Chương 3 – Khí cười

“Cô có chắc là ông ấy ở nhà không?” Jane hỏi khi cả ba người bước xuống xe buýt – nó, Michael và tất nhiên là cả cô Mary Poppins.

“Có đời nào cậu của cô bảo cô đưa các cháu đến dự tiệc trà mà rồi lại bỏ đi ra ngoài không? Cháu trả lời cho cô xem nào!” Mary Poppins đáp lời Jane, câu hỏi ngây thơ của Jane có vẻ làm cô bị tự ái trầm trọng.

Hôm nay, cô mặc áo khoác màu xanh lơ có hàng khuy bạc, chiếc mũ cũng màu xanh lơ. Vào những ngày mà cô mặc như thế, hầu như chuyện gì cũng có thể làm cô bực mình.

Cả ba người đang trên đường đến thăm cậu của cô Mary Poppins, ông Wigg. Jane và Michael đã mong chờ ngày này từ lâu, vì thế chúng rất lo rằng có thể ông Wigg sẽ không có nhà.

“Tại sao lại gọi ông là Wigg hả cô, ông ấy đội tóc giả à?” Michael hỏi trong khi vừa đi vừa chạy để theo kịp Mary Poppins.

“Gọi ông là ông Wigg bởi vì Wigg là tên của ông. Ông không đội tóc giả. Ông hói đầu.” Mary Poppins trả lời. “Nếu cô còn nghe thêm một câu hỏi nào nữa thì ta sẽ quay về nhà ngay tức khắc.” Nói rồi cô khịt mũi cái kiểu thể hiện sự khó chịu.

Jane và Michael nhìn nhau làm mặt nghiêm trang. Vẻ nghiêm trang ấy có thể hiểu như thế này: “Đừng có mà hỏi cô thêm điều gì nữa, không thì phải đi về đấy!”

Mary Poppins đưa tay kéo lại mũ cho thẳng thớm lúc ba người đi tới cửa hàng Thuốc lá ngay góc đường.

Cửa hàng này có những ô cửa kính lạ lùng, bất kỳ ai soi vào đó đều sẽ nhìn thấy có đến ba người trong kính thay vì chỉ có một như bình thường; thế nên, nếu nhìn vào đó đủ lâu, bạn sẽ thấy không chỉ có một mình mình mà dường như có cả một đám đông xung quanh.

Mary Poppins thở phào dễ chịu khi thấy ba hình ảnh phản chiếu của mình trong bộ áo khoác xanh lơ có với hàng khuy bạc, cùng với một cái mũ xanh hợp tông. Cô nghĩ rằng đó là một hình ảnh đẹp cần nhân lên, cô thầm ước giá mà có hơn mười hình nhỉ, hay ba mươi cũng hay.

Càng nhiều Mary Poppins càng tốt.

“Lại đây nào,” cô nghiêm giọng gọi bọn trẻ, cứ như thể chúng đã bắt cô phải chờ lâu. Khi qua khỏi góc phố, họ đến trước cửa và rung chuông nhà số Ba, phố Robertson.

Jane và Michael có thể nghe được tiếng vang khe khẽ từ xa vọng lại và hai đứa biết rằng chỉ một phút, cùng lắm là hai phút nữa thôi chúng sẽ được dùng trà với ông cậu của Mary Poppins, ông Wigg, lần đầu tiên trong đời.

“Tất nhiên là nếu ông ấy có nhà,” cô bé Jane thì thào vào tai Michael.

Đúng lúc ấy cánh cửa mở ra và một bà có khuôn mặt gầy đét, lạnh lùng xuất hiện.

“Ông ấy có nhà không ạ?” Michael hấp tấp hỏi ngay.

“Cô sẽ rất cảm ơn cháu,” Mary Poppins lên tiếng và lườm cậu bé với ánh nhìn đáng sợ, “nếu cháu chịu để yên cho cô nói chuyện.”

“Bà khỏe không ạ, thưa bà Wigg,” Jane hỏi bằng một giọng lịch sự.

