Chương 5 – Bò cái nhảy múa

Jane ngồi trên giường, đầu buộc chiếc khăn của Mary Poppins. Cô bé đang bị đau tai.

“Thấy thế nào?” Michael hỏi.

“Như có súng nhả đạn trong đầu ấy,” Jane trả lời.

“Đại bác à?”

“Không, súng nhựa!”

“Ô thế à.” Trong thâm tâm, Michael rất muốn được đau tai. Nghe có vẻ hấp dẫn đấy chứ.

“Có muốn em kể cho chị nghe một chuyện nào đó trong sách không?” Michael nói và đi về chỗ kệ sách.

“Ôi không. Chị không chịu nổi đâu,” Jane đáp rồi đưa tay ôm lấy hai tai.

“Thế thì em sẽ đến ngồi cạnh cửa sổ và kể cho chị những gì đang xảy ra ngoài kia nhé?”

“Được đấy,” Jane nói.

Và thế là suốt cả buổi chiều, Michael ngồi bên cửa sổ, kể lại cho Jane mọi điều diễn ra trong hẻm. Có những chuyện cực chán nhưng cũng có những chuyện rất thú vị.

“Ngài Đô đốc Boom kìa!” một trong những câu chuyện của chiều hôm đó bắt đầu như thế. “Ông ấy vừa ra khỏi cổng và đang đi nhanh trong hẻm. Ông ấy đến rồi, mũi ông ấy chưa bao giờ đỏ đến thế. Ông ấy đội một cái mũ phớt. Giờ thì ông ấy đang đi qua Nhà Bên…”

“Ông ấy có nói ‘Tức nghẹn cổ’ không?” Jane hỏi.

“Em không nghe thấy, nhưng em nghĩ là có. Có một chị hầu nhà bà Lark đang ở trong vườn. Anh Robertson Ay thì đang ở trong vườn nhà mình, quét lá và nhìn chị kia qua hàng rào. Giờ thì anh ấy ngồi xuống nghỉ rồi.”

“Anh Robertson bị yếu tim đấy,” Jane nói.

“Sao chị biết?”

“Anh ấy nói thế mà. Anh ấy bảo bác sĩ khuyên anh ấy làm việc ít thôi. Nhưng chị lại nghe bố nói là nếu anh Robertson làm theo lời bác sĩ thì bố sẽ đuổi việc anh ấy. Ôi, nó lại nhói, lại nhói lên rồi!” cô bé lại đưa tay lên ôm lấy hai tai.

“Ô kìa ô kìa hay quá kìa,” giọng Michael vang lên đầy phấn khích.

“Cái gì thế?” Jane kêu lên và vội nhỏm dậy khỏi giường. “Kể cho chị với.”

“Có chuyện rất kỳ lạ này. Có một con bò ở trong hẻm.” Michael vừa nói vừa nhảy cẫng lên trên ghế.

“Bò á? Bò thật á, ở ngay giữa hẻm ấy á? Hay nhỉ. Cô Mary Poppins ơi, có một con bò trong hẻm này, Michael bảo thế.”

“Đúng đấy ạ, và nó đang đi chầm chậm, ló đầu vào mọi cánh cổng và nhìn xung quanh, giống như bị mất cái gì đó ấy ạ.”

Ước gì chị cũng được nhìn thấy cảnh đó,” Jane buồn rầu nói.

“Cô nhìn kìa!” Michael chỉ tay xuống dưới đường khi thấy Mary Poppins đang tiến lại gần cửa sổ. “Một con bò. Buồn cười cô nhỉ?”

Mary Poppins nhìn lướt xuống hẻm, thoáng tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Không,” cô quay sang Jane và Michael. “Chẳng có gì kỳ lạ hay buồn cười cả. Cô biết con bò ấy, đó là bạn thân thiết của mẹ cô. Cô sẽ cảm ơn các cháu nếu các cháu nói về nó một cách lịch sự.” Cô đưa tay vuốt lại chiếc tạp dề đang mặc rồi nghiêm mặt nhìn Jane và Michael.

