Chương 27 – Đồng ăn tám

Ngồi trên xà đỉnh nhìn xuống mặt vịnh tôi có cảm giác mình giống một chú gà đang đậu trên giàn (gì đó). Vì con tàu bị ghé đi đến nỗi các cột buồm lơ lửng ngay trên mặt nước.

Hands không trèo được lên cao như tôi, hắn ở gần boong tàu hơn và đã ngã xuống chỗ nước ở giữa tôi và thành tàu.

Chỉ duy nhất một lần, hắn ngoi lên mặt nước đỏ ngầu bọt máu rồi chìm nghỉm. Khi mặt nước yên tĩnh, tôi nhìn thấy hắn nằm co quắp trên bãi cát trắng, sạch ở dưới boong tàu.

Trên người hắn, hai con cá nhỏ bơi lội tung tăng. Thỉnh thoảng, tôi lầm tưởng hắn vẫn cử động và chuẩn bị đứng dậy vì mặt nước rung động.

Nhưng thực ra hắn đã chết đến hai lần. Một vì trúng đạn, một vì sặc nước và chính cái nơi hắn định kết liễu tôi là cái nơi mà hắn đã phải làm mồi cho cá.

Bỗng tôi cảm thấy buồn nôn, chóng mặt sợ hãi. Một dòng máu hừng hực chạy trên lưng và trên ngực tôi.

Cái đinh là thanh đoản kiếm đóng chặt vai tôi vào cột buồm, làm cho tôi rát bỏng như chạm phải miếng sắt nung đỏ.

Nhưng điều làm tôi kinh sợ hơn, là ý nghĩ: tôi có thể ngã từ xà đỉnh xuống mặt nước xanh hiền hòa, tĩnh lặng – nơi đang nằm của cái xác Hands kia chứ không phải cái đau vì bị đóng đinh.

Để tránh mối nguy hiểm, tôi bám cả hai tay vào xà đỉnh chặt đến mức các móng tay đều bị đau, còn hai mắt thì nhắm chặt lại. Dần dần, tôi đã lấy lại được tự chủ, đầu óc tôi tỉnh táo ra và tim thì đập đều đặn hơn.

Đầu tiên, tôi phải cố rút thanh đoản kiếm ra. Nhưng có lẽ vì nó đâm quá sâu vào cột buồm hoặc là do thần kinh tôi quá căng thẳng nên tôi đã không thể rút nó ra được.

Người tôi run lẻn bần bật! Nhưng, chính nhờ cơn run đó mà tôi đã gặp may, hóa ra thanh đoản kiếm chỉ đâm vào cơ thể tôi một chút ngay sát da, nên khi tôi run bắn lên thì chỗ da ấy bị rách làm cho máu chảy mạnh hơn và tôi đã được tự do.

Tuy nhiên, áo blu-dông và áo sơ mi của tôi vẫn bị ghim chặt vào cột buồm.

Tôi đã hoàn toàn tự do, sau khi giật một cái thật mạnh.

Theo cái dây chằng phía thành tàu bên phải, tôi tụt xuống boong tàu. Không một sức mạnh nào có thể buộc được tôi phải trèo xuống đúng theo các dây chằng mà lão Hands vừa mới bị ngã.

Con tàu bây giờ đã hoàn toàn do tôi làm chủ.

Tôi xuống buồng thuyền trưởng để băng lại vết thương của mình. Nó làm tôi rất đau và vẫn còn chảy máu. Cũng may là vết thương không sâu, không nguy hiểm và không cản trở tôi làm việc bằng đôi tay của mình.

Công việc đầu tiên của tôi là tống khứ vị khách cuối cùng, cái xác O.Brien ra khỏi tàu. Việc này đối với tôi là rất đơn giản.

Vì như tôi đã nói ở trên, xác của O.Brien đã lăn và nằm chình ình ở sát thành tàu như một con rối vụng về và đáng sợ. Một con rối khổng lồ to bằng người thật nhưng không còn vẻ đẹp và màu sắc của sự sống.

Tôi nhấc con rối đó lên như một bao cám và ném mạnh ra ngoài thành tàu.