Cái gì mà bà Wigg?” bà kia đáp lại bằng một giọng còn mảnh hơn cả những đường nét trên khuôn mặt gầy đét của mình.

“Làm sao cô dám gọi ta là bà Wigg chứ? Không, xin cảm ơn! Ta đơn giản là cô Persimmon và ta rất tự hào về cái tên đó.

Bà Wigg ư? Thật chẳng ra làm sao cả!” Bà ta có vẻ rất bực tức và bọn trẻ nghĩ chắc ông Wigg phải là con người kỳ quặc lắm, kỳ quặc kinh khủng mới khiến cô Persimmon này chẳng lấy gì làm vui vẻ khi bị gọi là bà Wigg như thế.

“Đi thẳng, cửa đầu tiên trên cầu thang,” Persimmon nói rồi tong tả bước đi, vẫn chưa chịu thôi, “Nghĩ gì mà gọi ta là bà Wigg chứ!” bà cứ tự nói với mình bằng cái giọng chói lói đầy giận dữ lúc nãy.

Jane và Michael đi theo Mary Poppins lên cầu thang. Mary Poppins gõ cửa.

“Vào đi, vào đi. Xin mời vào!” Một giọng oang oang hân hoan vang lên sau cánh cửa. Trống ngực Jane đập thình thịch, cô bé rất hồi hộp.

“Ông ấy có nhà đấy,” cô bé nháy mắt ra hiệu cho Michael.

Mary Poppins mở cánh cửa và đẩy bọn nhóc vào trước. Hiện ra trước mặt họ là một căn phòng rộng rãi, bài trí vui mắt.

Ở một góc phòng, lò sưởi đang cháy, giữa phòng là một cái bàn to thật là to, rõ ràng để dành cho buổi tiệc trà, trên đó đã có sẵn bốn cái tách đặt trên bốn cái đĩa nhỏ, và những đĩa khác thì đầy ngập bánh mì và bơ, bánh quy xốp, bánh dừa và một cái bánh nho khô to đùng với đá bào màu hồng.

“Úi trời, thực là vui biết bao,” vẫn giọng nói oang oang lúc nãy vang lên, Jane và Michael nhìn vòng vòng quanh phòng để xem ai vừa nói.

Không thấy bóng dáng ai cả. Căn phòng dường như hoàn toàn không có người. Thế rồi hai đứa nghe giọng Mary Poppins gắt gỏng.

“Cậu Albert, lại như thế rồi. Hôm nay là sinh nhật cậu, đúng không?”

Trong lúc nói, cô nhìn lên trần nhà. Jane và Michael cũng nhìn theo và chúng cực kỳ ngạc nhiên khi thấy một ông già béo tròn, hói đầu đang lơ lửng trên không mà không phải bám vào bất cứ vật gì.

Đúng hơn là ông có vẻ như đang ngồi trên không, chân nọ bắt chéo lên chân kia, ông bỏ tờ báo đang đọc xuống khi thấy mọi người đi vào phòng.

“Ôi cháu yêu quý của ta,” ông Wigg nói, mỉm cười với bọn trẻ và nhìn sang Mary Poppins vẻ hối lỗi. “Ta rất xin lỗi, nhưng rất tiếc phải nói rằng hôm nay đúng là sinh nhật của ta.”

“Chà chà chà!” cô Mary Poppin buông một tràng.

“Mãi tối hôm qua ta mới nhớ ra và ta không còn thời gian để gửi cháu một bưu thiếp nhắc cháu nên đến vào một ngày khác. Thật là chán, nhỉ?” ông nói rồi lại nhìn Jane và Michael.

“Ta thấy là các cháu chẳng hiểu gì, đúng không,” ông Wigg nói, và quả đúng như thế, bọn trẻ vẫn đang há hốc mồm kinh ngạc, há to đến mức mà nếu ông Wigg bớt béo lại một chút chắc sẽ rơi tọt vào trong miệng không của Jane thì cũng của Michael.

“Có lẽ ta nên giải thích,” ông Wigg nói tiếp, giọng dịu dàng. “Các cháu thấy đấy, ta thích như thế này. Ta là một ông già vui vẻ và rất dễ cười.

