Chương 34 – Đoạn kết

Mấy ngày sau đó là những ngày cực nhọc của chúng tôi. Từ sáng sớm, chúng tôi đã bắt tay vào công việc. Chúng tôi cần phải chuyển toàn bộ số vàng tới bờ biển và từ bờ biển dùng xuồng chở vàng lên tàu Hispaniola, mà từ hang đến bờ biển phải đến gần hai kilômét – một công việc nặng nhọc với một nhóm người ít ỏi.

Chúng tôi không phải lo ngại mấy, ba tên cướp đang lang thang trên đảo. Để phòng bị tiến công bất ngờ, chúng tôi đã cử một người gác trên đỉnh đồi, nhưng chúng tôi cũng nghĩ rằng cả ba tên đó đã mất hết cả hứng thú đánh đấm rồi.

Chúng tôi phân công nhau làm việc không ngơi tay: Gray và Ben dùng xuồng chở vàng lên tàu, còn những người khác thì chuyển vàng từ hang đến bờ. Người lớn cũng chỉ khiêng được hai thỏi vàng buộc bằng dây thừng, vắt qua vai và phải đi rất chậm nữa. Tôi không thể đủ sức để mang vật nặng, đã được phân công ở lại trong hang và ấn tiền vàng vào những vỏ bao đựng bánh quy.

Tôi rất thích phân loại tiền vàng. Cũng giống như trong chiếc hòm của Bill Bones ở đây có rất nhiều loại tiền vàng với đủ thứ hình chạm nổi nhưng số tiền thì nhiều không biết gấp bao nhiêu lần.

Những đồng tiền: Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha; những đồng ghi-nê và lu-i vàng, đu-blôn và ghi-nê đôi, moa-đơ-rơ và xê-quya; những đồng tiền với hình tất cả các vị vua ở châu Âu trong một trăm năm qua: những đồng tiền phương Đông kỳ lạ trên đó có hình không ra bó thừng, cũng không ra nắm mạng nhện, những đồng tiền hình tròn, những đồng tiền hình vuông, những đồng tiền có lỗ ở giữa để có thể đeo lên cổ…

Trong bộ sưu tập này, có những đồng tiền của cả thế giới, số tiền ở đây, nhiều hơn cả lá rừng. Mải loay hoay với tiền tôi bị mỏi cả lưng và đau hết cả ngón tay.

Thời gian trôi qua, hết ngày này đến ngày khác, vậy mà công việc của chúng tôi vẫn chưa kết thúc. Sau mỗi một buổi chiều, chúng tôi đã chuyển được cả một đống vàng to lên tàu, vậy mà số vàng trong hang còn rất nhiều và trong suốt thời gian đó, chúng tôi không một lần nào nghe nói về ba tên cướp còn sống sót.

Cuối cùng – nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là buổi tối thứ ba – lúc tôi và ông bác sĩ đi lên đồi thì ở bên dưới, trong bóng tối đen như mực, gió bỗng đưa đến tai chúng tôi một tiếng gì đó không phải tiếng kêu, mà cũng chẳng phải tiếng hát. Mặc dù, cố hết sức nhưng chúng tôi không thể nghe ra tiếng gì.

– Đó là bọn cướp, xin Chúa tha tội cho chúng! – Ông bác sĩ nói.

– Cả ba đều say, thưa ông! – Tôi nghe sau lưng tiếng nói của Silver, Silver là một con người lì lợm và rất đáng thương!

Sống với chúng tôi, lão được tự do hoàn toàn và mặc dù bị chúng tôi đối xử hết sức lạnh lùng nhưng lão làm ra vẻ không nhận thấy sự khinh bỉ của mọi người đối với mình, lão bắt đầu ăn ở với chúng tôi như là một gã giúp việc được ưu đãi và thân thiện, lão cố giúp đỡ mọi người và luôn nhã nhặn với bất cứ ai.

Nhưng tất cả mọi người đều đối với gã như một con chó ghẻ.

Chỉ có tôi và Ben Gunn đối xử với lão khá hơn một chút. Ben Gunn vẫn sợ lão cai thủy thủ của mình như sợ lửa, còn tôi thì có phần biết ơn lão vì lão đã cứu tôi thoát chết bởi bọn cướp biển.

