Chương 6 – Ngày thứ ba tồi tệ

Không lâu sau đó, vào một buổi sáng nọ, Michael thức dậy với một tâm trạng lạ lùng. Ngay lúc mở mắt ra, nó đã biết có điều không bình thường đang xảy đến, nhưng thực sự không chắc được đó là cái gì.

“Hôm nay là thứ mấy vậy, cô Mary Poppins?” nó uể oải cất tiếng, tay hất chăn ra khỏi người.

“Thứ Ba,” Mary Poppins đáp. “Dậy và rửa ráy đi nào. Khẩn trương!” cô ra lệnh, trong khi Michael tỏ ra không muốn động đậy một chút nào. Nó quay người, trùm chăn lên kín đầu, cảm giác không bình thường kia càng lúc càng đậm đặc.

“Cô vừa nói gì nhỉ?” cô Mary Poppins nói bằng giọng lạnh lùng, rành rọt, đầy dấu hiệu của một lời răn đe.

Michael lúc này đã hiểu điều gì đang xảy đến với mình. Nó biết, chỉ trong giây lát nữa thôi, nó sẽ trở thành một đứa trẻ bướng bỉnh.

“Cháu không dậy,” nó đáp lại, giọng khụt khịt vì chăn vẫn che kín đầu.

Cô Mary Poppins giật phắt tấm chăn khỏi tay Michael, và từ trên cao, nhìn cậu bé chằm chằm.

“CHÁU KHÔNG DẬY!”

Michael nói xong rồi chờ xem cô Mary Poppins sẽ làm gì. Thế mà trước sự ngạc nhiên của nó, cô chẳng nói một lời, đi luôn vào nhà tắm, tự mở vòi nước.

Cậu bé ngồi dậy, cầm khăn và chậm chạp đi vào cùng lúc cô đi ra. Lần đầu tiên trong đời Michael phải tự rửa ráy, một mình.

Cậu bé biết rằng thế là mình đã bị thất sủng, bị bỏ rơi, và thế là nó cố tình không kỳ cọ sau tai nữa.

“Cháu mặc kệ nước chảy ra ngoài đấy nhá!” Michael nói bằng giọng thô lỗ hết sức.

Không có tiếng trả lời.

“Xì, cháu mặc kệ đấy!” Michael nói. Và trong lúc đó, cái “cục” không bình thường trong nó như thể mỗi lúc một phình lên to hơn. “Cháu mặc kệ!

Michael tự mặc quần áo, chọn ngay bộ đẹp nhất thường chỉ dành cho ngày Chủ nhật. Rồi nó đi xuống dưới nhà, chân nện bậc thang thình thịch – dù nó biết là không nên làm như thế vì sẽ đánh thức những người khác trong nhà.

Trên cầu thang, nó gặp cô Ellen, cô giúp việc. Ngay khi Ellen đi qua, nó thụi một phát vào bình nước nóng trên tay cô.

“Này này, hư quá!” cô Ellen cuống quýt chúi người xuống để bình nước không rơi. “Cái này để bố cậu cạo râu đấy!”

“Cháu thích thế đấy,” Michael đáp lạnh lùng.

Mặt cô Ellen đỏ lựng lên, vô cùng kinh ngạc.

Thích thế , thích thế là thích thế nào? Cậu thật là hư quá. Tôi sẽ mách mẹ cậu, tôi sẽ…”

“Thách!” Michael đáp cụt lủn rồi chạy biến xuống cầu thang.

Mọi chuyện đã khởi đầu như thế đấy.

Suốt cả ngày, mọi thứ diễn ra thật lạ lùng. Cái cảm giác bức bối, nặng nề ngự trị trong người khiến Michael làm những chuyện hết sức điên khùng, vừa gây ra chuyện gì xong nó lại cảm thấy vui và tức khắc nghĩ ngay tới một trò phá quấy khác.

Ở trong bếp, bà Brill đang làm bánh nướng.

“Không được đâu cậu Michael,” bà nói, “cậu không được thò tay vào chậu. Tôi còn chưa làm xong cơ mà!”

Bà Brill vừa dứt lời đã bị Michael đá một cú thật mạnh vào cẳng chân, làm bà đau đớn rụng rời đánh rơi thanh cán bột và kêu lên oai oái.

“Con dám đá bà Brill cơ à? Bà Brill tội nghiệp. Mẹ thật xấu hổ vì con đấy!” bà Banks thốt lên vài phút sau đó, khi đã được bà Brill kể hết đầu đuôi câu chuyện. “Con phải xin lỗi bà ấy ngay. Nói đi, nói rằng cháu xin lỗi bà, Michael.”

