Chương 12 – Gió tây

Hôm nay là ngày đầu của mùa xuân.

Jane và Michael biết ngay, vì chúng nghe tiếng ông Banks hát trong buồng tắm, mà cả năm chỉ có duy nhất một ngày ông làm như thế.

Chúng luôn nhớ cái buổi sáng đặc biệt ấy, vì một điều, đó là lần đầu tiên chúng được phép xuống nhà ăn sáng, và thêm nữa là ông Banks làm mất cái túi màu đen. Vậy nên ngày hôm đó đã bắt đầu bằng hai sự kiện lạ thường.

TÚI của tôi đâu rồi?” ông Banks hét lên, đi vòng vòng trong sảnh cứ như một chú chó đang đuổi theo cái đuôi của mình.

Và mọi người khác cũng bắt đầu đi loanh quanh theo – cô Ellen, bà Brill và đám trẻ. Đến cả anh Robertson Ay cũng có một nỗ lực đặc biệt, anh quay đến hai lần. Cuối cùng thì ông Banks cũng phát hiện ra cái túi ở trong phòng làm việc của mình, ông cắp ngay lấy nó và nhao ra sảnh.

“Nào,” ông nói, cứ như đang chuẩn bị thuyết cho một bài, “túi của tôi luôn được để ở một nơi duy nhất. Ở đây. Chỗ để ô. Ai đã đem túi của tôi vào phòng làm việc hả?” ông gầm lên.

“Chính mình mà, mình ơi, mình đem vào để lấy những tờ thuế thu nhập ra hồi tối hôm qua còn gì,” bà Banks nói.

Ông Bank nhìn bà bằng cái nhìn đau đớn đến nỗi bà ước gì mình đã khéo xử hơn mà nói rằng chính bà đã để nó vào đó.

“Hừm, ừm!” ông nói, thở ra phì phì và lấy áo khoác từ trên móc xuống. Ông bước ra cửa trước.

“Ôi chao,” ông nói, giọng đã vui vẻ hơn, “tuy-líp đã ra nụ rồi đây này!” ông bước ra vườn và hít hít không khí. “Hừm, gió đang thổi hướng Tây, tôi nghĩ thế.” Rồi ông nhìn về phía nhà của Đô đốc Boom, nơi có chiếc chong chóng viễn vọng đang quay. “Tôi cũng nghĩ thế. Thời tiết hướng tây mà. Sáng sủa và êm dịu. Thế tôi không đem áo khoác nữa.”

Và thế là ông nhặt lấy túi và chiếc mũ quả dưa rồi vội vã đi về Thành phố.

“Chị có nghe bố nói gì không?” Michael túm vội lấy tay Jane.

Cô bé gật đầu. “Gió đang thổi hướng Tây,” cô bé chậm rãi nói.

Chẳng đứa nào nói thêm gì nữa, nhưng đều có trong đầu một suy nghĩ mà cả hai đều chẳng mong muốn gì.

Tuy nhiên chúng cũng chóng quên đi, vì mọi thứ dường như vẫn như vậy, và ánh nắng mùa xuân chiếu sáng ngôi nhà đẹp đẽ đến nỗi chẳng ai nhớ rằng nó cần một lớp sơn mới hay giấy dán tường mới. Ngược lại, tất cả đều đang nghĩ ấy chính là ngôi nhà đẹp nhất hẻm Cây Anh Đào này.

Nhưng rắc rối đã quay trở lại ngay sau bữa ăn trưa.

Jane đã ra đào đất ngoài vườn cùng với Robertson Ay. Cô bé vừa gieo được một hàng hạt giống củ cải thì nghe thấy một tiếng rúng động trong phòng trẻ, và tiếng bước chân vội vã chạy xuống cầu thang. Chẳng mấy lát sau Michael đã xuất hiện, mặt đỏ gay gắt và thở hổn hển.