“Cô biết nó đã lâu chưa ạ?” Michael rụt rè hỏi, với hy vọng nếu tỏ ra thật lịch sự thì sẽ được nghe nhiều chuyện hơn về con bò trong hẻm.

“Từ trước khi nó đi gặp Đức vua,” cô Mary Poppins trả lời.

“Là khi nào thế ạ?” Jane hỏi, giọng nài nỉ.

Mary Poppins nhìn lơ đãng vào khoảng không, hai mắt như đang tập trung vào một vật gì đó mà bọn trẻ không thể thấy được. Jane và Michael nín thở chờ đợi.

“Đã lâu lắm rồi,” Mary Poppins cất giọng đều đều như kể chuyện. Cô ngừng lại, như thể cố nhớ lại những gì đã xảy ra hàng trăm năm về trước. Rồi cô kể tiếp, trong dáng vẻ mơ màng, mắt vẫn dõi xa xăm, vô định.

Bò Cái Đỏ – đó là tên của con bò ấy. Nó rất quan trọng, mẹ cô nói thế. Bò Cái Đỏ sống trong cánh đồng tốt nhất của hạt, một cánh đồng rất rộng lớn với những cây mao lương có hoa vàng to như cái đĩa và những cây bồ công anh to hơn cả chổi xể.

Cả cánh đồng ngập một màu vàng của hoa mao lương và bồ công anh dáng thẳng như những chiến binh. Mỗi lần bò cái ngoạm mất một chiến binh thì một chiến binh khác lại ngay lập tức mọc lên thế chỗ, cũng với chiếc áo quân phục màu lục và chiếc mũ kỵ binh màu vàng như thế.

Bò cái đã sống ở đó rất lâu, nó vẫn thường kể với mẹ của cô là không thể nhớ nổi từ khi nào. Thế giới của nó bao quanh bởi những bờ giậu xanh xanh và bầu trời. Nó không biết tí gì bên ngoài thế giới đó cả.

Bò Cái Đỏ rất được kính trọng. Nó cư xử như một quý phu nhân hoàn hảo, và nó biết cái nào ra cái nấy. Với nó, một sự việc chỉ có trắng hoặc đen, không có chuyện xám hay hồng.

Con người thì có người tốt và kẻ xấu, không có loại người lừng chừng ở giữa. Bồ công anh thì ngọt hoặc chua, không có loại vừa vừa.

Cuộc sống của nó rất bận rộn. Các buổi sáng được dành cho việc dạy Bê Cái Đỏ – con của nó – học bài, buổi chiều thì dạy cách cư xử, cách kêu rống và tất cả những gì quan trọng mà một bê con có giáo dục cần phải biết.

Xong xuôi rồi hai mẹ con mới ăn tối. Khi đó, Bò Cái Đỏ lại dạy Bê Cái Đỏ cách phân biệt những lá cỏ ngon và những lá cỏ xấu.

Vào đêm khuya, khi bê con đã đi ngủ, Bò Cái Đỏ tìm một góc cánh đồng, nằm xuống, bình thản nhai lại và suy ngẫm những điều sâu xa.

Ngày lại ngày, cuộc sống của nó cứ đều đều như vậy. Khi Bê Cái Đỏ lớn lên và ra đi thì lại có con khác ra đời, thế vào chỗ đó. Và cũng rất bình thường khi Bò Cái Đỏ nghĩ rằng cuộc sống của nó sẽ mãi mãi là như vậy.

Mà quả thật, nó đã cảm thấy có tới tận những ngày cuối cùng của cuộc đời thì nó cũng chẳng thể đòi hỏi điều gì tốt hơn những gì đang có.

Nhưng chính vào lúc Bò Cái Đỏ nghĩ như thế thì một cuộc phiêu lưu kỳ thú – như sau này nó kể lại với mẹ của cô – đã cuốn nó đi.

Chuyện xảy ra vào một đêm, khi mà những ngôi sao trông giống như những bông bồ công anh mọc giữa trời, và mặt trăng đích thực là bông hoa cúc lớn nằm giữa các ngôi sao.