Các cháu chắc không tin được có bao nhiêu thứ có thể khiến ta cảm thấy buồn cười đâu. Ta có thể cười với gần như là tất cả mọi thứ trên đời, ta có thể đấy.”

Nói rồi ông Wigg bắt đầu nhào lộn quay cuồng và phá lên cười với ý nghĩ về sự dễ cười của chính mình.

“Cậu Albert,” Mary Poppins cất giọng, ông Wigg giật nảy mình và ngưng cười tức khắc.

“Ôi ôi xin lỗi, cháu yêu của ta. Ta đang nói đến đâu rồi ấy nhỉ? À à, phải rồi. Điều buồn cười với ta là… được rồi, Mary, ta sẽ không cười nữa đâu, nếu ta có thể. Cứ khi nào sinh nhật ta rơi vào thứ Sáu thì điều này lại xảy ra. Chắc chắn là B.A.Y.”

“Nhưng tại sao…?” Jane lên tiếng.

“Nhưng làm sao…” đến lượt Michael.

“À, các cháu thấy đó, nếu ta cười vào cái ngày đặc biệt này, ta sẽ bị hít đầy Khí Cười và thế là không giữ được mình trên mặt đất nữa. Ngay cả khi ta chỉ cười mỉm thôi cũng bị.

Vừa mới cảm thấy buồn cười thôi là ta đã bay vút lên như quả bóng rồi. Phải đến chừng nào nghĩ ra một cái gì nghiêm túc thì ta mới mong hạ cánh được.”

Ông Wigg lại bắt đầu cười tủm tỉm với những điều mình vừa nói, nhưng đột nhiên bắt gặp ánh mắt của Mary Poppins, ông thôi cười ngay, rồi nói tiếp:

“Thế này quả có hơi bất tiện thật, nhưng mà cũng vui lắm. Điều này chưa từng xảy ra với các cháu, đúng không?”

Jane và Michael lúc lắc đầu.

“Ta đã biết là không mà. Ta đã nghĩ là không mà. Đây dường như là điều đặc biệt của riêng ta mà thôi.

Có một lần, sau khi đi xem xiếc vào đêm hôm trước, ta đã cười nhiều đến mức – các cháu tin được không – ta lơ lửng trên này này suốt mười hai tiếng đồng hồ, không làm sao xuống được cho tới khi tiếng chuông cuối cùng báo nửa đêm vang lên.

Và thế là, tất nhiên, ta rơi xuống bộp một cái, bởi vì lúc đó đã sang ngày thứ Bảy rồi, không còn là sinh nhật của ta nữa. Nghe thật kỳ cục, các cháu nhỉ? Nếu không nói là rất buồn cười, đúng không?

“Và bây giờ đang là thứ Sáu, lại là sinh nhật ta, hai cháu lại cùng Mary P. đến thăm ta.

Ôi Chúa ơi, Chúa ơi, đừng làm con cười nữa, con xin Người…”

Dù Jane và Michael không hề trêu chọc gì, ngược lại vẫn nhìn ông chưa hết kinh ngạc, nhưng ông Wigg vẫn phá lên cười, cười rất to, và khi cười, ông bật, ông nảy, ông bay với tờ báo phần phật trong tay, cặp kính nửa dính nửa rơi khỏi mũi ông.

Lúc này nhìn ông thật ngộ nghĩnh – ông xoay xở vụng về giữa không trung như một quả bóng sống, có lúc va vào trần nhà, lúc lại đụng phải đèn treo tường – tới mức mà Jane và Michael, dù đã cố tỏ ra lịch sự, vẫn không thể nín cười thêm được.

Và thế là chúng đã cười.

Chúng cố ngậm miệng thật chặt để không cho tiếng cười thoát ra, nhưng không thể nào. Và thế là chúng lăn quay ra sàn nhà, cười ré lên từng tràng.

“Thế đấy!” cô Mary Poppins nói. “Thế đấy, cư xử như thế đấy!”

