Chương 29 – Dấu hiệu đen trở lại

Sau một hồi họp hành khá lâu, một tên trong bọn cướp biển quay lại pháo đài và xin phép mượn ngọn đuốc sau khi chào Silver với vẻ chế nhạo. Silver đồng ý và hắn đã đi ra với cây đuốc để lại hai chúng tôi trong bóng tối.

– Cơn bão sắp đến rồi, cậu Jim ạ! – Silver nói.

Lão bắt đầu nói với tôi thân mật hơn.

Tôi rón rén đến lỗ châu mai gần nhất và nhìn ra sân. Đống lửa gần như tàn hẳn, không còn tỏa ra tí ánh sáng nào.

Tôi hiểu tại sao bọn mưu phản ấy lại cần đến ngọn đuốc. Chúng đang túm tụm thành vòng tròn trên sườn đồi, ở khoảng giữa pháo đài và hàng rào gỗ. Mỗi đứa một việc: một tên thì cầm đuốc, một tên thì quỳ ở giữa tay cầm con dao đã mở, lưỡi dao lóe lên, khi vì ánh trăng khi vì ngọn đuốc phản chiếu, những tên còn lại, cúi lom khom có vẻ chúng đang xem tên quỳ ở giữa làm gì đó.

Có một cuốn sách xuất hiện trên tay tên này. Tôi đang băn khoăn hắn moi đâu ra cái vật không thích hợp gì với cái nghề cướp biển ấy thì hắn và cả bọn đã đứng dậy rồng rắn kéo nhau về phía pháo dài.

– Chúng quay lại đấy! Tôi nói.

Tôi trở về chỗ cũ, vì không muốn để bọn cướp nhìn thấy tôi đã theo dõi chúng, nếu không sẽ làm hạ phẩm giá của mình.

– Anh bạn nhỏ, cứ để cho chúng quay lại, hân hạnh kính mời! – Silver vui vẻ nói – Tôi vẫn còn có cái để chào đón chúng.

Cánh cửa mở toang, năm tên cướp xuất hiện ở ngưỡng cửa và đẩy một tên về phía trước. Hắn chậm chạp và sợ sệt tiến lại gần, bước được một bước lại dừng, tay phải hắn chìa ra, bàn tay nắm chặt.

– Lại gần tí nữa, anh bạn – Sliver nói – và chớ có sợ, tao không ăn thịt mày đâu. Nào chàng thủy thủ hạng bét, mày cầm cái gì thế! Tao nắm luật rất rõ mà. Tao sẽ không làm gì đến người đại diện đâu.

Được lời an ủi, tên cướp vội đi nhanh đến chỗ Silver nhét vào tay lão một cái gì đó và vội vàng trở lại với đồng bọn. Lão đầu bếp nhìn vật trong tay mình và nói:

– Dấu hiệu đen! Tao cũng đã nghĩ vậy. Chúng mày lấy giấy ở đâu ra vậy? Cái gì thế này? Ôi chúng mày, một lũ bất hạnh! Chúng mày dám cắt trong kinh Thánh! Hừm, chúng mày sẽ nhận hậu quả sau vụ này. Thằng ngốc nào đã cắt Kinh Thánh?

– Chúng mày thấy chưa? Tao đã bảo mà! – Morgan nói – Việc này sẽ không đưa đến điều gì tốt đẹp đâu.

– Chà, bây giờ thì chúng mày đừng hòng thoát khỏi giá treo cổ! – Silver nói tiếp – chúng mày lấy cuốn kinh Thánh ấy của thằng ngốc nào vậy?

– Của thằng Dick – Một tên trả lời.

– Của thằng Dick à? Hừm, Dick, mày cầu Chúa đi – coi như mày đã toi đời rồi – Silver nói – Tao nói không sai đâu.

Đến lúc đó, tên cao kều mắt vàng liền xen vào:

– Ba hoa thế là đủ rồi, John Silverr! – Hắn nói – Đội thủy thủ họp bàn như luật lệ của các “nhà quý phái vận may” cho phép và đã đi đến quyết định gửi dấu hiệu đen cho mày.

Mày lật cái dấu hiệu đó lên theo luật lệ của chúng ta quy định và hãy đọc ở đấy viết gì rồi hãy nói… Tao đảm bảo khi ấy mày sẽ nói với một giọng khác.