Mặc dù, dĩ nhiên tôi có lý do để nghĩ về lão còn tệ hơn bất cứ một người nào khác nghĩ về hắn!

Chính tôi vẫn không thể nào quên lão đã định phản bội lại tôi một lần nữa.

Ông bác sĩ liền gay gắt đáp lại lời nhận xét của Silver:

– Cũng có thể chúng đang bị bệnh và mê sảng…

– Thưa ông, đúng thế ạ! – Silver nói – Nhưng chúng ta hoàn toàn không cần quan tâm đến chuyện đó.

– Ông bạn Silver, tôi nghĩ rằng ông vị tất đã mong tôi coi ông là một người bạn chân tình và hào hiệp – ông bác sĩ nhận xét với vẻ giễu cợt – Và tôi biết rằng, ông cảm thấy những tình cảm của tôi hơi kỳ cục.

Nhưng nếu tôi biết chắc rằng dù chỉ là một trong ba tên cướp đó bị bệnh nặng và đang mê sảng, mà tôi thì không nghi ngờ là ít nhất một tên trong số bọn ấy đang bị sốt rét hành hạ, tôi thậm chí có thể liều mạng để đến với chúng, để giúp đỡ chúng với tư cách là một người thầy thuốc.

– Thưa ông, xin ông tha lỗi, ông có thể sẽ phạm một sai lầm lớn! – Silver cãi lại – Ông có thể bị mất đi cái sinh mạng quý giá của mình. Tôi bây giờ đã ở về phía ông cả về phần hồn lẫn phần xác và tôi không muốn để làm cho đội ngũ của ông bị mất một người như vậy.

Tôi mang ơn ông rất nhiều! Còn những đứa kia, không đời nào có thể giữ được lời hứa danh dự của mình. Hơn nữa, chúng chẳng bao giờ tin vào lời nói của ông đâu.

– Nhưng chính ông đã biết giữ đúng lời hứa của mình đấy thôi? – Ông bác sĩ nói – Cách đây không lâu, tôi đã có thể tin vào điều đó.

Sau đó, chúng tôi gần như không biết thêm gì tin tức về ba tên cướp biển đó. Duy có một lần vọng đến tai chúng tôi một tiếng súng xa xa, chúng tôi quả quyết rằng, chúng đang đi săn.

Cả mấy người chúng tôi, đã tổ chức một cuộc họp bàn về số phận ba tên cướp đó, và cuối cùng chúng tôi đều nhất trí là không đưa chúng đi theo, mà để chúng ở lại trên đảo.

Ben Gunn rất vui mừng trước quyết định đó, còn Gray cũng tán thành.

Trước khi ra đi, chúng tôi để lại cho ba tên đó rất nhiều thuốc súng và đạn dự trữ, một đống thịt dê muối, một ít thuốc và các thứ cần thiết khác, các dụng cụ, quần áo, một cánh buồm dự trữ, một ít dây thừng và khá nhiều thuốc lá theo ý muốn riêng của ông bác sĩ.

Tất cả mọi việc ở đây đã được giải quyết xong, chúng tôi chẳng còn phải làm gì trên đảo nữa. Con tàu đã được chất đầy cả vàng, cả nước ngọt và cả thịt dê muối để phòng xa. Cuối cùng, chúng tôi nhổ neo và đi ra khỏi vịnh Bắc. Trên đầu chúng tôi, lá cờ mà chúng tôi đã kéo lên khi chiến đấu bảo vệ pháo đài, chống lại cuộc tiến công của bọn cướp biển bay phấp phới.

Lúc đó, chúng tôi mới phát hiện ra là ba tên cướp biển còn sống sót đang theo dõi chúng tôi rất chăm chú hơn chúng tôi tưởng rất nhiều – vì khi tàu chúng tôi đi ra khỏi eo biển và đến gần phía Nam của hòn đảo – chúng tôi thấy ba tên đó đang quỳ trên doi cát, rồi chìa tay về phía chúng tôi với vẻ cầu khẩn.

Mặc dù, rất đau lòng khi để chúng lại đảo nhưng chúng tôi không có quyền lựa chọn.

Làm sao mà biết được, biết đâu cho chúng lên tàu, chúng lại dấy lên một vụ nổi loạn thì sao?