“Cháu không nhịn được, cháu không thể nhịn nổi,” Michael kêu lên trong lúc đang lăn lộn. “Ối, buồn cười quá. Jane, chị có thấy buồn cười không?”

Jane không trả lời, bởi có điều gì rất lạ lùng đang xảy ra với cô bé. Khi cười, cô bé thấy mình mỗi lúc một nhẹ hơn, nhẹ bỗng, cứ như thể một quả bóng đang được bơm đầy hơi vậy.

Đó là một cảm giác vô cùng thích thú và nó lại khiến cô bé càng cười nhiều hơn nữa. Rồi đột nhiên, nảy lên một cái, cô bé thấy mình đã lơ lửng trên không.

Về phần Michael, cậu bé ngạc nhiên hết cỡ khi thấy chị mình đang bay lượn trong phòng, cốp đầu vào trần nhà rồi cứ nảy vòng quanh cho tới khi đến được chỗ ông Wigg.

“Ôi hay quá,” ông Wigg kêu lên đầy vẻ kinh ngạc. “Đừng nói hôm nay cũng là sinh nhật của cháu đấy nhé!” Jane lắc đầu.

“Không phải à? Thế mà Khí Cười cũng có tác dụng à. Lạ nhỉ. Ơ kìa, coi chừng cái lò sưởi!” Câu ông Wigg thốt lên sau cùng là dành cho Michael, cậu bé lúc này cũng bỗng dưng bốc khỏi sàn nhà, lảo đảo bay lên, vừa bay vừa cười khanh khách, cậu chỉ khẽ sượt qua những món đồ sứ trang trí đặt trên bệ lò sưởi, và cuối cùng, “đậu” xuống đúng ngay trên đầu gối ông Wigg.

“Chào các cháu,” ông Wigg nắm chặt tay Michael lắc lấy lắc để.

“Ôi trời, các cháu thật vô cùng đáng yêu, chịu lên trên này với ta khi mà ta chẳng thể xuống dưới được. Có vui không nào?”

Hai người một già một trẻ lại nhìn nhau, cùng gật đầu rồi lại phá lên cười.

“Ta nói,” ông Wigg vừa quay sang Jane vừa đưa tay gạt nước mắt vì cười nhiều quá, “các cháu chắc cho rằng ta là một ông già mất nết nhất trên thế gian này, để cháu phải đứng đó trong khi lẽ ra cháu phải được ngồi, cháu là một quý cô xinh đẹp thế này kia mà.

Ta sợ rằng mình chẳng thể kiếm được cho cháu cái ghế nào trên này cả. Nhưng ta nghĩ chắc tự cháu sẽ tìm ra cách nào đó để ngồi xuống một cách dễ chịu chứ nhỉ, như ta đây này.”

Jane thử, và thấy rằng mình hoàn toàn có thể ngồi một cách thoải mái trên không khí. Cô bé bỏ mũ ra, đặt xuống bên cạnh, và kỳ lạ là cái mũ cũng lơ lửng trên không, chẳng cần phải móc vào đâu cả.

“Đúng rồi đấy,” ông Wigg đắc ý, rồi ông quay xuống nhìn Mary Poppins.

“Này Mary, bọn ta đã yên vị rồi. Giờ ta mới hỏi thăm cháu được. Ta phải nói sao nhỉ, ta rất vui được chào đón cháu và hai bạn nhỏ này tới nhà hôm nay.

Nhưng mà, sao cháu lại trưng ra cái bộ mặt cau có như thế vào lúc này? Ta ngờ rằng cháu đã không hài lòng về… chuyện này.”

Ông Wigg khoát tay về phía Jane và Michael rồi lại vội vàng nói tiếp:

“Cho ta xin lỗi, Mary cưng quý của ta. Nhưng cháu biết vì sao ta như thế này mà. Còn ta, phải nói rằng ta không hề nghĩ bọn trẻ lại bắt được cái khí ấy ở đây, thực sự ta không hề biết.