Vào đêm ấy, khi Bê Cái Đỏ đã ngủ say, Bò Cái Đỏ đột nhiên đứng dậy và bắt đầu nhảy múa. Nó nhảy say mê những vũ điệu rất đẹp và chuẩn cho dù không có chút âm nhạc nào đệm theo.

Lúc thì nó nhảy điệu polka, rồi chuyển sang điệu nhảy miền cao nguyên, rồi bất ngờ lại nhảy một vũ điệu mà nó tự nghĩ ra. Giữa các điệu nhảy, nó nhiều lần nhún chân cúi chào, đầu khẽ chạm vào những bông bồ công anh.

“Mình thân mến,” Bò Cái Đỏ tự nói với chính mình ngay khi bắt đầu múa Vũ điệu Thủy thủ.

“Thật kỳ diệu. Mình đã từng nghĩ nhảy múa là chẳng hay ho gì, nhưng bây giờ mình sẽ không nghĩ như thế nữa, vì chẳng phải chính mình đang nhảy múa đó sao. Mà mình lại là một bò cái mẫu mực.”

Và nó tiếp tục nhảy múa, tự mình cảm thấy tràn ngập trong một niềm sung sướng. Cuối cùng, cũng đến lúc nó cảm thấy mệt và quyết định rằng nhảy múa như thế là đủ rồi, cần phải đi ngủ thôi.

Nhưng lạ lùng làm sao, giờ nó mới chợt nhận ra là mình không thể ngừng nhảy được. Khi đến cạnh Bê Cái Đỏ để nằm xuống, bốn chân nó không để cho nó nằm.

Chúng cứ giãy đạp, nhảy cẫng lên, và đương nhiên là bắt bò cái phải nhảy theo. Vòng vòng quanh cánh đồng, bò cái cứ đi một quãng rồi lại nhảy lên, khi thì nhảy valse, lúc lại nhảy trên đầu móng.

“Mình ơi!” nó thì thầm mỗi lúc nghỉ giữa các vũ điệu, vẫn bằng giọng của một quý phu nhân đài các. “Thật kỳ lạ làm sao!” Nhưng nó vẫn không thể ngưng nhảy múa.

Đến sáng, nó vẫn nhảy, và Bê Cái Đỏ phải tự ăn sáng một mình với món bồ công anh, vì Bò Cái Đỏ không thể ngừng lại đủ thời gian để ăn gì cả.

Suốt ngày hôm đó Bò Cái Đỏ nhảy múa, quay cuồng trên cánh đồng trong khi Bê Cái Đỏ chạy theo mẹ và kêu lên thảm thiết. Tới đêm thứ hai, thấy mình vẫn không thể dừng lại, nó vô cùng lo lắng.

Cuối cùng, sau suốt một tuần nhảy múa, Bò Cái Đỏ thấy mình sắp phát điên đến nơi.

“Mình phải đi gặp Đức vua để hỏi về chuyện này thôi,” nó tự nhủ, rồi gật đầu quả quyết.

Thế là Bò Cái Đỏ hôn Bê Cái Đỏ, dặn dò ở nhà phải ngoan. Xong rồi nó quay bước, tiếp tục nhảy múa xuyên qua cánh đồng để đi yết kiến Đức vua.

Nó nhảy múa suốt đường đi, ăn vội vã cây cỏ trên những bờ rào mà nó đi qua, khắp nơi, những con mắt nhìn nó tò mò và kinh ngạc. Nhưng thật ra chẳng ai trong số những kẻ đang nhìn đó ngạc nhiên hơn chính Bò Cái Đỏ.

Cuối cùng nó cũng tới được cung điện của Đức vua.

Nó ngoạm dây chuông rồi kéo, và khi cánh cổng mở ra, nó tiếp tục nhảy múa suốt đoạn đường băng qua ngự uyển cho tới những bậc thang dẫn lên ngai vàng của Đức vua.

Đức vua đang ngồi trên đó, bận rộn soạn ra một bộ luật mới. Viên thượng thư viết tất cả những điều ấy vào một cuốn sổ màu đỏ, hết điều này tới điều kia, ngay khi vua vừa nghĩ ra.