“Nhưng con không xin lỗi. Con thấy vui. Chân bà ấy quá béo,” nó đáp lời mẹ, và trước khi hai người có thể túm được, nó đã bỏ chạy ra vườn.

Ở ngoài vườn, nó cố ý đâm sầm vào anh Robertson Ay khi anh này đang thiu thiu ngủ trên ghế đá. Robertson Ay hết sức giận dữ.

“Tôi sẽ mách bố cậu!” anh dọa.

“Vậy thì em sẽ nói với bố rằng anh đã không đánh giày sáng nay,” Michael đáp lại và tự thấy kinh ngạc với chính mình. Bởi thường nó và Jane vẫn bênh Robertson Ay, vì cả hai đứa đều quý mến anh này, chúng không muốn anh ra đi.

Nhưng Michael cũng không có nhiều thời gian mà thắc mắc thêm nữa, bởi nó đã bắt đầu nghĩ tới việc sẽ làm gì tiếp theo.

Qua song sắt hàng rào, Michael nhìn thấy con Andrew nhà bà Lark đang tung tăng hít hít trên bãi cỏ Nhà Bên, mũi dí vào những lá cỏ tươi non nhất.

Michael khe khẽ gọi con chó và chìa ra miếng bánh để sẵn trong túi quần. Ngay khi con Andrew vừa liếm miếng bánh, cậu bé tóm lấy tai nó, dùng một sợi dây buộc ngay đuôi nó vào hàng rào rồi bỏ chạy. Sau lưng cậu, bà Lark giận điên người, quát tháo om sòm.

Trong người Michael khi ấy giống như òa ra cái cảm giác thú vị của cái khối nặng trĩu vẫn đeo bám cậu từ sáng tới giờ.

Cửa phòng làm việc của bố đang mở, chắc là để cô Ellen vào phủi bụi cho sách. Và Michael đã làm một việc kinh khủng, một điều cấm kỵ. Cậu bé bước vào phòng, ngồi vào bàn làm việc của bố, lấy bút viết nguệch ngoạc lên tập giấy trên bàn.

Bỗng nhiên khuỷu tay Michael va phải lọ mực, làm nó đổ tung tóe, thế là cả ghế, cả bàn, cả bút và cả bộ đồ đẹp nhất đều đã bị lem đầy mực.

Cảnh tượng thật là khủng khiếp, nỗi sợ dâng lên trong người Michael. Nhưng cậu bé lại một lần nữa mặc kệ. Không một chút lo lắng hay cảm thấy có lỗi.

“Thằng bé này bị ốm rồi,” bà Banks nói khi nghe cô Ellen – người đã thình lình quay lại và chứng kiến hết cảnh tượng ấy – kể lại. “Michael, nghe mẹ này, con phải uống ngay si-rô trái vả đi thôi.”

“Con không ốm. Con khỏe hơn mẹ.” Michael đáp lời, vẫn với thái độ câng câng.

“Con hư quá rồi đấy,” bà mẹ nói. “Mẹ sẽ phạt con.”

Vậy đó. Năm phút sau Michael đã đứng ở góc phòng trẻ, vẫn trong bộ quần áo vấy mực, mặt úp vào tường.

Jane cố bắt chuyện với cậu em khi cô Mary Poppins không có mặt, nhưng Michael đã không thèm trả lời lại còn lè lưỡi lêu lêu.

Khi hai bé sinh đôi John và Barbara bò chơi quanh phòng, mỗi bé túm một bên giày nó và cười thích thú, nó cộc cằn đẩy các bé ra. Và trong suốt thời gian ấy, nó tự hài lòng, ôm choàng lấy cái xấu trong người mình như thể đó là đứa bạn thân, chẳng mảy may băn khoăn tẹo nào.

“Mình ghét ngoan!” Michael hét lên một mình trong lúc đi sau cô Mary Poppins, Jane, và tất nhiên, chiếc xe nôi, trong cuộc đi dạo buổi chiều quanh công viên.

“Đừng có lề mề như thế!” cô Mary Poppins nói, ngoái đầu nhìn Michael đang tụt lại phía sau.

Nhưng nó cứ lề mề, lê miết một bên giày của mình lên hè đường, cố tình làm cho lớp da giày bị xước.

Đột nhiên Mary Poppins quay lại, một tay cô vẫn giữ chiếc xe nôi.

“Sáng nay cháu đã ra khỏi giường sai hướng rồi!”

“Không hề,” Michael đáp. “Giường cháu không có hướng nào là sai cả!”

“Tất cả mọi cái giường đều có hướng đúng và hướng sai,” cô Mary Poppins quả quyết.

“Giường của cháu không thế… nó kê sát vào tường.”