Có lẽ ta nên hẹn bọn trẻ vào một ngày khác, hoặc cố mà nghĩ về chuyện gì đó thật buồn, hoặc một điều gì đó…”

“Cậu ạ,” Mary Poppins lên tiếng, giọng rất nghiêm khắc. “Cháu cũng phải nói rằng trong cả đời mình cháu không bao giờ nghĩ lại có lúc thấy cảnh tượng thế này. Lại ở cái tuổi của cậu nữa…”

“Cô Mary Poppins, cô Mary Poppins, lên đây đi nào!” Michael đột nhiên chen vào. “Hãy nghĩ cái gì đó thật buồn cười đi, và cô sẽ thấy, dễ lắm.”

“Ừ nhỉ, làm vậy đi Mary,” ông Wigg cũng mời mọc.

“Không có cô trên này chúng cháu buồn lắm!” Jane lên tiếng và chìa cả hai tay về phía Mary Poppins. “Cô nghĩ đi, nghĩ cái gì buồn cười đi cô!”

“Ồ, ta nhớ rồi, cô của các cháu không cần phải làm thế đâu,” ông Wigg vừa nói vừa buông tiếng thở dài.

“Mary có thể lên đây với chúng ta nếu muốn mà không cần phải cười nữa kìa.” Từ trên cao, ông nhìn Mary Poppins, cô đang đứng trên tấm thảm trước lò sưởi, bằng cái nhìn ranh mãnh pha chút bí ẩn.

“Thôi được rồi,” Mary Poppins đáp lời. “Dù chuyện này rất ngớ ngẩn và không đàng hoàng chút nào, nhưng vì cậu và bọn trẻ đã ở trên đó, và không có vẻ gì là sẽ xuống được, cho nên có lẽ cháu nên lên cùng.”

Nói xong, trước sự ngạc nhiên của Jane và Michael, Mary Poppins thả lỏng hai tay và không cần một tiếng cười nào, thậm chí một khóe cười mỉm cũng không, cô bay vụt khỏi mặt đất và ngồi sát ngay bên Jane.

“Cô rất muốn biết là đã bao nhiêu lần rồi cô nhắc cháu phải cởi áo khoác ngoài ra mỗi khi bước vào một căn phòng ấm nóng?”

Vừa nói cô vừa cởi khuy áo khoác của Jane và đặt nó ngay ngắn bên cạnh cái mũ, trong không khí.

“Phải đó, Mary, phải đó,” ông Wigg nói vẻ rất hài lòng, rồi ông lộn người xuống, bỏ cặp kính lên bệ lò sưởi. “Nào, bây giờ thì thoải mái vui vẻ rồi nhé…”

“Rất thoải mái và thoải mái,” cô Mary Poppins lại khịt mũi.

“Ta dùng trà nhé,” ông Wigg xăng xái, không để ý gì tới biểu hiện của cô cháu gái. Rồi bỗng nhiên trên khuôn mặt ông hiện lên vẻ thảng thốt.

“Ôi thôi chết rồi!” ông kêu lên, “Thật tệ quá. Giờ ta mới nhận ra, rằng cái bàn thì ở dưới kia, bọn ta lại ở trên này. Ta phải làm gì đây? Ta ở đây, nó ở kia. Thật bi kịch, một đại bi kịch!

À mà không, phải nói là cực kỳ trớ trêu.” Nói rồi ông áp mặt vào tấm khăn tay mà cười rũ rượi. Jane và Michael dù không muốn bị mất bữa tiệc đầy bánh ngọt bánh xốp kia, cũng không kìm được mà phá lên cười. Phải nói sự vui nhộn của ông Wigg rất dễ lây.

Ông Wigg lại lau mắt.

“Chỉ còn một cách thôi”, ông nói. “Bọn ta phải nghĩ về một điều gì đó thật nghiêm túc, cái gì đó thật buồn, rất buồn. Như thế mới có thể hạ xuống đất được. Nào, một, hai, ba! Chuyện gì thật buồn, nghĩ đi nào!”

Mấy người tay chống cằm cùng nghĩ, nghĩ tới nghĩ lui.