“Nhìn này, Jane, nhìn này!” nó gào lên và chìa tay ra. Trong tay nó là chiếc la bàn của Mary Poppins, cái đĩa đang quay loạn hết cả lên trong bàn tay run rẩy của Michael.

“Chiếc la bàn?” Jane nói và nhìn cậu em thắc mắc.

Michael đột nhiên òa khóc.

“Cô ấy cho em,” nó thút thít. “Cô ấy bảo từ bây giờ cái la bàn này là của em. Ôi, ôi, có chuyện gì không đúng rồi! Sắp có chuyện gì không biết? Cô ấy đã bao giờ cho em thứ gì đâu.”

“Hẳn cô ấy chỉ đang tỏ ra dễ thương thôi mà,” Jane an ủi cậu em, nhưng trong tim mình, cô bé cũng cảm thấy lo lắng y như Michael vậy. Cô bé biết rất rõ cô Mary Poppins chẳng đời nào mất thời gian tỏ ra dễ thương đâu.

Và, phải công nhận là rất lạ, suốt buổi chiều hôm ấy, cô Mary Poppins chẳng nói lấy một từ cáu kỉnh nào cả. Thật ra, cô hầu như chẳng nói gì hết. Có vẻ như cô đang suy nghĩ rất lung, và khi bọn trẻ có hỏi gì thì cô cũng trả lời bằng giọng rất xa xăm. Cuối cùng Michael không thể chịu thêm được nữa.

“Ôi, cô cứ cáu đi, cô Mary Poppins! Cô cứ cáu lại đi ạ! Thế này chẳng giống cô chút nào. Cháu lo lắm.” Và quả thế, tim nó nặng trịch vì cái ý nghĩ rằng có điều gì đó, nó không chắc là gì, sắp xảy ra ở nhà Số Mười Bảy, hẻm Cây Anh Đào.

“Rắc rối quá là rắc rối, cứ thế rồi chính cháu cũng sẽ gặp rắc rối đấy nghe chưa!” Mary Poppins cáu kỉnh đáp lại bằng giọng của cô mọi khi.

Và cậu bé ngay lập tức cảm thấy đỡ hơn.

“Chắc chỉ là cảm giác mà thôi,” cậu bé nói với Jane. “Chắc chẳng có chuyện gì đâu và em chỉ tưởng tượng ra thôi… chị không nghĩ thế sao, Jane?”

“Chắc rồi,” Jane chậm rãi nói. Nhưng thật ra cô bé đang suy nghĩ rất lung còn tim thì đang nghẹt lại.

Tối hôm đó, gió mỗi lúc một dữ dội hơn, thổi từng cơn quanh ngôi nhà. Gió thổi phù phù rú rít xuống những ống khói, luồn qua những khe hở trên cửa sổ, thổi cho tấm thảm trong phòng trẻ quăn cả góc lên.

Mary Poppins cho bọn trẻ ăn tối rồi lau dọn mọi thứ, sắp xếp lại gọn gàng và cẩn thận. Rồi cô dọn phòng trẻ thật sạch sẽ và đặt ấm lên ngăn bên lò sưởi.

“Đó!” cô nói, liếc nhìn quanh căn phòng để kiểm tra xem mọi thứ đã xong xuôi hay chưa. Cô im lặng một phút, rồi đặt nhẹ tay lên đầu Michael, tay còn lại đặt trên vai Jane.

“Nào,” cô nói, “cô phải đem giày xuống nhà để anh Robertson Ay đánh cho sạch. Các cháu vui lòng cư xử cho phải phép cho đến khi cô quay lại nhé.” Rồi cô đi ra và khép nhẹ cánh cửa lại sau lưng.

Đột nhiên, khi Mary Poppins đi ra, mấy chị em đều cảm thấy phải đuổi theo cô, nhưng dường như có thứ gì đó đã giữ chúng lại. Chúng cứ ở yên như thế, khuỷu tay chống lên bàn, chờ cô quay lại. Đứa nọ dù không nói ra nhưng cũng cố trấn an đứa kia.

