Ngay lập tức tôi nắm lấy đầu dây đó.

Rõ ràng là tôi đã nắm lấy đầu dây ấy một cách vô thức. Nắm lấy nó để làm gì, tôi cũng chẳng biết nữa.

Nhưng lúc đầu dây chão đã nằm gọn trong tay tôi, tôi thấy rõ ràng là nó được buộc rất chắc thì tính tò mò thôi thúc tôi muốn nhìn qua cửa sổ buồng tàu. Thế là tôi quyết định đu người định leo lên tàu bằng sợi dây đó.

Bám chắc cả hai tay vào dây chão, tôi nhún người lên. Tôi biết mình đã rất mạo hiểm, và có thể bị ngã lộn đầu bất cứ lúc nào, tôi đã nhún lên cao, thấy được một phần buồng tàu và cái trần.

Cùng một lúc, con tàu và chiếc thuyền độc mộc vẫn trôi nhanh theo dòng nước. Chúng tôi đã trôi ngang tới đống lửa ở trên bờ. Con tàu đang rẽ sóng ầm ầm hay như cách nói quen thuộc của các thủy thủ là “đang quát tháo ầm ĩ”. Tôi thắc mắc tại sao những tên gác ở trên tàu lại không báo động vì lúc ấy tôi chưa ghé mắt nhìn qua ô cửa sổ nhỏ.

Nhưng khi đã nhìn qua rồi, thì mọi chuyện lại trở nên vô cùng dễ hiểu.

Trong buồng tàu, Hands và tên bạn của hắn đang đánh nhau chí tử, hai tên đang xông vào bóp chặt cổ nhau, vẫn còn chưa rời khỏi con thuyền độc mộc lúc ấy đang chòng chành rất mạnh, mắt tôi như dán vào cảnh tượng ấy. Rồi tôi ngồi thụp xuống, chỉ chút xíu nữa thì chiếc thuyền độc mộc đã bị lật úp.

Trước mắt tôi vẫn còn hiện lên bộ mặt hung dữ, ứa máu của hai tên cướp biển dưới ánh sáng lù mù của ngọn đèn dầu đầy muội. Tôi nhắm chặt mắt lại để dần quen với bóng tối.

Ở trên bờ, bài hát cuối cùng đã chấm dứt, mấy tên cướp biển tụ tập quanh đống lửa lại ê a bài hát mà tôi đã quen thuộc lắm.

Mười lăm thằng nằm trên hòm người chết,
Ha ha ha, và một chai rượu rum!
Mau nốc đi, rồi quỷ sứ sẽ đưa mi tới địa ngục,
Ha ha ha, và một chai rượu rum.

Mải suy nghĩ về những gì mà quỷ sứ và rượu rum lúc này đang biến hóa trong buồng tàu Hispaniola, tôi ngạc nhiên thấy một cú đẩy đột ngột. Chiếc thuyền độc mộc của tôi nghiêng hẳn đi và bất thình lình đổi hướng. Tốc độ luồng nước bất ngờ tăng nhanh kỳ lạ.

Tôi mở mắt ra, xung quanh tôi, những đợt sóng nhỏ tỏa ánh lân tinh mờ mờ, kêu ầm ì và các ngọn sóng đang sủi bọt.

Con tàu Hispaniola cũng đang đổi hướng, cách tôi khoảng mấy mét. Tôi nhìn thấy mờ mờ những cột buồm của nó nghiêng đi trên nền trời tôi đen. Theo dõi một lúc, tôi thấy con tàu ấy đang trôi nhanh về phía Nam.

Ngoái cổ nhìn lại phía sau, tôi hết cả hồn vía, đống lửa của bọn cướp biển bây giờ đang ở ngay sau lưng tôi. Tôi hiểu rằng luồng nước đã quay một góc vuông cuốn theo nó cả con tàu lênh khênh nhưng vững chãi, cả chiếc thuyền độc mộc mong manh của tôi. Luồng nước dữ dội réo mỗi lúc một to, làm nổi sóng mỗi lúc một cao, tôi bị cuốn qua eo biển hẹp.

Bất thình lình con tàu quay một góc ít nhất cũng phải hai mươi độ. Tôi nghe thấy hai tiếng thét vang lên, nối đuôi nhau.

Rồi lại nghe thấy tiếng chân chạy rầm rập trên cầu thang. Nghe những âm thanh đó, tôi hiểu rằng hai tên say rượu đã ngừng đánh nhau. Tai họa đang đến khiến cho cả hai tên tỉnh hẳn rượu.

Nằm bẹp dưới đáy chiếc thuyền độc mộc đang cuốn tròn theo dòng nước, tôi cầu nguyện như điên, phó thác số phận của mình cho sự may rủi. Ra khỏi eo biển, thuyền của tôi rơi ngay vào những ngọn sóng bạc đầu dữ dội.

Chắc là những ngọn sóng này sẽ nhanh chóng giải thoát cho tôi khỏi mọi sự khổ đau. Thật là khốn khổ khi lại bị lâm vào cảnh phải nằm bó tay chờ chết, tôi không sợ chết, nhưng tôi lại cũng chẳng muốn chết tí nào.

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua và tôi cử nằm như thế, tôi cũng chẳng biết nữa!

Những ngọn sóng nhấc bổng chiếc thuyền độc mộc lên và liên tục hắt nước vào người tôi. Tính mạng của tôi liên tục bị đe dọa bởi những đợt sóng liên tiếp nối đuôi nhau.

Mặc dù tình cảnh của tôi lúc ấy thật hết sức khủng khiếp và bi thảm, nhưng vì quá mệt mỏi, tôi vẫn đờ người ra và thiu thiu ngủ.

Tôi ngủ thiếp đi giữa những đợt sóng ầm ầm và tôi chập chờn mơ thấy quê hương thân yêu, nơi ấy có quán trọ “Đô đốc Ben bow” già nua, cũ kỹ.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.