“Thế cũng chẳng khác gì cả. Vẫn là một hướng,” cô Mary Poppins giễu cợt.

“Được rồi, vậy thì bên nào mới là đúng, bên trái hay bên phải? Sáng nay cháu ra khỏi giường bên phải. Tại sao nó lại là hướng sai chứ?”

“Sáng nay bên nào cũng sai cả, thưa ngài Biết Tuốt.”

“Nhưng nó chỉ có một bên, và nếu cháu ra khỏi giường bên phải…” cậu bé cố cãi.

“Cháu mà nói thêm một lời nữa là…” cô Mary Poppins nói bằng một giọng đầy vẻ đe dọa, khiến ngay cả Michael cũng cảm thấy sờ sợ. “Cháu mà nói thêm một lời nữa là cô sẽ…”

Cô không nói là cô sẽ thế nào, nhưng Michael đã phải bước nhanh hơn.

“Mình đi cùng nào, Michael,” Jane thì thầm.

“Im đi,” nó cự lại, nhưng rất nhỏ để cô Mary Poppins không nghe thấy.

“Này quý ông,” Mary Poppins lên tiếng. “Bước lên đằng trước tôi. Tôi không muốn quý ông lê lết đằng sau nữa.”

Cô đẩy Michael lên trước. “À,” cô nói tiếp, “Có cái gì lấp lánh đằng kia. Cô sẽ cảm ơn cháu nếu cháu chạy đến đó, nhặt lên và mang về đây cho cô. Có lẽ một quý bà nào đó vừa đánh rơi mũ miện cũng nên.”

Rõ ràng Michael không hề muốn, nhưng cũng không dám không đi. Cậu bé nhìn theo hướng Mary Poppins chỉ.

Đúng rồi, đúng là có cái gì đó lấp lánh bên vệ đường. Nhìn từ xa trông rất lạ, rất hấp dẫn, những tia sáng lóe lên từ đó như đang mời chào.

Cậu tiến lại gần, cố tỏ vẻ ngông nghênh, ra vẻ ta đây chẳng hề quan tâm, chẳng qua bị nhờ thì phải đi mà thôi.

Michael đến nơi, cúi xuống nhặt vật lấp lánh kia lên. Đó là một vật hình tròn, nhỏ, trông như cái hộp, nắp trên bằng kính, trên lớp kính có đánh dấu hình mũi tên. Bên trong là một đĩa tròn hình như có ghi chữ, những con chữ rung lên nhè nhẹ khi Michael đu đưa cái hộp.

Jane chạy đến, nhìn vật lạ qua vai cậu em.

“Gì thế Michael?”

“Không nói!” Michael đáp, nhưng thực sự thì nó cũng chẳng biết đấy là cái gì.

“Cô Mary Poppins, đây là cái gì thế ạ?” Jane quay sang hỏi cô bảo mẫu đúng lúc xe nôi vừa đến nơi. Cô Mary Poppins cầm lấy cái hộp từ tay Michael.

“Của cháu,” nó dằn dỗi.

“Không phải. Của cô,” Mary Poppins trả lời. “Cô nhìn thấy trước.”

“Nhưng cháu nhặt được,” Michael cãi và cố giật lại cái hộp từ tay Mary Poppins, nhưng cô đã nhìn bằng ánh mắt khiến nó phải ngay lập tức rụt tay lại.

Cô lật tới lật lui cái vật hình tròn nọ. Dưới ánh nắng, cái đĩa và những con chữ bên trong hộp bỗng nhiên chuyển động quay cuồng.

“Nó để làm gì vậy cô?” Jane hỏi.

“Để đi vòng quanh thế giới,” cô Mary Poppins trả lời.

“Ui dào,” Michael lên tiếng, “Cô chỉ có thể đi vòng quanh thế giới bằng tàu thủy hay máy bay thôi. Cháu biết thừa. Đời nào lại có chuyện cái hộp đưa người đi vòng quanh thế giới.”

“Ô thế à? Phải vậy không đấy?” cô Mary Poppins đáp với một vẻ kiêu kỳ ra điều ta-đây-biết-nhiều-hơn-cậu. “Cháu nhìn đây nhé!”

Nói rồi, cầm cái la bàn trong tay – vâng, đó quả thực là một cái la bàn – cô quay về hướng cổng chính công viên, nói gọn lỏn một tiếng: “Bắc!”

Những con chữ trượt quanh mũi tên, quay cuồng nhảy nhót. Thế rồi bỗng nhiên, không khí trở nên lạnh buốt, gió thổi mạnh như mang theo băng giá khiến Jane và Michael phải nhắm mắt lại.