“Bọn mình mới ngốc làm sao chứ,” cuối cùng Jane nói. “Làm gì có chuyện gì đâu.” Nhưng cô bé biết nói như vậy chẳng qua là để vỗ về Michael, hơn là vì nó thật sự nghĩ thế.

Chiếc đồng hồ trong phòng trẻ kêu tích tắc rất to trên bệ lò sưởi. Ngọn lửa lập lòe, kêu lách tách rồi từ từ lụi đi. Hai đứa trẻ vẫn ngồi chờ bên bàn.

Cuối cùng Michael khó khăn nói: “Cô ấy đi cũng lâu rồi đấy nhỉ, chị nhỉ?”

Gió rú rít gầm gào quanh nhà như trả lời. Đồng hồ vẫn tích tắc những nốt đều đều của nó.

Đột nhiên, sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng cánh cửa trước đóng sầm lại.

“Michael!” Jane nói và bật dậy.

“Jane!” Michael nói, vẻ lo lắng trắng bệch trên khuôn mặt.

Hai đứa cùng lắng nghe. Rồi chúng cùng lao đến bên cửa sổ, nhìn xuống.

Bên dưới đó, ngay ngoài cửa trước, là cô Mary Poppins, mặc áo khoác và mũ, chiếc túi thảm ở một bên tay và chiếc ô bên còn lại. Cơn gió đang thổi cuộn quanh cô, giật mạnh váy áo cô, lật mũ của cô xiêu vẹo sang một bên. Nhưng Jane và Michael thấy có vẻ như cô chẳng để tâm, vì cô chỉ cười như thể cô và cơn gió đã quá hiểu nhau rồi.

Cô ngừng lại một chốc trên bậc cửa và ngoái nhìn lại cửa trước. Rồi với một động tác thật nhanh gọn, cô bật ô, dù trời chẳng mưa chút nào, và giơ nó lên cao quá đầu.

Cơn gió, với một tiếng gào dữ dội, luồn xuống dưới chiếc ô và giật lên, như thể đang cố giành lấy nó từ tay cô Mary Poppins. Nhưng cô vẫn giữ thật chặt, và rõ ràng cơn gió cũng muốn cô làm thế, nó nâng cả chiếc ô lẫn cô Mary Poppins lên không trung.

Nó nâng cô lên nhẹ nhàng đến nỗi như thể những ngón chân cô chỉ sượt qua lối đi trong vườn. Rồi nó nâng cô lên quá cổng trước, cuốn cô lên tới những cái cành của hàng cây anh đào trong hẻm.

“Cô ấy đi kìa, chị Jane, cô ấy đang đi kìa!” Michael khóc ầm ĩ.

“Nhanh lên!” Jane nói. “Bế hai bé sinh đôi ra. Chúng phải được thấy cô Mary Poppins lần cuối.” Cô bé không còn nghi ngờ gì nữa, cả Michael cũng không nghi ngờ gì nữa, rằng cô Mary Poppins sẽ đi mãi mãi bởi gió đã đổi chiều.

Cả hai bế hai bé sinh đôi lên và lao lại về chỗ cửa sổ.

Cô Mary Poppins giờ đã ở trên không trung rồi, cô lướt qua ngọn những hàng anh đào, trên những mái nhà, một tay cô vẫn nắm chặt chiếc ô trong khi tay kia giữ chặt chiếc túi thảm.

Hai bé sinh đôi bắt đầu ri rí khóc.

Jane và Michael giơ tay còn lại mở cửa sổ ra và cố gắng lần cuối, ngăn chuyến bay của cô Mary Poppins lại.

“Cô Mary Poppins!” chúng hét lên. “Cô Mary Poppins, cô quay lại đi!”