Michael nghĩ tới trường học, tới một ngày mình phải đi học. Nhưng ngay cả ý nghĩ đáng sợ đó trong ngày hôm nay cũng trở nên rất buồn cười, và thế là nó lại bật cười.

Jane nghĩ: “Mười bốn năm nữa mình sẽ lớn lên,” nhưng ý nghĩ này chẳng có vẻ gì buồn cả, mà trái lại rất đáng yêu và cũng rất buồn cười.

Cô bé không thể kìm được một cái cười tủm tỉm khi nghĩ tới mình lúc đã lớn, mặc váy dài và có một cái xắc lủng lẳng trong tay.

“À, ta nhớ dì Emily tội nghiệp,” ông Wigg nói oang oang suy nghĩ của mình. “Bà bị xe buýt chẹt phải.

Thật là buồn. Buồn quá. Buồn không chịu nổi.

Dì Emily đáng thương. Nhưng người ta đã cứu được cái ô của bà. Đó là chuyện vui, có phải không!” Thế rồi trước khi kịp nhớ ra mình đang ở đâu và đang nói gì, ông Wigg lại lăn lộn ra cười ầm ĩ về chuyện cái ô của bà dì Emily.

“Không được rồi,” ông vừa nói vừa xì mũi. “Ta bỏ cuộc thôi. Và các bạn nhỏ đây tìm kiếm nỗi buồn cũng chẳng hơn gì ta. Này Mary, sao cháu không làm gì đó đi. Bọn ta đang rất muốn uống trà.”

Jane và Michael thật sự không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chúng chỉ biết là ngay khi ông Wigg nhắc Mary Poppins về chuyện uống trà thì cái bàn bên dưới bắt đầu lúc lắc trên bốn cái chân.

Sau đó, nó rung mạnh như sắp đổ sập xuống đến nơi, rồi cùng lúc cốc chén va vào nhau canh cách, bánh trái như thể sắp rơi hết ra khăn trải bàn, thì cái bàn bay lên, lướt một vòng điệu nghệ rồi đậu lại sao cho ông Wigg ngồi đúng vào đầu bàn.

“Giỏi lắm,” ông Wigg nhìn cô cháu gái và mỉm cười đầy tự hào. “Cậu biết cháu của cậu làm được tất mà. Nào, giờ thì cháu ngồi một đầu bàn và rót trà nhé, để các vị khách quý này ngồi bên cạnh ta.”

Ông vừa nói xong thì Michael trôi bập bềnh đến ngồi bên phải ông, còn Jane ngồi bên trái. Thế là họ cùng ngồi đó, bên nhau, giữa không trung, với cái bàn ở giữa. Không một miếng bánh mì bơ hay cục đường nào bị bỏ sót.

Ông Wigg nở nụ cười thật tươi.

“Như thường lệ thì ta sẽ bắt đầu với bánh mì bơ,” ông nói với Jane và Michael, “nhưng hôm nay là sinh nhật của ta, và chúng ta sẽ cùng làm sai , nhưng ta lại nghĩ là đúng , đó là chúng ta sẽ xơi bánh ngọt trước!”

Ông cắt cho mỗi người một miếng to đùng.

“Uống trà nữa nhé,” ông quay sang Jane. Cô bé chưa kịp trả lời thì từ bên dưới vang lên tiếng gõ cửa ầm ầm, gấp gáp.

“Mời vào!” ông Wigg nói vọng xuống.

Cánh cửa mở ra, và cô Persimmon đứng đó với một cái khay cầm để bình nước nóng trên tay.

“Ông Wigg, tôi nghĩ là…” bà vừa nói vừa đưa mắt tìm quanh phòng, “ông sẽ cần thêm nước nóng… Ái chà, tôi không bao giờ, đơn giản là không bao giờ!” Bà đột nhiên to tiếng khi nhìn thấy mấy người lơ lửng trên trần nhà, quanh cái bàn.

“Những cái lối cư xử thế này trong đời tôi chưa từng thấy. Này ông Wigg, tôi biết là ông có chút khùng khùng nhưng tôi đã nhắm mắt làm ngơ, miễn là ông trả tiền nhà đều đặn. Nhưng mà như thế này ở tuổi của ông thì quá quắt lắm.