Khi hai chị em mở mắt ra, công viên đã biến mất.

Không còn cây cối, ghế ngồi không thấy đâu, lối đi bộ trải nhựa hẳn nhiên cũng không nốt. Thay vào đó là những tảng băng xanh biếc ở dưới chân, tuyết phủ kín mặt đất dày cả tấc.

“Ối ối,” Jane kêu lên, run rẩy vì lạnh và cũng vì quá đỗi kinh ngạc. Cô bé chạy tới chỗ hai bé sinh đôi để che cho các em. “Chuyện gì đã xảy ra với chúng ta vậy?”

Mary Poppins chỉ khịt khịt mũi. Cô không có thời gian để trả lời, quả thực vậy, vì khi ấy có một cái đầu phủ lông trắng ló ra săm soi mấy người bọn họ.

Rồi từ sau tảng băng, một con gấu Bắc Cực khổng lồ nhào ra, đi trên hai chân sau, tiến đến ôm hôn Mary Poppins.

“Tôi cứ tưởng là bọn đi bẫy gấu chứ,” con gấu nói. “Xin chào mừng tất cả các bạn đến Bắc Cực.”

Con gấu thè cái lưỡi dài màu hồng, thô ráp và ấm như một cái khăn, nhẹ nhàng liếm má bọn trẻ.

Mấy đứa trẻ run rẩy. Liệu gấu Bắc Cực có ăn thịt trẻ con không nhỉ?

“Các bạn run lẩy bẩy thế kia!” con gấu nói, giọng dịu dàng.

“Có lẽ cần phải ăn gì đó đúng không? Cứ tự nhiên thoải mái trên tảng băng trôi này nhé.” Nói rồi gấu đưa tay bốc lên một nắm tuyết.

“Các bạn thích món gì nào? Cá tuyết hay tôm? Một chút gì đó để qua cơn đói lòng.”

“E rằng chúng tôi không thể ở lâu được đâu,” cô Mary Poppins đáp lời. “Chúng tôi đang đi vòng quanh thế giới.”

“Thế à? Vậy thì để tôi chuẩn bị cho các bạn ít đồ ăn mang theo nhé. Chỉ loáng cái là xong thôi.”

Con gấu nhào xuống làn nước biển xanh ngắt rồi nổi lên với một con cá trích trong tay. “Tiếc nhỉ, giá mà các bạn ở lại đây nói chuyện thì vui quá.” Nó đặt con cá vào tay Mary Poppins. “Tôi rất thích buôn chuyện. ”

“Hẹn lần khác vậy nhé,” cô Mary Poppins nói. “Cảm ơn bạn vì con cá.”

Rồi, “Nam!” cô nói với cái la bàn.

Jane và Michael có cảm tưởng trái đất đang trôi vụt qua trước mặt mình. Hai chị em cảm thấy ấm dần lên và bất ngờ thấy mình đang ở trong một khu rừng rậm rạp.

Bốn bề là những tiếng quàng quạc điếc tai.

“Xin chào!” có tiếng léo nhéo của một con vẹt đuôi dài màu xanh tía đang đậu trên cành cây, hai cánh xòe rộng. “Này Mary Poppins, chị đúng là người mà bọn tôi đang cần đấy. Vợ tôi bỏ đi rồi, tôi phải ở lại ấp trứng. Dừng chân ghé chơi đã nào, cô bạn dễ thương. Tôi muốn được nghỉ ngơi một chút.”

Con vẹt cẩn thận nhấc cánh lên, để lộ ra cái tổ bên trong có hai quả trứng màu trắng.

“Không, không, đây chỉ là một chuyến thăm chớp nhoáng thôi. Chúng tôi đang trên đường đi vòng quanh thế giới.”

“Ôi chao, nghe hấp dẫn quá. Nhưng mà làm ơn ở lại chơi một chút, cho tôi được ngủ ít phút đã nào. Chị có thể trông chừng mấy đứa quỷ này…” vẹt hất đầu về phía bốn đứa trẻ, “thì hẳn cũng biết cách giữ ấm cho mấy quả trứng bé nhỏ chứ. Làm ơn đi Mary Poppins. Tôi sẽ tặng chị ít chuối thay cho cái con cá trơn nhẫy kia.”

“Đó là một món quà,” cô Mary Poppins đáp lời vẹt.

“Được rồi, được rồi, thì chị cứ giữ lấy nó, nếu cần phải thế. Nhưng thật là dở hơi nếu cứ đi lang thang vòng quanh thế giới trong khi có thể ở lại đây và ấp trứng giúp tôi. Tại sao chúng ta không cùng nhau ngồi xuống, trong khi hoàn toàn có thể làm như thế?”