Nhưng hoặc cô không nghe thấy hoặc cố tình không chú ý. Vì cô cứ bay đi và bay đi, trên cao những đám mây, trên những cuộn không khí rít lên, cho đến khi cuối cùng cô cũng phấp phới qua ngọn đồi, và đám trẻ chẳng còn thấy gì nữa ngoài những hàng cây oằn xuống, khóc than dưới ngọn gió tây…

“Thì cô đã làm cái điều mà cô nói cô sẽ làm còn gì. Cô ở lại cho đến khi gió đổi chiều,” Jane nói, thở dài và buồn bã quay khỏi cửa sổ. Nó bế bé John về cũi và đặt bé xuống. Michael không nói gì, nhưng khi bế bé Barbara lại cũi và đặt bé xuống, nó cũng khụt khịt.

“Chị tự hỏi,” Jane nói, “không biết mình có còn gặp lại cô không nhỉ?”

Đột nhiên chúng nghe thấy những tiếng ồn ào ở phía cầu thang.

“Các con, các con!” bà Banks vừa gọi vừa mở cửa ra. “Các con… mẹ tức quá đi mất. Mary Poppins đã bỏ…”

“Vâng ạ,” Jane và Michael nói.

“Các con biết rồi hả?” bà Banks nói, ngạc nhiên. “Cô ta đã nói là sẽ đi sao?”

Chúng lắc đầu, và bà Banks tiếp tục:

“Thật là quá thể. Một phút còn ở đây mà phút sau đã đi rồi. Thậm chí còn không xin lỗi lấy một câu. Chỉ nói ‘Tôi đi đây!’ thế là đi luôn đấy. Còn gì vô lý hơn, ích kỷ hơn, khiếm nhã hơn… Gì thế, Michael?” Bà cáu kỉnh ngưng lại, vì Michael đã túm lấy bà mà giật. “Có chuyện gì, con trai?”

“Cô ấy có bảo sẽ quay lại không ạ?” nó khóc và lắc mẹ liên tục. “Mẹ nói cho con biết đi, cô ấy có bảo không?”

“Con sẽ không cư xử như một cậu bé da đỏ được đâu, Michael ạ,” bà nói và gỡ tay cậu bé ra. “Mẹ không nhớ cô ta nói cái gì , trừ là cô ta sẽ đi. Nhưng mẹ chắc chắn sẽ không bao giờ thuê lại, dù cô ta có muốn đi chăng nữa. Bỏ mặc mẹ không ai giúp đỡ mà chẳng thèm nói lấy một lời thông báo nào.”

“Ôi, mẹ này!” Jane kêu lên trách móc.

“Mẹ thật là độc ác,” Michael vừa nói vừa nắm tay lại, cứ như thể sẽ lại nhào tới mà lắc bà tiếp vậy.

“Này các con! Mẹ xấu hổ về các con quá đấy, thật đấy! Muốn một người đã đối xử với mẹ của các con tệ như vậy. Mẹ thật choáng váng.”

Jane òa khóc.

“Cô Mary Poppins là người duy nhất mà con muốn trên thế giới này!” Michael hét ầm lên và nằm lăn ra sàn nhà.

“Thật tình, hai đứa này, thật tình! Mẹ không hiểu nổi các con nữa. Ngoan đi nào, mẹ xin các con đấy. Tối nay chẳng có ai trông các con. Mẹ phải ra ngoài ăn tối, lại là ngày nghỉ của Ellen nữa chứ. Chắc phải gọi bà Brill lên vậy.” Rồi bà lơ đãng hôn chúng, và bỏ đi với một nếp lo lắng nho nhỏ trên trán…

“Chà, thế đấy! Bỏ đi và bỏ mấy đứa trẻ tội nghiệp bơ vơ thế này,” bà Brill nói và lăng xăng chạy vào sau đó một lát.