– Cảm ơn George! – Silver đáp lại – Trong bọn chúng ta, mày là đứa am hiểu luật lệ hơn cả. Ở đây viết gì thế?

A, ha, “Phế truất”? Câu chuyện là vậy đây! Nét chữ mới đẹp làm sao! Hệt như máy in. Nét chữ của mày đấy à, George?

Tao sẽ không ngạc nhiên nếu bây giờ mày được bầu làm thuyền trưởng vì mày đang ngấp nghé cái chức thủ lĩnh của chúng ta còn gì. Ồ, ống điếu của tao lại tắt mất rồi, lấy hộ tao ngọn đuốc.

– Thôi đi – George nói – Mày đừng có lừa đội thủy thủ. Nghe mày nói thì ghê gớm lắm, nhưng đời mày kể từ lúc này coi như cũng toi rồi. Mày hãy trèo xuống khỏi thùng rượu ngay và không được cản trở cuộc bầu cử của chúng tao!

– Thế mà tao cứ tưởng mày là đứa hiểu rõ luật cơ đấy! – Silver đáp với giọng khinh bỉ. – Nhưng không sao, mày không biết luật thì đã có tao biết.

Mày phải chịu khó đợi tao một lát, vì bây giờ tao vẫn là thuyền trưởng cơ mà. Chúng mày phải đưa ra cái lời buộc tội và nghe tao trả lời.

Cho đến khi đó, dấu hiệu đen của chúng mày không có giá trị bằng một chiếc bích quy. Tao sẽ xem kỹ việc này.

– Mày yên tâm, bọn tao không vi phạm luật lệ đâu – George đáp – Mày hãy nghe tội mày đây:

Thứ nhất, mày đã làm hỏng việc. Mày không dám bác lại điều này đâu. Thứ hai, mày đã cho phép kẻ thù của chúng ta rút lui, khi chúng đã nằm trong cái bẫy thực sự ở đây.

Lý do chúng muốn rút, tao không biết. Nhưng chắc chắn có lẽ do khiến chúng muốn rút đi. Thứ ba, mày đã cấm bọn tao đuổi theo chúng nó. Mày đã chơi trò hai mặt, John Silver ạ! Tao đi guốc trong bụng mày. Thứ tư là mày lại dám bênh vực thằng oắt con này.

– Còn nữa? – Silver bình thản hỏi.

– Quá đủ rồi – George đáp – Bọn tao sẽ bị treo cổ phơi nắng chỉ vì sự khờ khạo của mày.

– Được, bây giờ chúng mày hãy dỏng tai lên mà nghe tao trả lời bốn điều đó theo thứ tự.

Thứ nhất, chúng mày bảo tao làm hỏng việc ư? Chính chúng mày đã biết là tao muốn gì.

Nếu như chúng mày nghe theo tao thì bây giờ cả bọn đã bình yên vô sự đang ngồi nhấm nháp pút-đinh với nho khô chễm chệ trên tàu Hispaniola, còn vàng thì tao thề với thần sấm, nằm gọn dưới hầm tàu.

Nhưng đứa nào đã phá tao? Đứa nào thúc giục tao – người thuyền trưởng được chúng mày bầu theo đúng luật lệ? Đứa nào đã gửi cho tao dấu hiệu đen khi chúng ta còn chân ướt chân ráo ở ngay trên đảo và đứa nào bắt đầu toàn bộ cái điệu nhảy quỷ quái này?

Đây là một điệu nhảy đẹp và tao sẽ nhảy cùng với chúng mày. Đúng như những kẻ nhảy múa lủng lẳng trên dây thòng lọng ở Luân Đôn.

Vậy đứa nào là tác giả của những trò đó? Đấy chính là: Anderson, Hands và mày – George Morgan!

Trong bộ ba phá rối ấy duy chỉ mình mày còn sống. Thế mà mày lại còn cả gan ngấp nghé chức thuyền trưởng nữa cơ đấy.

Mày! Chính mày là thủ phạm giết chết gần như cả bọn chúng ta. Không, cho dù tao sống đã già đời rồi nhưng tao chưa bao giờ gặp chuyện gì quá quắt như thế cả.

Silver ngừng nói. Nhìn khuôn mặt George và mấy tên còn lại tôi hiểu giá trị những câu nói của Silver không phải là tồi.

– Đó là điều thứ nhất; – Silver vừa lau mồ hôi trán, vừa thốt lên. Lão nói hăng đến mức tôi có cảm tưởng tất cả các bức tường đều rung lên. – Tao thề là tao đã phát tởm khi phải nói chuyện với chúng mày.