Tên cướp rơi ùm xuống nước, chiếc mũ đỏ bay ra khỏi đầu y và trôi đi. Khi nước lặng, tôi nhìn rất rõ cả hai tên: O.Brien và Israel Hands.

Chúng nằm cạnh nhau thật đoàn kết thân mật. O.Brien gối cái đầu hói nhẵn thín – dù hắn vẫn còn ít tuổi – lên đùi của kẻ đã giết hắn. Cả hai cùng lắc lư người mỗi khi dòng nước chuyển động và những chú cá nhỏ thì rất nhanh nhẹn bơi vun vút trên người bọn chúng.

Sau khi tôi hoàn thành nhiệm vụ, thì thủy triều vừa bắt đầu xuống. Mặt trời đi xuống đến mức bóng các cây thông ở bờ Tây đổ dài trên mặt vịnh và tới tận boong tàu.

Gió nhẹ của buổi chiều bắt đầu thổi và cho dù đã có sự che chở của ngọn đồi hai đỉnh phía Đông vịnh nhưng dây dợ trên tàu bắt đầu kêu u u, còn các cánh buồm thì lắc lư và vỗ phành phạch.

Trước sự bị đe dọa của con tàu, tôi vội vàng cuốn hai cánh buồm tam giác ở phía mũi và hạ chúng xuống boong tàu. Nhưng việc này không phải đơn giản.

Lúc con tàu bị nghiêng, xà mép dưới ngả ra ngoài thành tàu và đầu xà đến gần một mét.

Thậm chí, buồm cồn ngập hẳn dưới nước. Vì vậy, tình hình càng trở nên nguy cấp hơn.

Nhưng nhiệm vụ quá khó đối với tôi khiến tôi không dám đụng đến. Cuối cùng, tôi đành rút dao ra và cắt các dây treo buồm.

Xà chếch hạ ngay xuống và phần lớn cánh buồm rũ xuống nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Chỉ còn một mình, cho nên dù cố gắng hết sức tôi cũng không thể nào kéo được phần buồm đó lên.

Thôi đành phó mặc con tàu Hispaniola cũng như đành phó mặc cái thân tôi cho số phận.

Thế là một ngày nữa sắp trôi qua, hoàng hôn đã bao trùm cả vịnh, những tia nắng cuối cùng xuyên qua khoảng trống trong rừng, làm cái áo khoác hoa trên con tàu ba cột bị đắm rực rõ lên những viên đá quý.

Trời trở lạnh.

Con tàu càng nghiêng về một bên hơn khi thủy triều xuống, nước rút đi.

Tôi lò dò ra mũi tàu và ngó xuống nước. Để đề phòng, tôi bám cả hai tay vào một đầu dây rồi thận trọng trèo qua thành tàu dù bên dưới mũi tàu rất nông.

Nước chỉ đến ngang thắt lưng tôi còn cát ở dưới đáy do bị sóng đánh nên chắc và lồi lõm.

Tạm biệt con tàu Hispaniola đang nằm nghiêng và rũ buồm xuống mặt nước, tôi vui mừng phấn khởi chạy lên bờ. Mặt trời đã đi ngủ, chỉ còn tiếng gió đang xào xạc trong những hàng thông ven bờ.

Thế là, những cuộc phiêu lưu trên biển của tôi đã kết thúc. Một kết thúc đầy thắng lợi vẻ vang, với chiến lợi phẩm mà tôi thu được từ tay bọn cướp biển đó là con tàu Hispaniola và từ bây giờ nó đã là vật sở hữu của chúng tôi, chúng tôi có thể sử dụng nó để ra khơi bất cứ lúc nào theo ý thích.

Còn bây giờ, tôi mong được về nhà, về pháo đài của chúng tôi càng nhanh càng tốt, để khoe những chiến công của mình với mọi người.

Chắc chắn, tôi sẽ bị khiển trách sơ sơ vì tội tự ý bỏ đi nhưng việc chiếm được tàu Hispaniola là một câu trả lời thỏa đáng và ngay cả thuyền trưởng Smollett rồi cũng phải thừa nhận là tôi đã không bỏ phí thời gian một cách vô ích.