“Thì anh cứ làm thế đi!” Mary Poppins lại khịt mũi.

Thế rồi, bất chấp sự thất vọng của Jane và Michael – hai đứa đang thèm trái cây nhiệt đới đến chết đi được – cô Mary Poppins lắc đầu quả quyết rồi nói: “Đông!”

Một lần nữa, trái đất lại chuyển động xung quanh mọi người, hay là mọi người đang quay quanh trái đất? Rồi đột nhiên tất cả dừng lại.

Lúc này, họ đang ở giữa một đồng cỏ, xung quanh là những khóm trúc. Những chiếc lá mỏng tang bay bay trong gió. Giữa thinh lặng, bỗng nhiên có một âm thanh kỳ lạ, mỗi lúc một to dần, nghe như tiếng ngáy, rồi lại như tiếng kêu gừ gừ.

Đưa mắt nhìn xung quanh, đoàn người bắt gặp một khối cục cựa lông trắng pha đen – hay là lông đen pha trắng, họ không lấy gì làm chắc chắn.

Jane và Michael nhìn nhau. Đây có phải là một giấc mơ không? Hay là một sự thật mà cả hai đứa đang cùng chứng kiến, một con gấu trúc. Ối trời, một con gấu trúc ở ngay quê hương của nó, chứ không phải sau song sắt vườn bách thú.

“Giấc mơ” – nếu quả thực cái vật lông lá kia là “giấc mơ” – kéo một hơi thở dài.

“Bất kể mấy người là ai, làm ơn đi chỗ khác chơi đi nhé. Ta đang ngủ giấc chiều.”

“Thôi được. Chúng tôi sẽ đi. Nhưng rất có thể là sau đó…” giọng cô Mary Poppins lúc này rất kiêu kỳ, “anh sẽ hối tiếc vì không gặp chúng tôi đấy.”

Con gấu trúc mở một mắt. “A, thì ra là cô, cô bạn quý mến,” nó nói giọng ngái ngủ.

“Quả thật không dễ gì mà thức nổi, nhưng vì cô tôi sẽ thức.” Rồi nó ngoạc mồm ra ngáp và vươn vai.

“Ôi trời, tôi phải lo chỗ nghỉ cho mấy người chứ nhỉ. Nhà tôi không đủ phòng.” Con gấu hất đầu về phía cái chuồng làm bằng thân và lá trúc.

“Nhưng,” nó nhấn mạnh, mắc liếc về phía con cá trích, “tôi không cho phép con cá kinh tởm này trú ngụ dưới mái nhà tôi đâu nhé. Bọn cá thật quá tanh tưởi.”

“Chúng tôi không ở lại đâu,” Mary Poppins nói với gấu. “Chúng tôi đang đi vòng quanh thế giới, và chỉ ghé thăm một chốc thôi.”

“Thật dở hơi!” con gấu lại ngáp một cái rất to.

“Đi vớ đi vẩn vòng quanh thế giới trong khi có thể ở lại đây với tôi. Nhưng mà đành chịu thôi, Mary đáng yêu ạ. Cô lúc nào chẳng làm theo ý thích của mình, dù đôi khi rất ngớ ngẩn.

Hãy mang theo vài cây măng nhé, nó sẽ giúp mọi người đỡ đói cho tới khi về đến nhà. Còn hai nhóc này,” gấu hất hàm với Jane và Michael, “hãy cù vào sau tai ta, nhẹ thôi nhé. Làm thế sẽ giúp ta ngủ ngon.”

Hai chị em hăng hái ngồi ngay xuống, lùa tay vào lớp lông mịn màng. Sẽ không còn dịp nào khác – hai chị em chắc chắn thế – để vuốt ve một con gấu trúc.

Con gấu lông lá nằm im, hai chị em càng cù, nó càng ngủ say, tiếng ngáy to dần.

“Anh ta ngủ rồi,” cô Mary Poppins nói khẽ. “Chúng ta không nên đánh thức anh ta lần nữa.” Rồi cô vẫy tay ra hiệu cho bọn trẻ, hai đứa rón rén bước lại. Cô khẽ xoa xoa cổ tay. Cái la bàn, như hiểu ý, lại tiếp tục quay.

Đồi cây và hồ nước, núi non và rừng rậm trôi xung quanh trong tiếng nhạc mơ hồ. Rồi tất cả bỗng dừng sững lại, như chưa từng chuyển động.

Lần này, năm người thấy mình đang ở trên một bãi biển dài, cát trắng phau, từng con sóng mơn man vỗ bờ.