Chúng mày là một lũ không có lý trí cũng chẳng có trí nhớ. Tao ngạc nhiên, không hiểu tại sao mẹ chúng mày lại để cho chúng mày ra khơi! Ra khơi! Mà lại còn đòi làm các nhà “quý phái vận may” nữa. Thôi chúng mày ở nhà làm thợ may khéo lại tốt hơn.

– Hãy dừng cái trò chửi rủa của mày lại – Morgan nói – và tiếp tục trả lời những lời buộc tội tiếp theo đi!

– Hừm, những lời buộc tội tiếp theo ư? – Silver rít lên – Những lời buộc tội đó cũng hay lắm. Chúng mày nói rằng, công việc của bọn ta đã hỏng hết.

Thề có thần sấm, bọn mày thậm chí còn không ngờ được đâu, tình trạng của chúng ta bi đát hơn nhiều. Bọn ta đã gần với giá treo cổ đến mức cổ tao đang đờ ra vì dây thòng lọng đây.

Tao đang hình dung thấy bọn mình lủng lẳng trong cùm sắt còn trên đầu là một đàn quạ đang lượn quanh. Đó là cái đang đe dọa mỗi chúng ta mà lỗi là do thằng George Morgan, Hands, Anderson và những thằng ngu khác!

Mẹ kiếp, bây giờ là đến điều quan tâm thứ tư của chúng mày – đó là thằng bé này. Nó sẽ là hy vọng cuối cùng của bọn mình. Giết nó ư? Không, các ông bạn thân mến của tao, tao không bao giờ giết nó đâu.

Còn việc thứ ba, dễ chúng mày hoàn toàn coi khinh các cuộc khám bệnh hàng ngày của ông bác sĩ đã tốt nghiệp đại học? John, cái sọ bị thủng của mày không cần đến bác sĩ nữa sao?

Còn George, mới sáu giờ trước mày còn lên cơn sốt rét run người “mắt vàng như nghệ”, mày không muốn được ông bác sĩ khám cho sao? Chẳng lẽ, chúng mày không biết sắp tới, phải có con tàu thứ hai đến đây để cứu viện? Mà nó cũng sắp đến rồi đấy.

Và lúc đó chúng mày phải có con tin. Biết chưa?

Còn vấn đề thứ hai: Chúng mày buộc tội tao đã ký hòa ước. Nhưng không lẽ chúng mày đã quên là chính chúng mày đã quỳ xuống lạy van tao ký hòa ước sao? Chúng mày bò lê bò lết. Chúng mày đã mất tinh thần, đã sợ chết đói và có lẽ đã chết đói nếu không có tao…

Nhưng tất cả cái đó đều là chuyện nhỏ.

Bây giờ chúng mày hãy mở to mắt ra mà xem tao ký hòa ước vì cái gì đây này! Silver ném xuống sàn một tờ giấy.

Tôi nhận ngay ra đó là tấm bản đồ vẽ trên giấy vàng và ba dấu thập bằng mực đỏ mà hôm trước đã tìm thấy trong đáy hòm của lão Bill Bones.

Tôi không thể nào hiểu nổi tại sao ông bác sĩ lại đưa tấm bản đồ ấy cho Silver.

Tấm bản đồ còn làm cho bọn cướp ngạc nhiên hơn tôi.

Chúng vồ lấy như mèo vồ chuột. Chúng giành giật nó trên tay nhau và chửi nhau, cùng với tiếng la hét, tiếng cười như trẻ con khiến người ta có cảm giác chúng đang tranh nhau sờ tay vào vàng và thậm chí còn mang được tất cả số vàng ấy lên tàu rồi dong buồm ra khơi vậy.

– Đúng! – Một tên nói – Đây là chữ ký của Flint – Lão ta bao giờ cũng ký J.F, ở bên dưới có một đường vạch, chúng mày có thể khỏi phải nghi ngờ.

– Ối chuyện này rất hay – George nói – Nhưng chúng ta sẽ chở kho báu đi bằng cách nào nếu chúng ta không có tàu?