Các triều thần và thị tỳ đứng ở khắp nơi, ăn mặc lộng lẫy và đang tranh nhau nói.

“Hôm nay ta làm được bao nhiêu rồi?” vua quay sang hỏi quan thượng thư. Viên quan này liền đếm những điều luật mà mình đã ghi lại trong cuốn sổ màu đỏ.

“Tâu bệ hạ, tất cả là bảy mươi hai ạ,” ông ta đáp, người cúi gập xuống nhưng vẫn khéo léo tránh không đụng vào cây bút lông của mình, một cây bút rất to.

“Vậy à. Không quá tệ cho một giờ làm việc đấy chứ,” Đức vua nói, vẻ rất thỏa mãn. “Hôm nay thế là đủ rồi.” Rồi Ngài đứng dậy, kéo tấm áo choàng lông một cách lịch lãm.

“Gọi xe ngựa cho ta. Ta đến chỗ viên thợ cạo,” ngài ra lệnh với vẻ uy nghi.

Đúng lúc đó Đức vua nhận ra Bò Cái Đỏ đang tiến lại gần. Ngài liền ngồi xuống, tay cầm quyền trượng giơ lên.

Họ, chúng ta có gì đây nhỉ?” ngài hỏi khi thấy Bò Cái Đỏ đang nhảy múa dưới chân.

“Một con bò cái, tâu bệ hạ,” nó trả lời.

“Tất nhiên là ta thấy rồi,” nhà vua nói, “mắt ta vẫn còn nhìn được. Nhưng mà nhà ngươi muốn gì? Nói nhanh lên, ta có hẹn với viên thợ cạo lúc mười giờ. Khanh ấy không thể chờ lâu, mà ta thì đang cần phải cắt tóc. Và này, ngươi có thôi ngay cái trò giật đùng đùng ấy đi không,” ngài bắt đầu tỏ vẻ khó chịu. “Ngươi làm ta chóng cả mặt.”

“Vô cùng chóng mặt!” cả triều đình đồng thanh.

“Đó chính là rắc rối của con, tâu bệ hạ. Con không thể nào ngừng lại được.” Bò Cái Đỏ rầu rĩ nói.

“Không thể ngừng lại được? Ngươi nói năng linh tinh!” Đức vua giận dữ. “Dừng lại ngay . Ta, Đức vua, ra lệnh cho ngươi.”

“Dừng lại ngay. Đức vua ra lệnh cho ngươi,” tất cả đám triều thần cùng hô lên.

Bò Cái Đỏ cố gắng hết sức để ngừng lại. Nó cố đến mức mọi cơ bắp và xương cốt nổi lên như dãy núi khắp thân mình nó. Nhưng vô ích. Nó vẫn tiếp tục nhảy múa, ngay dưới chân nhà vua.

“Con đã cố, thưa Đức vua. Nhưng con không thể ngừng lại được. Con đã nhảy liên tục thế này suốt bảy ngày nay. Con không ngủ nổi, và chỉ ăn được rất ít, chỉ chừng một hay hai cọng cỏ gai trắng mà thôi. Vậy nên con đến đây xin Đức vua cho con một lời khuyên.”

“Ái chà, lạ lùng nhỉ,” Đức vua nói, bỏ vương miện xuống một bên và gãi gãi đầu.

“Rất chi lạ lùng,” cả triều đình lại đồng thanh, và đồng loạt gãi đầu.

“Cảm giác của ngươi thế nào?” nhà vua hỏi.

“Dạ, rất là buồn cười ạ,” Bò Cái Đỏ đáp. “Còn nữa ạ,” nó ngừng lại một lúc, như để tìm từ ngữ cho thích hợp, “có một cảm giác rất vui ạ, cứ như là tiếng cười chạy rần rật trong cơ thể con vậy.”

Thật lạ thường! ” nhà vua nói rồi đưa tay chống cằm, mắt vẫn nhìn chằm chằm Bò Cái Đỏ, như thể đang cân nhắc xem phải làm gì.

Đột nhiên, ngài dậm chân và nói.