Đột nhiên, một đám mây cát mù mịt xuất hiện, xoáy tít, phát ra những âm thanh lạ tai. Đám mây từ từ tan dần, để hiện ra một con cá heo thật to, màu đen và xám, bên cạnh còn có thêm một con nhỏ nữa.

“Phải chị đấy không, Amelia?” cô Mary Poppins cất tiếng gọi.

Con cá heo rũ cát còn vương trên mũi, tỏ vẻ ngạc nhiên. “Chào mọi người. Ra là chị đấy à, Mary Poppins. Mọi người đến thật đúng lúc, tắm cát với chúng tôi nhé. Để làm sạch vây và đuôi thì không gì sánh bằng tắm cát cả đâu.”

“Tôi tắm sáng nay rồi, chị bạn ạ. Cảm ơn chị có lời mời.”

“Vậy ư? Thế còn các bạn nhỏ này thì sao? Có để mấy đứa nó tắm cho sạch sẽ hơn không?”

“Mấy cháu nó không có vây, cũng không có đuôi,” cô Mary Poppins đáp, không đoái hoài tới sự thất vọng của hai chị em. Hai đứa đang rất thích được vầy cát.

“Vậy các bạn đang làm gì ở đây?” cá heo Amelia hỏi, vẻ tò mò.

“Chỉ là đi vòng quanh thế giới thôi, chị biết mà,” cô Mary Poppins trả lời tưng tửng, như thể đi vòng quanh trái đất là việc ta có thể làm hàng ngày vậy.

“Hay nhỉ, thật là điều thú vị với Ếch Ộp và tôi. Phải không, Ếch Ộp của mẹ.” Amelia vừa nói vừa dụi dụi mũi vào cá heo con bên cạnh. Và cá heo con thì kêu éc éc thích thú.

“Tôi đặt tên nó là Ếch Ộp vì nó cứ thích bỏ đi lang thang, chẳng khác gì mấy con ếch ham chơi, sểnh ra là đi, dù có được mẹ cho phép hay không. Phải vậy không Ếch Ộp.” Cá heo con lại trả lời mẹ bằng tiếng kêu éc éc vui vẻ.

“Ô, đến giờ ăn rồi này. Các bạn thích xơi món gì nào?” Amelia quay sang phía Jane và Michael, mỉm cười khoe hàm răng sáng bóng. “Chúng tôi có sò tươi và trai sống. Và rong biển ở đây thì ngon tuyệt.”

“Cảm ơn lòng hiếu khách của chị, Amelia ạ. Nhưng chúng tôi phải về nhà trong vòng nửa phút nữa,” cô Mary Poppins vừa nói vừa đặt tay lên thanh đẩy chiếc xe nôi.

Amelia lộ rõ vẻ thất vọng sâu sắc.

“Thăm viếng cái kiểu gì thế? Chào rồi tạm biệt ngút một hơi. Lần sau chị phải ở lại chơi để còn uống trà với tôi nữa. Chúng ta sẽ cùng ngồi trên tảng đá và hát dưới trăng. Phải không Ếch Ộp?”

Ếch Ộp lại kêu éc éc.

“Sẽ rất thú vị đấy,” cô Mary Poppins nói, và Jane với Michael lặp lại lời cô. Hai đứa chưa bao giờ được ngồi trên mũi đá và hát bài ca dưới trăng.

Au revoir , mọi người. Nhưng mà này, Mary, chị định mang cả con cá trích kia theo đấy à? ”

Amelia nhìn con cá trích thèm thuồng làm con này sợ quá rúc thật sâu vào tay Mary Poppins.

“Không. Tôi sẽ thả nó xuống biển.”

Con cá trích thở phào nhẹ nhõm.

“Thật là một quyết định sáng suốt, Mary ạ.” Amelia lại mỉm cười, khoe hàm răng. “Vùng biển này có rất ít cá trích. Thịt chúng ăn rất ngon. Tại sao chúng tôi không thử đua nhau nhỉ, tôi và Ếch Ộp ấy. Khi nào chị nói Xuất phát , chúng tôi sẽ bơi để xem ai tóm được con cá trích trước.”

Mary Poppins giơ con cá trích lên cao.

“Chuẩn bị. Sẵn sàng. Xuất phát!” cô kêu lên.

Vút đi giống như loài chim hơn là loài cá, con cá trích lao vọt lên rồi… xuống biển trong tích tắc.

Hai mẹ con cá heo lập tức đuổi theo, hai thân hình lao vút đi trong nước.

Jane và Michael hồi hộp đến nghẹt thở. Con nào sẽ thắng đây? Hay con mồi sẽ trốn thoát.