Bỗng Silver đứng dậy, tay vịn vào tường và gầm lên:

– George! Tao cảnh cáo mày. Lần cuối. Mày chỉ cần nói láo một câu nữa thôi là tao sẽ đập mày liền…

Bằng cách nào ư? Làm sao mà tao biết được bằng cách nào? Chính mày sẽ phải trả lời tao câu hỏi đó. Vì chính mày, với sự tiếp tay của mày và những thằng khác đã làm mất đi con tàu của tao, quỷ tha ma bắt mày!

Nhưng không hơi đâu mà chờ ở mày một lời nói thông minh vì tao biết cái đầu của mày không khác gì đầu của loài gián. Tao chỉ yêu cầu mày phải ăn nói lễ phép với tao, nếu không tao sẽ dạy mày cách ăn nói cho lễ phép!

– Đúng vậy! – Morgan nói.

– Còn phải nói! Dĩ nhiên là đúng rồi. Lão đầu bếp chộp lấy câu nói của lão già Morgan – George này, mày đã làm mất con tàu của chúng tao. Tao đã tìm được kho báu cho chúng mày.

Vậy mày và tao, đứa nào có công? Nhưng tao thề là tao không thèm làm thuyền trưởng của chúng mày nữa. Hãy bầu đứa nào mà bọn mày muốn, về phần tao, thế là đủ lắm rồi!

– Bầu Silver – Cả bọn gào lên. – Khoanh giăm bông mãi mãi! Bầu Khoanh giăm bông làm thuyền trưởng!

– Bây giờ chúng mày lại bắt đầu hát như thế đây! – Lão đầu bếp kêu lên – George, ông bạn thân mến, mày đành chờ kiếp sau vậy!

Còn phúc cho mày là tao không phải kẻ tiểu nhân hay để bụng. Tim tao chóng nguôi giận.

Các ông bạn, ta làm gì với cái dấu hiệu đen bây giờ? Giờ đây nó không còn cần nữa. Tất cả đều công cốc, thằng Dick không chỉ làm hại linh hồn mình mà còn làm hỏng cả cuốn Kinh Thánh của mình nữa.

– Có lẽ nó còn thích hợp để tuyên thệ? – Dick hỏi. Rõ ràng hắn đang rất lo ngại vì cái tội phạm Thánh do hắn gây ra.

– Quyển Kinh Thánh với một trang bị cắt! – Silver tỏ vẻ sợ hãi – không đời nào! Vì như vậy nó chẳng còn linh thiêng gì hơn một tập bài hát.

– Một tập bài hát, thì đã sao chứ – Dick nói – có thể nó vẫn còn có ích mà!

Silver đưa cho tôi cái dấu hiệu đen và nói:

– Còn cái này, Jim, cậu giữ lấy mà làm kỷ niệm!

Dấu hiệu đen đó to bằng đồng cu-ron. Một mặt trắng – Dick đã cắt ngay trang cuối cùng của cuốn Kinh Thánh – Mặt kia in hai câu trong Kinh Thánh Tân ước.

Tôi vẫn còn nhớ như in mấy chữ: “ở ngoài… những con chó… những kẻ giết người…”. Mặt có in chữ bị bôi đen bằng bồ hóng khiến cho các ngón tay tôi bị giây bẩn. Còn ở mặt sạch thì viết có hai chữ bằng than: “Phế truất”.

Hiện tại, cái dấu hiệu đen ấy đang nằm trước mặt tôi nhưng hai chữ viết bằng than chỉ còn là những dấu gạch như người ta vẫn gạch bằng móng tay.

Nhưng biến cố trong đêm đó đã kết thúc như vậy. Sau khi uống rượu cô nhắc, chúng tôi đi ngủ. Để trả thù George, Silver đã bắt hắn phải đứng gác và dọa sẽ giết hắn nếu không hoàn thành nhiệm vụ một cách cẩn thận.

Tôi trằn trọc mãi, không thể nào ngủ được.

Tôi nghĩ đến tên cướp biển mà tôi đã giết rồi nghĩ đến hoàn cảnh nguy hiểm của mình và đặc biệt là nghĩ đến cái trò đặc sắc mà Silver đã tiến hành: một tay thì kiềm chế bọn cướp, tay kia thì vớ mọi thứ có thể vớ được để cứu cái mạng chó của mình.

Nhìn lão ngủ ngon lành và ngáy ầm ầm, tim tôi bỗng thắt lại vì thương hại lão.

Tôi nghĩ rằng lão đang bị bao quanh rất nhiều nguy hiểm và một cái chết rất nhục nhã đang chờ lão.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.