“Một trái tim bằng đá, đó là thứ mà cô gái đó có, nếu không thì tên ta không phải là Clara Brill nữa. Mà đi thì cũng đem hết mọi thứ theo cơ, thậm chí chẳng để lại một cái khăn tay viền đăng ten hay một cái ghim cài mũ cho người ta nhớ nữa. Thôi dậy đi nào, cậu Michael, làm ơn ngồi dậy đi!” bà Brill hổn hển nói.

“Sao chúng ta lại có thể chịu đựng cô ta lâu thế được cơ chứ, ta không hiểu nổi – với cái vẻ nho nhã đó. Trời ạ, sao mà nhiều nút thế này, cô Jane! Còn cậu, cậu Michael, đứng lên để tôi cởi áo giúp cậu đây. Lại còn thô nữa chứ, chẳng có gì cho người ta ngắm cả. Mà quả thật, sau khi cân nhắc kỹ, tôi không biết tại sao chúng ta lại không… Nào cô Jane, áo ngủ của cô đâu rồi… sao cơ, cái gì dưới gối cô thế này?”

Bà Brill lôi ra một cái gói nho nhỏ.

“Cái gì đấy? Đưa cho cháu đi, đưa cho cháu,” Jane nói, người run lên vì phấn khích, và vội vàng cầm lấy cái gói từ tay bà Brill rất nhanh. Michael đến đứng cạnh, xem chị mình tháo giây và xé lớp giấy nâu bọc ngoài. Còn bà Brill, không chờ xem thứ gì bên trong cái gói ấy, đi sang chỗ hai bé sinh đôi.

Lớp giấy gói cuối cùng rơi xuống sàn và thứ bên trong đó đã nằm trong tay Jane.

“Là ảnh của cô,” cô bé thì thầm, và nhìn nó kỹ hơn.

Đúng là vậy!

Bên trong một cái khung uốn lượn be bé là một bức vẽ cô Mary Poppins, bên dưới đó đề chữ, “Mary Poppins, Bert vẽ.”

“Đó là chú Thợ Diêm… chú ấy đã vẽ bức tranh này,” Michael nói và đón lấy nó từ tay Jane để có thể nhìn cho kỹ hơn.

Jane đột nhiên nhận ra có một lá thư đính kèm theo đó. Cô bé cẩn thận mở thư ra. Trong đó viết thế này:

Jane yêu quý, Au revoir.

Mary Poppins

Cô bé đọc to lên cho đến chữ mà cô bé chẳng hiểu gì.

“Bà Brill ơi!” cô bé gọi. “‘Au revoir’ nghĩa là gì thế ạ?”

“Au revoir hả cháu yêu?” bà Brill kêu lên từ phòng bên cạnh. “Sao, chẳng phải nó có nghĩa… để ta xem nào, ta không khá mấy cái ngoại ngữ này cho lắm… chẳng phải nó có nghĩa là ‘Chúa phù hộ bạn’ sao? Không. Không phải, nhầm rồi. Ta nghĩ, Jane yêu quý ạ, nó nghĩa là ‘Hẹn gặp lại.’”

Jane và Michael nhìn nhau. Niềm vui và sự thấu hiểu sáng lên trong mắt hai đứa trẻ. Chúng biết cô Mary Poppins nói gì.

Michael thở phào một cái nhẹ nhõm. “Thế là được rồi,” nó nói run rẩy. “Cô ấy luôn làm những điều cô ấy bảo sẽ làm mà.” Rồi nó quay đi.

“Michael, em khóc đấy à?” Jane hỏi.

Cậu bé lắc đầu quầy quậy và cố mỉm cười.

“Đâu, đâu mà,” nó nói. “Tại mắt em làm sao ấy.”

Cô bé dịu dàng đẩy cậu em về giường, rồi rất nhanh, đặt bức tranh cô Mary Poppins vào tay thằng em, đề phòng chính mình lại đổi ý.

“Cho em giữ nó tối nay đấy, em trai yêu quý,” Jane thì thầm, và tém chăn cho em như cô Mary Poppins vẫn làm…

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.