Tôi rất khoái chí với suy nghĩ đó của mình và vội lên đường để đến với những người bạn của mình, những người mà tôi tin rằng họ đang đợi tôi ở sau hàng rào gỗ.

Tôi vẫn nhớ rất rõ ngọn đồi hai đỉnh là nơi bắt nguồn của con sông nhỏ ở phía Đông đổ vào Vịnh mang tên “Chỗ thả neo của thuyền trưởng Kidd”.

Tôi dự định vượt qua con sông ở chỗ hẹp nhất, tôi rẽ về phía bên trái và tiến tới ngọn đồi hai đỉnh. Rừng khá thưa, đi trên sườn đồi chẳng mấy tí tôi đã vòng qua rìa đồi và lội qua sông.

Tôi đã đến chỗ mà tôi đã gặp Ben Gunn hôm trước. Tôi bắt đầu len lỏi cẩn thận hơn, mắt nhìn kỹ bốn phía. Trời đã gần như tối hẳn. Đi qua khe trũng giữa hai đỉnh đồi, tôi thấy trên nền trời ánh sáng phản chiếu chập chờn của một đống lửa.

Tôi đoán rằng, chắc Ben Gunn đang chuẩn bị bữa ăn tối trên đống lửa cháy bừng bừng và thật sự, trong thâm tâm tôi rất ngạc nhiên về sự bất cẩn của ông ta.

Bởi vì, nếu tôi thấy được ánh sáng phản chiếu ấy thì cả lão Silver từ trại của mình trong đầm lầy cũng có thể trông thấy.

Hoàn cảnh không ủng hộ tôi, trong bóng tối mỗi lúc một dày, việc tìm đường của tôi càng khó khăn hơn.

Ngọn đồi hai đỉnh ở đằng sau và đỉnh đồi “Ống kính viễn vọng” ở phía bên phải là những cái mốc chỉ đường cơ bản nhất của tôi nhưng hình ảnh của chúng đang mờ dần.

Trong bóng tối. Những ngôi sao thưa nhấp nháy, lờ mờ không giúp tôi tránh khỏi đâm vào các bụi cây và ngã nhào xuống các hố cát liên tục.

Đột nhiên, trời sáng hơn một chút. Khi tôi ngẩng lên thì bắt gặp một vầng sáng nhạt rọi lên đỉnh đồi “Ống kính viễn vọng”, ở bên dưới, qua rừng cây, tôi thấy một cái gì lớn, lấp lánh ánh bạc và tôi nhận ra rằng trăng đã lên.

Trăng lên khiến cho tôi đi dễ dàng hơn và tôi đã rảo bước. Đôi khi tôi còn chạy nữa vì tôi chỉ mong sao về đến hàng rào gỗ càng sớm càng tốt.

Nhưng khi đến khu rừng nhỏ bao quanh pháo đài, tôi đã sực nhớ là cần phải thận trọng và đi chậm hơn nếu không tôi sẽ bị hiểu lầm là địch vì sẽ bị chính những người bạn của mình bắn chết.

Điều đó đồng nghĩa với việc kết thúc đáng buồn của những cuộc phiêu lưu của tôi.

Trăng mỗi lúc một lên cao. Ánh trăng trải dài như dát bạc lên cả khu rừng đặc biệt là ở những chỗ rừng thưa.

Bất chợt tôi nhận ra giữa những hàng cây ở ngay trước mặt tôi. có một thứ ánh sáng gì đó hoàn toàn không giống ánh trăng. Nó nóng, đỏ, chốc chốc lại như tôi đi. Rõ ràng, đó là những cục than đang âm ỉ của một đống lửa vừa bị dập.

Ồ! Ở đây có chuyện gì vậy nhỉ?

Cuối cùng, tôi đi đến rìa rừng. Rìa phía Tây của hàng rào được trăng soi sáng. Một đôi nơi của hàng rào bị những vệt ánh sáng cắt ngang, phần còn lại của hàng rào và chính pháo đài vẫn chìm trong bóng tối. Nhưng phía sau của pháo đài đang cháy một đống lửa rất to.