Uống trà với khách lơ lửng trên trần nhà như thế à. Xin lỗi ông chứ, chuyện này thật là không đàng hoàng chút nào với một người ở tuổi ông.”

“Nhưng có thể cô sẽ thế đấy ạ, thưa cô Persimmon!” Michael nói to.

“Sẽ cái gì cơ chứ,” cô Persimmon vênh mặt quát lên.

“Hít phải Khí Cười, như chúng cháu ấy ạ,” vẫn là Michael.

Cô Persimmons lắc đầu kênh kiệu.

“Này chàng trai trẻ, ta hy vọng mình vẫn còn đủ liêm sỉ với bản thân để không nảy tưng tưng như một quả bóng cao su ở trên đầu cái chày.

Ta sẽ đứng nguyên trên chính đôi chân của mình thế này, xin cảm ơn, nếu không ta chẳng phải là Amy Persimmon nữa, và nữa, ối trời đất ơi, cái gì thế này, ôi Chúa ơi, ai làm gì tôi thế này?

Tôi không thể bước đi được, nhưng mà tôi lại đang đi. Ối làng nước ơi, cứu tôi, CỨU!”

Lúc này, cô Persimmon, hoàn toàn ngược với ý chí kiên quyết của mình, đã rời khỏi mặt đất và chao đảo trên không, nghiêng ngả như một cái thùng rỗng, cố giữ để bình nước trên khay không bị đổ.

Bà ta suýt khóc òa lên vì sợ ngay khi đến được chỗ cái bàn và đặt bình nước xuống.

“Cảm ơn bà,” Mary Poppins nói bằng giọng nhỏ nhẹ, rất lịch sự.

Xong xuôi cô Persimmon từ từ hạ xuống, miệng không thôi lẩm bẩm: “Thật không ra thể thống gì cả, trong khi mình đường hoàng là một phụ nữ đức hạnh và tân tiến. Mình phải đi gặp bác sĩ thôi…”

Hai chân vừa chạm đất là bà ta hớt hải chạy ngay khỏi phòng, hai tay khua khoắng loạn lên và không thèm ngoái lại lấy một lần.

“Thật đáng xấu hổ!” cả bốn người nghe tiếng bà ta quát lên khi bà đóng sầm cửa lại.

“Rõ ràng bà ấy không còn là Amy Persimmon nữa rồi, vì bà ấy đã không còn tự đứng trên chân của mình nữa!” Jane thì thầm với Michael.

Còn ông Wigg thì nhìn Mary Poppins một cách tò mò, nửa trêu đùa, nửa trách móc.

“Mary, Mary của cậu. Lẽ ra cháu không nên làm thế. Bà gái già ấy sẽ không chịu nổi đâu. Ồ, nhưng mà trời ạ, trông bà ấy bơi bơi trong không khí mới buồn cười làm sao. Thật đấy, cười chết mất thôi.”

Rồi cả ông Wigg, Jane và Michael không chịu được lại lăn ra cười, ôm bụng mà cười, thở hổn hển vì cười khi nghĩ tới cảnh cô Persimmon trông buồn cười thế nào.

“Làm ơn đi mà,” Mihael kêu lên. “Đừng bắt cháu phải cười nữa, cháu không chịu nổi nữa đâu, cháu sắp đứt ruột đến nơi rồi đây này.”

“Ô, ôi, ô…” Jane cũng cố kêu lên, cô bé gần như tức thở, tay ôm ngực.

“Ối trời, ối đất” ông Wigg vẫn cười rú lên, ông phải chùi mắt bằng cái đuôi áo khoác vì không thể tìm thấy khăn tay đâu cả.

“ĐẾN LÚC VỀ NHÀ RỒI.” Giọng cô Mary Poppins vang lên át hết mọi tiếng cười, nghe như một hồi kèn tập hợp.