“Ếch Ộp! Ếch Ộp! Ếch Ộp!” Micheal hét lên. Nếu con cá trích bị tóm và bị xơi tái, cậu bé muốn kẻ thắng cuộc là Ếch Ộp.

“Ếch… Ộp!” từ ngoài biển vọng lại hai tiếng này, nhưng giọng Michael vẫn to nhất.

“Cháu nghĩ cháu đang làm cái gì thế hả, Michael?” cô Mary Poppins giận dữ hỏi.

Cậu bé nhìn cô trong chốc lát, rồi lại quay ra biển.

Nhưng biển không còn ở đó nữa. Không còn gì ngoài bãi cỏ xanh, Jane vẫn đang phấn khích, hai bé sinh đôi trong xe nôi, và cô Mary Poppins đang đẩy xe, ngay giữa công viên.

“Nhảy cẫng lên và hò hét! Thật không ra làm sao cả. Như thế là quá đủ cho một ngày như thế này rồi đấy. Đi nào.”

“Đi vòng quanh thế giới rồi quay về chỉ trong một phút, thật là cái hộp kỳ diệu!” Jane nói.

“Nó là cái la bàn. Không phải cái hộp. Và nó là của em,” Michael nói. “Cháu tìm thấy nó. Cô trả cho cháu.”

“La bàn này là của cô, cảm ơn cháu,” cô Mary Poppins trả lời và cho la bàn vào túi áo.

Michael nhìn cô chằm chằm, cứ như thể sắp đá cho cô một cái đến nơi. Nhưng rồi cậu bé chỉ nhún vai, ngẩng đầu lên hiên ngang, không thèm để ý đến ai khác.

Cái cục khó chịu vẫn còn đè nặng trong người Michael. Sau cuộc phiêu lưu thú vị cùng chiếc la bàn kỳ diệu, mọi chuyện có vẻ còn tồi tệ hơn; càng về chiều, về tối, Michael càng trở nên khó chịu và hư đốn.

Nó véo hai bé sinh đôi khi cô Mary Poppins không có mặt, rồi khi hai bé khóc òa lên thì lại giả giọng quan tâm:

“Ui, thương nào, ai làm em khóc nhè này?”

Nhưng Mary Poppins không bị đánh lừa.

“Đã có điều gì bất thường xảy ra với cháu rồi!” cô nói quả quyết. Nhưng cái cục khó chịu trong người kia không khiến Michael quan tâm. Nó chỉ nhún vai bước đi, rồi nhân tiện giật tóc Jane.

Tới bữa tối, nó làm tanh bành món bánh mì sữa.

“Như thế là quá đủ rồi,” Mary Poppins lên tiếng. “Phải chấm dứt. Hư chưa từng thấy. Cả đời cô, cô chưa từng thấy. Thật đấy. Giờ thì đi ngủ. Lên giường ngay và không được nói một lời nào hết!” Michael chưa bao giờ thấy cô giận dữ như lúc này.

Nhưng nó vẫn mặc kệ.

Nó lên phòng ngủ và cởi quần áo. Không, nó sẽ mặc kệ. Nó biết mình rất hư, và nếu mọi người không để ý, nó sẽ còn hư hơn nữa. Nó không thèm quan tâm mọi người nghĩ gì. Nó ghét tất cả mọi người. Nếu mọi người không quan tâm đến nó nữa, nó sẽ bỏ đi và gia nhập gánh xiếc.

A, một cái cúc tuột ra. Càng tốt, sáng mai mặc áo càng nhàn. Ái chà, lại thêm cái cúc nữa rụng.

Quá hay. Không gì có thể làm Michael thấy có lỗi được nữa.

Nó sẽ đi ngủ mà không chải đầu, không đánh răng, và tất nhiên, không cầu nguyện.

Michael vừa định lên giường, đúng hơn là đã cho một chân lên giường, thì chợt nhận ra cái la bàn đặt trên nóc cái tủ tường.

Rón rén, nó đi ngang qua phòng. Giờ thì nó đã biết mình phải làm gì. Nó sẽ lấy cái la bàn, sẽ quay, và đi vòng quanh thế giới. Mọi người sẽ không bao giờ tìm được nó nữa. Cho đáng đời. Không một tiếng động, Michael kê ghế vào sát tủ, leo lên ghế và thế là cái la bàn đã nằm trong tay.

Michael lắc lắc.

“Bắc, Nam, Đông, Tây!” Michael nói một hơi, rất nhanh, đề phòng có ai đó bước vào phòng trước khi nó kịp biến mất.

Một tiếng động phát ra phía sau cái ghế làm Michael giật mình, nó quay lại, nghĩ rằng sẽ nhìn thấy cô Mary Poppins.