“Ối chà chà!”

“Dạ thưa gì đấy ạ?” đám triều thần lại đồng thanh hô vang.

“Các khanh không thấy sao?” nhà vua nói vẻ phấn khích cực kỳ, đến mức đánh rơi cả quyền trượng. “Ta thật là ngốc mới không nhận ra nó sớm hơn. Và các khanh nữa, các khanh thật là ngốc!”

Ngài tức giận quay sang đám triều thần. “Các khanh không nhìn thấy một ngôi sao băng vướng trên sừng bò cái kia à?”

“Dạ đúng rồi ạ,” cả triều đình lại đồng thanh, họ đã cùng nhìn thấy ngôi sao. Và khi họ nhìn, có vẻ như ngôi sao càng trở nên sáng hơn.

“Vấn đề chính là ở chỗ đó!” Đức vua nói. “Bây giờ, các khanh hãy gỡ nó ra để cho cô bò đây thôi nhảy múa mà còn ăn sáng nữa. Đó là một ngôi sao đấy, bò cái ạ, chính nó đã làm cho ngươi nhảy múa không ngừng,” ngài nói với Bò Cái Đỏ.

“Nào, các khanh, bắt đầu đi.”

Ngài chỉ định quan tể tướng. Ông này tiến lại trước Bò Cái Đỏ, nắm lấy ngôi sao và bắt đầu giật mạnh.

Nhưng không được. Hết người này tới người khác trong đám triều thần nối nhau sau quan tể tướng, rồng rắn thành một hàng dài, và cuộc thi kéo co bắt đầu giữa một bên là các quan trong triều, bên kia là ngôi sao băng.

“Cẩn thận cái đầu tôi với,” Bò Cái Đỏ khẩn khoản.

“Kéo mạnh vào,” Đức vua gào lên.

Tất cả các quan đồng loạt kéo. Họ kéo mãi cho đến khi người nào người nấy mặt đỏ tía tai, kéo mãi đến khi không kéo nổi nữa và ngã bổ chửng ra, người nọ đè lên người kia. Còn ngôi sao vẫn không hề suy suyển, vẫn dính chặt vào sừng bò cái.

“Chà chà chà,” nhà vua nói. “Này quan thượng thư, ngươi hãy tra trong Bách khoa Toàn thư xem có nói gì về những con bò cái có ngôi sao trên sừng hay không.”

Viên thượng thư cúi xuống và bắt đầu chui vào dưới gầm ngai vàng, một hồi sau, ông chui trở ra, tay cầm cuốn sách lớn màu xanh luôn được giữ ở đó phòng khi nhà vua cần biết bất cứ điều gì.

Ông giở từng trang sách.

“Không có gì, tâu bệ hạ. Chỉ có mỗi chuyện về Bò Cái Nhảy Qua Mặt Trăng thôi ạ. Và bệ hạ cũng đã biết câu chuyện ấy rồi.”

Đức vua gãi gãi cằm, đó là cách giúp ngài suy nghĩ.

Rồi ngài thở dài khó chịu và quay sang Bò Cái Đỏ.

“Tất cả những gì ta có thể nói, là ngươi phải thử như thế đi.”

“Thử như thế nào ạ?” Bò Cái Đỏ hỏi lại.

“Nhảy qua mặt trăng. Biết đâu lại có kết quả. Đáng để thử đấy chứ!”

“Con ư?” Bò Cái Đỏ nhìn Đức vua vẻ đau khổ.

“Chứ còn ai vào đây nữa?” nhà vua xem chừng đã hết kiên nhẫn. Ngài đang lo muộn giờ hẹn với viên thợ cạo.

“Thưa bệ hạ,” Bò Cái Đỏ nói, “Xin người hãy nhớ rằng con là một con vật có lòng tự trọng, được kính trọng và đã được dạy dỗ từ thuở ấu thơ rằng nhảy chồm chồm không phải là việc mà một quý phu nhân nên làm.”

Nhà vua liền đứng phắt dậy, chỉ quyền trượng về phía bò cái.