Và đột nhiên, thật lạ lùng, trong tích tắc, cả Jane, Michael và ông Wigg đều hạ xuống. Họ rơi bộp xuống sàn nhà, cùng nhau, cùng lúc. “Phải về nhà” đúng là ý nghĩ buồn nhất lúc này, và ngay lúc vừa nghĩ thế, Khí Cười liền biến mất.

Jane và Michael thở dài buồn bã nhìn Mary Poppins từ từ hạ xuống, tay cầm mũ và áo khoác của Jane.

Ông Wigg cũng thở dài. Một hơi thở nặng nề, và rất, rất dài.

“Không thể làm khác được sao?” ông nói giọng u sầu. “Thật buồn là các cháu phải về nhà mất rồi. Ta chưa bao giờ có một buổi chiều vui như thế này. Các cháu thì sao?”

“Cháu cũng chưa bao giờ ạ,” Michael nói, ủ dột, trong lòng cảm thấy thật buồn chán xiết bao khi lại chạm chân xuống đất, không còn chút Khí Cười nào trong người.

“Cháu cũng chưa bao giờ,” Jane lên tiếng, rồi cô bé kiễng chân lên hôn hai gò má nhăn nheo của ông Wigg. “Chưa bao giờ, chưa bao giờ, chưa bao giờ…”

Hai chị em ngồi hai bên Mary Poppins trên xe buýt về nhà. Cả hai đều im lặng, nghĩ về buổi chiều thật vui vẻ mà chúng vừa trải qua. Michael nói với Mary Poppins giọng ngái ngủ.

“Bao lâu thì cậu của cô lại như thế ạ?”

“Như thế cái gì?” Mary Poppins hỏi lại giọng nghiêm nghị, cứ như là Michael đã nói điều gì khiến cô vô cùng khó chịu.

“Dạ, thì là nảy lên, nhảy lên, bay lên vào không khí ấy ạ.”

“Vào không khí?” giọng Mary Poppins đột ngột cao vóng lên, với sự giận dữ không giấu diếm. “Cái gì, cháu nói thế là nghĩa gì, bay giữa không khí ấy à?”

Jane cố gắng giải thích.

“Là Michael muốn nói nếu cậu của cô thường có sẵn Khí Cười thì ông ấy có hay lăn rồi bay lên trần nhà khi…”

“Lăn và bay! Hay ho nhỉ! Lăn rồi bay lên trần! Chắc các cháu định nói với cô ông ấy là quả bóng chứ gì!” Mary Poppins khịt mũi một cách khó chịu thấy rõ.

“Nhưng ông ấy đã làm thế mà,” Michael nói. “Chúng ta đều đã thấy đấy thôi.”

“Cái gì? Lăn rồi bay? Cháu dám nói thế à? Cô nói cho cháu biết, cậu của cô là một người chín chắn, thật thà, chăm chỉ làm việc. Và các cháu sẽ phải tỏ lòng kính trọng khi nói về ông ấy. Này, đừng có cắn vé xe buýt! Lăn rồi bay? Nghĩ gì chứ! Thật tình! ”

Michael và Jane nhìn Mary Poppins, rồi nhìn nhau. Cả hai không nói gì. Chúng đã hiểu ra rằng không nên cố tranh cãi với cô Mary Poppins, cho dù chúng có tận mắt thấy những chuyện kỳ dị đến đâu chăng nữa.

Nhưng chúng vẫn nhìn nhau đầy thắc mắc: “Những chuyện vừa rồi là có thật phải không? Chuyện về ông Wigg đó. Và cuối cùng thì Mary Poppins đúng hay hai đứa đúng?”

Chẳng ai có thể cho chúng câu trả lời chính xác.

Xe buýt rồ máy, rung lên và lao đi.

Mary Poppins ngồi giữa hai đứa trẻ, mặt vẫn nghiêm trang và im lặng. Nhưng rồi, hai đứa đều đã mệt, chúng ngồi sát lại gần cô, dựa vào người cô và ngủ, vẫn không thôi thắc mắc.

Wigg là tên cậu của cô Mary Poppins, phát âm gần giống với “wig” - nghĩa là bộ tóc giả.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.