Hơn nữa, chúng tôi cũng không nỡ mang về Tổ quốc những kẻ mà giá treo cổ đang đợi chúng ở nhà. Ông bác sĩ gọi chúng, và báo cho chúng biết là chúng tôi đã để lại cho chúng thực phẩm và thuốc súng, rồi ông còn dạy cho chúng cách tìm những đồ dự trữ đó.

Thế nhưng, ba tên cướp vẫn gọi tên từng người chúng tôi, van xin chúng tôi hãy cứu chúng, hãy thương và đừng bắt chúng phải chết trong cảnh cô đơn.

Cuối cùng, khi cầu xin không được, con tàu vẫn tiếp tục đi thẳng, một tên trong bọn – tôi không biết tên nào – đã đứng phắt dậy, hét lên một tiếng man dại rồi chộp lấy khẩu súng trường của mình và bắn. Viên đạn rít ngay trên đầu Silver và đục thủng một lỗ ở cánh buồm giữa.

Chúng tôi phải thận trọng hơn nấp sau thành tàu. Khi tôi từ chỗ nấp nhìn ra, ba tên cướp không còn ở trên doi cát và chính cái doi cát cũng gần như mất hút. Đến lúc gần trưa, khi thấy ngọn đồi cao nhất của Đảo Giấu vàng cũng lặn mất hút sau chân trời, thì tôi vô cùng vui sướng.

Chúng tôi luôn phải làm việc cật lực, vì có ít người. Ông thuyền trưởng nằm trên tấm đệm đặt ở đuôi tàu và ra các mệnh lệnh, ông đã bình phục, nhưng vẫn cần phải tránh đi lại.

Chúng tôi nhằm hướng đến một hải cảng gần nhất ở châu Mỹ thuộc Tây Ban Nha để thuê một số thủy thủ mới.

Nếu không có họ, thì chúng tôi không dám trở về nhà. Gió luôn thay đổi nên làm con tàu của chúng tôi cũng chệch hướng theo. Ngoài ra, chúng tôi còn gặp phải hai cơn bão biển dữ dội nên khi đến được Tây Ban Nha, chúng tôi đã hoàn toàn kiệt sức.

Tia hoàng hôn cuối cùng vụt tắt khi chúng tôi thả neo tại một vũng tàu kín đáo và đẹp như tranh vẽ. Những chiếc thuyền chở người da đen, người lai da đen và da trắng, người da đỏ Mê-hi-cô vây quanh chúng tôi và bán cho chúng tôi hoa quả và rau.

Họ lúc nào cũng sẵn sàng lặn xuống nước để nhặt những đồng tiền mà người ta ném xuống. Những bộ mặt chân chất, hiền lành (phần lớn là da đen), những hoa quả nhiệt đới ngon lành và chủ yếu là những ánh đèn sáng rực trong thành phố – tất cả mọi cái đều rất tuyệt vời khác hoàn toàn với Đảo giấu vàng ảm đạm đáng sợ mà chúng tôi đã đến.

Ông bác sĩ và ông Trelawney quyết định dùng thời gian buổi tối để đi dạo chơi trong thành phố. Trên bờ chúng tôi gặp một ông thuyền trưởng một chiếc tàu chiến của Anh nói chuyện và lên thăm tàu của ông ấy.

Trong suốt thời gian ở đấy chúng tôi cảm thấy rất dễ chịu và cho đến khi trời bắt đầu rạng sáng thì quay trở lại tàu Hispaniola.

Trên boong tàu chỉ còn một mình Ben Gunn. Khi chúng tôi về, ông ta liền tỏ vẻ rất ăn năn và buộc tội mình đã có một hành vi rất ghê gớm. Vừa nói ông vừa làm những cử chỉ hết sức kỳ quái.

Hóa ra lão Silver đã bỏ trốn. Ben thú nhận rằng chính ông đã giúp cho lão ấy xuống thuyền, vì ông ta tin rằng cả bọn chúng tôi đều có nguy cơ bị đe dọa khi trên tàu có mặt “con quỷ cụt chân đó”.

Và Silver, trước khi bỏ đi đã đục thủng vách ngăn và lấy cắp số tiền khoảng ba trăm hoặc bốn trăm ghi-nê, số tiền ấy sẽ giúp ích cho lão trong quãng đời phiêu bạt sau này.