Nhưng thay vào đó là mấy cái bóng khổng lồ ụp xuống – một con gấu đang nhe nanh, con vẹt đuôi dài đập cánh phành phạch, con gấu trúc lông lá bờm xờm, con cá heo đang dúi dúi mũi về phía nó.

Từ bốn góc phòng, chúng cùng nhào về phía Michael, bóng chúng in trên tường thật kinh khiếp.

Không còn vẻ đáng yêu thân thiện như lúc trước, giờ đây trông chúng như đang muốn trả thù. Những khuôn mặt giận dữ càng lúc càng tiến lại gần hơn.

Giờ thì Michael đã cảm nhận được hơi thở của chúng phả lên mặt.

“Ối, ối,” Michael đánh rơi la bàn. “Cô Mary Poppins cứu với, cứu với!” nó hét toáng lên, mắt nhắm tịt, kinh hãi tột độ.

Thế rồi có cái gì đó bao phủ lấy nó. Phải chăng là những con quái vật, với những cái bóng đáng sợ và tiếng kêu đắc thắng, đã tóm được nó?

Cái gì đó đang phủ quanh nó, mềm và ấm?

Là lông Gấu Bắc Cực? Là lông Vẹt Đuôi Dài? Là lông Gấu Trúc mà nó đã vuốt ve, hay là vây Cá Heo? Chúng định làm gì nó đây? Ôi, giá như mà nó ngoan ngoãn, giá như…

“Cô Mary Poppins!” cậu bé lại kêu lên, và đúng lúc ấy, nó thấy mình được nhấc lên và đặt xuống một chỗ nào đó, mềm mại hơn.

“Ôi trời ơi, cô ơi, cô Mary Poppins ơi!”

“Được rồi, được rồi. Cô không điếc. Không cần phải gào lên như thế.” Michael nghe tiếng cô nói rất dịu dàng.

Michael mở hé một mắt. Không còn dấu vết nào của bốn hình bóng đáng sợ từ cái la bàn nữa. Cậu bé mở cả hai mắt để nhìn cho chắc chắn hơn. Đúng rồi, không còn chút dấu vết nào của chúng. Cậu ngồi nhổm dậy, nhìn quanh phòng.

Không còn gì khác nữa.

Rồi Michael nhận ra cái vật mềm mại bao phủ lấy mình chính là cái chăn của mình, cái chỗ mềm mềm mình được đặt xuống là giường của mình. Và thật bất ngờ, cái “cục” khó chịu thiêu đốt suốt ngày giờ dường như đã tan biến.

Michael lại cảm thấy dễ chịu và vui vẻ, vui đến mức muốn tặng ngay cho mỗi người mình quen một món quà.

“Cái, cái gì đã xảy ra thế ạ?” Michael nhìn cô Mary Poppins hỏi với giọng lo lắng?

“Cô đã nói với cháu đó là cái la bàn của cô, đúng không? Hãy ngoan và đừng bao giờ đụng vào đồ đạc của cô nữa nghe chưa.” Cô vừa nói vừa cúi xuống nhặt cái la bàn, cho vào túi áo.

Rồi cô lại cúi xuống nhặt quần áo mà Michael đã vứt lung tung ra sàn nhà.

“Cô để cháu làm cho ạ.”

“Thôi, khỏi cần.”

Michael ngồi đó, nhìn cô đi sang phòng bên, lát sau cô trở lại, đưa cho cậu một thứ ấm nóng. Một ly sữa.

Michael uống sữa, liếm từng giọt, cố tình uống thật chậm, để thời gian cô Mary Poppins ở bên mình được lâu hơn.

Cô đứng đó, không nói một lời, nhìn ly sữa cạn dần.

Michael có thể ngửi thấy mùi thịt lợn rán, mùi bánh mì còn vương lại trên tạp dề của cô, rất thơm và hấp dẫn. Nhưng dù rất cố, cậu bé cũng không thể giữ cho ly sữa còn mãi không hết.

Thở một hơi dài tiếc nuối, cậu đưa cái ly rỗng cho Mary Poppins rồi trườn mình vào trong chăn.

Chưa bao giờ Michael cảm thấy dễ chịu như lúc này. Cậu nghĩ mình đang ấm áp làm sao, mình thật vui làm sao, và cậu cảm thấy thật may mắn rằng mình vẫn còn sống.

“Cô Mary Poppins, cô có thấy kỳ lạ không,” Michael nói thật khẽ. “Cháu đã rất hư, và giờ cháu lại thấy mình rất ngoan.”

“Hừm!” Mary Poppins chỉ nói có vậy, cô kéo chăn cho cậu bé rồi đi dọn dẹp bữa tối.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.