Ánh phản chiếu của nó đỏ rực nổi bật giữa ánh phản chiếu xanh dịu của mặt trăng. Xung quanh không một bóng người, không một tiếng động ngoài tiếng gió xào xạc trong cành lá.

Tôi sửng sốt dừng lại và hơi lo. Không biết có chuyện gì đã xẩy ra với các bạn của tôi trong thời gian tôi không có mặt ở đây. Vì đống lửa lớn kia không phải do chúng tôi đốt. Ông thuyền trưởng luôn hô chúng tôi phải tiết kiệm củi.

Để an toàn, tôi rón rén đến rìa phía Đông của pháo đài – nơi mà lúc nào cũng bị bóng tối che dày hơn cả – tôi nhẹ nhàng bò vào phía góc của pháo đài.

Tôi bỗng thở phào nhẹ nhõm, khi mà tôi đã nghe thấy tiếng ngáy to và bình yên của các bạn tôi.

Đó là tiếng ngáy mà ngày xưa tôi đã phải hết sức khổ sở, không tài nào chịu được nhưng sao lúc này đây nó lại rất đỗi thân thương và đáng yêu như những tiếng nhạc.

Tiếng ngáy đó làm tôi yên lòng cũng như tiếng hô: “Mọi việc đều bình thường” của các thủy thủ đứng gác ban đêm làm yên lòng những người lênh đênh trên biển cả.

Những điều đập vào mắt tôi chứng tỏ: các bạn của tôi canh gác rất ẩu. Có lẽ họ sẽ không thể đón bình minh ngay sau đó nếu như người lẻn vào đây lúc này là Silver cùng đồng bọn chứ không phải là tôi.

“Có lẽ, mọi chuyện đều do ông thuyền trưởng bị thương” – Tôi nghĩ bụng và lại trách mình về việc đã rời bỏ đồng đội trong hoàn cảnh khó khăn, nguy hiểm đến mức họ không có cả người để canh gác.

Tôi đi đến gần cửa và nhìn vào bén trong, nhưng tôi đành bất lực vì bóng tối quá dày.

Bỗng tôi nghe thấy một tiếng gì rất lạ ngoài tiếng ngáy không phải là tiếng vỗ cánh mà cũng không phải là tiếng gõ nhẹ. Giơ tay ra phía trước, tôi lần vào trong pháo đài.

Tôi tủm tỉm cười và nghĩ:

– “Mình sẽ nằm vào chỗ cũ của mình sáng mai tha hồ mà cười trước bộ mặt sửng sốt của mọi người”.

Tôi vấp phải chân của một ai đó. khiến họ quay người sang phía khác và rên lên một tiếng nhưng vẫn tiếp tục ngủ.

Đột nhiên, trong bóng tối, vang lên một tiếng kêu the thé: “Đồng ăn tám! Đồng ăn tám! Đồng ăn tám! Đồng ăn tám! Đồng ăn tám!”

Giống như một chiếc đồng hồ rung chuông báo thức.

Tiếng kêu ấy cứ vang lên đều đều, không nghỉ, không đổi giọng. Đó là “thuyền trưởng Flint” con vẹt xanh của lão Silver!

Chính nó đã vỗ cánh và lấy mỏ gõ vào miếng vỏ cây. Đó là kẻ bảo vệ cho bọn cướp khi ngủ tốt nhất trong những tên bảo vệ. Đó là một kẻ đã báo động cho bọn cướp về sự xuất hiện của tôi bằng tiếng kêu đều đều chán ngấy.

Tôi không còn cơ hội để lẩn trốn nữa. Nghe tiếng kêu the thé của con vẹt, bọn cướp đang ngủ choàng dậy ngay và tôi nghe thấy tiếng lão Silver chửi và quát:

– Ai đó!

Tôi bỏ chạy, nhưng không thoát vì tôi vừa lùi lại để tránh một tên nào đó mà tôi vừa vấp phải, thì lại rơi ngay vào tay một tên khác và y đã tóm chặt lấy tôi.

– Dick, mang ngọn đuốc lại đây! – Silver ra lệnh.

Một tên cướp chạy ra khỏi pháo đài rồi quay về, trên tay là một khúc gỗ đang cháy dở.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.