Tất cả chúng tôi đều rất vui mừng vì đã thoát được tên tướng cướp với một cái giá quá rẻ mạt.

Để khỏi lan man, tôi xin kể sau khi chúng tôi thuê được mấy thủy thủ mới, tất cả đã về đến Bristol bình an vô sự.

Con tàu Hispaniola đưa chúng tôi về đúng lúc ông Blandly đang bắt đầu suy nghĩ xem có nên cử con tàu thứ hai đi cứu chúng tôi hay không.

Thật là đáng tiếc trong số hai mươi sáu người từng có mặt trên tàu Hispaniola chỉ có năm chúng tôi trở về.

Phải chăng câu hát: “Hãy nốc đi, rồi quỷ sứ sẽ dẫn mi đến chỗ chết”, chính là lời tiên tri cho những người không trở về. Tuy nhiên, con tàu Hispaniola vẫn còn may mắn hơn những con tàu mà bọn cướp biển vẫn thường hát.

“Cả bảy mươi lăm người không trở về nhà,

Họ đã chết chìm ở một rốn biển”.

Theo như sự thỏa thuận giữa ông điền chủ và ông bác sĩ, nhà nước và những người nghèo khổ có phần đầu tiên khi chia kho báu.

Sau đó, mỗi người trong số năm người chúng tôi đều được nhận phần mình. Tuy nhiên việc sử dụng số tài sản ấy như thế nào thì tùy vào tính khí của mỗi người: Có những người sử dụng phần của mình một cách rất khôn ngoan, có những người lại sử dụng rất dại dột.

Sau đó, thuyền trưởng Smollett thì đã bỏ nghề đi biển. Gray không những vẫn giữ được phần của mình, mà còn chăm chỉ nghiên cứu khoa hàng hải sau khi anh ta đột nhiên quyết định phải đạt được thành công trên đường đời. Bây giờ, anh đã là một thuyền phó và là người sở hữu chung một con tàu tuyệt vời, trang bị đầy đủ tiện nghi.

Lúc này anh đã có vợ và đã là một ông bố của gia đình. Còn về phần Ben Gunn, ông ta cũng đã nhận được số tiền một ngàn bảng Anh phần mình và đã nướng sạch chỉ trong ba tuần – chính xác là trong mười chín ngày vì ngày thứ hai mươi ông ta đã gặp chúng tôi xin viện trợ. Ông điền chủ đã giao cho ông một công việc mà Ben vô cùng sợ, đó là chân coi nhà.

Cho đến nay, Ben Gunn vẫn còn sống. Ông ta sống vui vẻ: nô đùa cãi cọ với bọn trẻ con trong làng, còn vào các ngày lễ và ngày chủ nhật ông thường hát rất hay trong ban hát của nhà thờ.

Còn về phần lão John Silver, từ ngày lão bỏ đi chúng tôi không còn nghe thêm gì tin tức về lão nữa. Tên thủy thủ cụt chân hung ác đã vĩnh viễn ra khỏi đời tôi. Biết đâu, lão đã tìm được một mụ da đen làm vợ và bây giờ đang sống phong lưu ở một nơi nào đó cùng với vợ và với “thuyền trưởng Flint”.

Chúng tôi hy vọng thế, bởi vì khả năng của lão để có thể có một cuộc sống khấm khá hơn trên thế giới này là hết sức mong manh.

Phần còn lại của kho báu – bạc thỏi và vũ khí vẫn còn nằm ở nơi mà lão Flint đã từng chôn giấu. Theo tôi, hãy để cho chúng nằm ở đó. Bây giờ, có thể nói, không cái gì có thể quyến rũ tôi đến được cái hòn đảo đáng nguyền rủa ấy thêm một lần nữa.

Cho đến tận bây giờ, hàng đêm tôi vẫn còn mơ thấy những ngọn sóng bạc đầu đập vào bờ đảo rồi tan ra và tôi thường giật mình tỉnh giấc một cách hốt hoảng khi bện tai tôi cứ văng vẳng câu nói the thé của thuyền trưởng Flint: “Đồng ăn tám! Đồng ăn tám! Đồng ăn tám!…”.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.