“Này thưa quý bà,” ngài nói, “bà đến đây xin tôi lời khuyên, và tôi đã cho bà lời khuyên. Bà muốn nhảy múa suốt đời chắc? Hay là muốn suốt đời đói lả? Muốn suốt đời không ngủ luôn hả?”

Bò Cái Đỏ nhớ lại vị ngọt khôn tả của bồ công anh. Nó nhớ những đồng cỏ mênh mông thật êm khi nằm trên đó. Nó lại nhớ đến những cái chân đã rã rời mệt mỏi vì phải nhảy múa và sẽ thật sung sướng biết bao khi được nghỉ ngơi. Cuối cùng nó tự nhủ:

“Chỉ một lần thôi mà, không sao cả. Và không có ai, ngoài Đức vua, biết được điều này.”

“Thưa Đức vua, ngài đoán nó cao chừng nào ạ?” nó hét to trong khi vẫn đang nhảy múa.

Nhà vua nhìn lên mặt trăng.

“Ít nhất phải một dặm, ta nghĩ thế.”

Bò Cái Đỏ gật đầu. Chính nó cũng nghĩ như thế. Nó suy nghĩ trong giây lát, rồi quyết định thật nhanh.

“Con chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm được, thưa bệ hạ. Nhảy qua mặt trăng ấy. Nhưng con sẽ cố,” nó nói rồi cúi đầu về phía ngai vàng.

“Được lắm,” nhà vua hoan hỉ khi biết rằng cuối cùng ngài cũng sắp thoát được mà tới chỗ người thợ cạo. “Đi theo ta!”

Ngài đi ra vườn, Bò Cái Đỏ và các quan theo sau.

“Đây rồi,” vua nói khi họ tới một bãi cỏ rộng, “khi nào ta thổi còi thì nhảy ngay.”

Ngài rút ra một chiếc còi vàng từ trong túi áo, thổi nhè nhẹ để bụi bay hết.

Bò Cái Đỏ vừa nhảy vừa chăm chú lắng nghe.

“Nào, một!” nhà vua quát to.

“Hai!”

“Ba!”

Và ngài thổi còi.

Bò Cái Đỏ hít một hơi dài rồi nhảy một cú thật mạnh, trong thoáng chốc, mặt đất đã ở bên dưới nó. Nó có thể thấy gương mặt Đức vua cùng các quan nhỏ dần rồi biến mất. Nó cứ thế lên cao hơn nữa, các vì sao tỏa sáng xung quanh như những cái đĩa bằng vàng.

Và chẳng mấy chốc sau, trong ánh sáng chói cả mắt, nó cảm thấy những tia sáng lạnh lẽo của mặt trăng phủ lên thân mình.

Nó nhắm mắt lại khi lướt qua mặt trăng. Khi ánh sáng chói lóa ấy lùi lại phía sau, nó quay đầu hướng xuống phía mặt đất và cảm thấy ngôi sao đã rơi khỏi sừng của mình.

Trong chốc lát, ngôi sao tuột ra rồi bay vào không trung. Nó cảm thấy ngôi sao kia khi vừa mất hút vào bóng tối là nổi lên những hợp âm rộn rã, vang lừng khắp không gian.

Không bao lâu sau, Bò Cái Đỏ đã hạ xuống mặt đất. Điều khiến nó ngạc nhiên nhất là lúc này nó không còn ở trong vườn của nhà vua nữa, mà lại đang trên chính cánh đồng bồ công anh của mình.

Và nó đã thôi nhảy múa. Chân nó giờ đây vững vàng như tạc từ đá, và nó đã có thể bước đi khoan thai như bất kỳ một con bò đáng kính trọng nào.

Lặng lẽ, nó băng ngang qua cánh đồng, vừa đi vừa chén gọn các chiến binh màu vàng trong lúc tiến lại gần Bê Cái Đỏ.

“Con rất vui vì mẹ đã về!” Bê Cái Đỏ nói. “Ở đây một mình con buồn lắm.”

Bò Cái Đỏ hôn bê con rồi nằm kềnh ra bãi cỏ, nhai tóp tép. Đây là bữa ăn ngon lành đầu tiên của nó sau một tuần dài. Để dịu cơn đói, nó đã chén hết phải đến vài trung đoàn chiến binh màu vàng.

Ăn xong, nó cảm thấy dễ chịu hơn hẳn và đã sẵn sàng trở lại cuộc sống bình thường như trước đây.

Lúc đầu, Bò Cái Đỏ rất vui tận hưởng những thói quen bình dị ngày trước, vui bởi được ăn sáng mà không phải nhảy múa, được nằm trên cỏ, được ngủ khi đêm về thay vì phải chong mắt trông trăng cho tới sáng.

Nhưng sau đó không lâu, nó bắt đầu cảm thấy bứt rứt, khó chịu. Cánh đồng bồ công anh và cả Bê Cái Đỏ đều vẫn rất đẹp, nhưng Bò Cái Đỏ lại muốn một cái gì đó khác mà chính nó cũng không thể nghĩ ra là cái gì.

Cuối cùng nó nhận ra mình rất nhớ ngôi sao băng.

Nó đã quen với việc nhảy múa, quen với niềm vui mà ngôi sao đem lại, nó lại muốn nhảy Vũ điệu Thủy thủ và mong ngôi sao sẽ lại rơi vào sừng nó một lần nữa.

Nỗi buồn gặm nhấm bò cái khiến nó mất đi cái thú ngon miệng, tính khí trở nên bẳn gắt, khó chịu. Nó thường xuyên khóc đầm đìa không vì lý do gì cả. Cuối cùng, nó quyết định đến thăm mẹ của cô và xin bà một lời khuyên.

“Tội nghiệp, bạn yêu quý của ta,” mẹ cô nói với bò cái.

“Bà đừng nghĩ rằng chỉ có duy nhất một ngôi sao rơi khỏi bầu trời! Mỗi đêm có cả ti tỉ ngôi sao rơi xuống ấy chứ, ta nghe người ta kể vậy. Nhưng chúng rơi xuống những nơi khác nhau, tất nhiên là như thế rồi.

Bà không thể cả đời ngồi đó chờ một ngôi sao rơi đúng cùng một nơi được đâu.”

“Vậy thì theo bà, nếu con đi đâu đó…?” Bò Cái Đỏ hỏi, niềm hoan hỉ đã trở lại trên khuôn mặt.

“Nếu là ta,” mẹ cô nói, “Ta sẽ đi tìm một ngôi sao mới.”

“Vậy thì con sẽ đi,” Bò Cái Đỏ vui sướng nói. “Chắc chắn con sẽ đi.”


Cô Mary Poppins ngừng kể.

“Ra là vậy, chị nghĩ đó là lý do khiến nó vào hẻm Cây Anh Đào,” Jane lên tiếng, rất nhẹ nhàng.

“Đúng rồi,” Michael thì thầm. “Nó đang đi tìm ngôi sao của nó.”

Mary Poppins nhổm người dậy. Sự chăm chú trong mắt không còn, và cả sự trang nghiêm cũng biến mất.

“Rời cửa sổ đi, thưa ngài, ” cô cáu kỉnh nói. “Cô chuẩn bị bật đèn lên đây.” Rồi cô vội vã ra đầu cầu thang, chỗ có công tắc điện.

“Này Michael,” Jane thì thào. “Thử nhìn xuống đường xem bò cái còn đó không.”

Michael lia ánh mắt vào trời chiều chạng vạng.

“Nhanh lên,” Jane nói. “Cô Mary Poppins sắp vào rồi. Em có thấy bò cái không?”

“Khô-ông” Michael trả lời, mắt vẫn nhìn ra ngoài. “Chẳng thấy bóng dáng nó đâu cả. Nó đi rồi.”

“Cầu mong là nó sẽ tìm thấy.” Jane nói, đầu vẩn vơ nghĩ tới Bò Cái Đỏ lang thang khắp thế giới tìm một ngôi sao gắn lên sừng.

“Em cũng thế,” Michael nói, và khi nghe bước chân của Mary Poppins, cậu bé nhanh tay kéo rèm cửa lại.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.