Chương 10 – Ném búa

Matilda có một điều hay là, nếu bạn tình cờ gặp bé và nói chuyện với bé, bạn sẽ nghĩ đó là đứa trẻ năm tuổi rất bình thường. Bé chẳng phô bày ra một dấu hiệu gì cho thấy sự thông minh của bé.

Bạn sẽ tự nhủ: “Đây là một đứa bé trầm lặng và nhạy cảm.” Nếu bạn không có lý do gì để tranh luận với bé về văn học hay toán học, bạn sẽ chẳng bao giờ biết tới sự phát triển về sức mạnh trí tuệ của bé.

Vì thế Matilda dễ dàng kết bạn với những đứa trẻ khác.

Ngược lại, đứa trẻ nào cũng thích bé. Tất nhiên, chúng biết bé rất thông minh, vì chúng đã nghe bé trả lời các câu hỏi của cô Honey trong ngày đầu tiên của học kỳ. Chúng cũng biết bé được phép ngồi yên lặng cùng với cuốn sách và không phải chú ý tới giáo viên. Nhưng trẻ con lứa tuổi này không chú ý tới điều gì lâu. Chúng bị cuốn hút vào chuyện riêng, chẳng hơi sức đâu mà quan tâm tới kẻ khác đang làm gì, tại sao lại như thế…

Trong đám bạn mới của Matilda có cô bé tên Lavender. Ngay trong ngày đầu tiên, hai bé đã rủ nhau đi thơ thẩn suốt giờ chơi và cả giờ ăn trưa.

Lavender nhỏ nhắn so với tuổi, đôi mắt nâu sâu thẳm, mái tóc đen, phía trước cắt ngang trán. Matilda thích Lavender vì tính can đảm và đầu óc phiêu lưu. Lavender cũng thích Matilda vì đúng lý do như thế.

Trước khi tuần lễ đầu tiên kết thúc, những mẩu chuyện đáng sợ về cô Trunchbull (hiệu trưởng) bắt đầu thấm vào đám học sinh mới.

Trong giờ ra chơi của buổi học thứ ba, Maltida và Lavender đang đứng trong góc sân thì một cô bé khoảng mười tuổi – có mụn ghẻ ngay trên đầu mũi – tên Hortensia – lại gần. Tay trái nó cầm bao khoai tây chiên to, tay phải nó đựng một vốc đầy và nhai nhồm nhoàm.

– Ma mới hả? Tao biết ngay. Chào mừng chúng mày tới nhà tù.

Bột bánh trong miệng nó rơi lả tả như bông tuyết.

Đứng trước kẻ to lớn hơn, hai cô bé im lặng quan sát. Hortensia hỏi:
– Chúng mày đã gặp cô Trunchbull chưa?

Lavender đáp:

– Chúng em có nhìn thấy cô ấy tại buổi cầu kinh nhưng chưa gặp mặt.

– Sự đón tiếp sẽ đến với chúng mày. Cô ta ghét bọn nhóc con lắm, vì thế, ghét luôn lớp thấp nhất và lũ trẻ con trong đó. Cô ta cho rằng trẻ năm tuổi là những con ấu trùng chưa nở. Nếu chúng mày sống sót được qua năm đầu, chúng mày có thể chịu đựng những năm còn lại. Nhưng nhiều đứa không sống sót được đấy. Chúng bị khiêng lên cáng và thét vang. Tao thường nhìn thấy cảnh đó.

Hortensia ngưng nói lẫn ngưng nhai để quan sát hiệu quả lời kể trên gương mặt của hai đứa nhóc tì. Nhưng bọn nhóc có vẻ chì lắm. Thế là nó quyết định sẽ thết đãi thêm mớ thông tin giật gân:

– Chắc chúng mày biết trong văn phòng cô Trunchbull có một cái tủ chìm khoá kỹ, gọi là tủ “Ngộp thở”? Chúng mày nghe nói tới tủ “Ngộp thở” chưa?

Matilda và Lavender lắc đầu, tiếp tục nhìn chăm chú vào đứa kia. Vì nhỏ bé, chúng có khuynh hướng không tin vào bất cứ ai lớn hơn chúng, nhất là mấy đứa con gái lớn. Hortensia tiếp tục:

– Tủ “Ngộp thở” rất cao, nhưng hẹp. Sàn tủ khoảng 30 cm2 thành ra chúng mày không thể ngồi xuống được. Chúng mày phải đứng. Mà ba bức tường kia là xi măng có gắn mảnh kính vỡ để chúng mày không thể dựa vào được. Chúng mày phải đứng nghiêm như thế trong suốt thời gian chúng mày bị nhốt trong tủ. Thật là kinh khủng.

Matilda hỏi:

– Sao chị không dựa lưng vào cửa tủ?

– Đừng ngốc như thế. Cửa tủ có hàng ngàn mũi đinh nhọn được đóng xuyên qua từ phía bên ngoài. Chắc là chính cô Trunchbull đóng.

Lavender hỏi:

– Chị đã bị nhốt vào đó chưa?

– Trong học kỳ đầu tiên, tao bị nhốt sáu lần. Hai lần bị nhốt nguyên ngày. Còn những lần khác bị nhốt vài giờ. Nhưng chỉ cần một tiếng cũng đủ tệ rồi. Nó tối như ma, mà mày phải đứng đơ người, vì nếu mày ngả nghiêng thì mày không bị đinh nhọn đâm cũng bị mảnh kính cào.

Matilda hỏi:

– Sao chị bị nhốt vào đó? Chị đã làm gì?

– Lần đầu tiên tao rót nguyên nửa chai xirô vào chiếc ghế mà cô Trunchbull sẽ ngồi trong suốt buổi cầu kinh. Hay lắm nhé. Khi cô đặt mông xuống ghế, có tiếng lộp xộp thật to, giống hệt tiếng hà mã đặt bàn chân của nó xuống vũng bùn trên bờ sông Limpopo. Nhưng chúng mày quá nhỏ và quá ngốc để đọc cuốn “Những câu chuyện như thế”.

Matilda nói:

– Em đã đọc rồi.

Hortensia vẫn hoà nhã:

– Mày nói xạo. Mày chưa biết đọc đâu. Nhưng không sao. Vậy là khi cô Trunchbull ngồi xuống vũng xirô, tiếng lộp xộp nghe thật hay. Cô lật đật đứng dậy, chiếc ghế dính cứng vào mông cô trong vài giây. Cô dùng hai tay phủi lia phủi lịa chất nước sền sệt sau quần. Chúng mày nên nghe tiếng rống của cô.

Lavender hỏi:

– Làm sao cô ấy biết đó là chị?

– Thằng nhóc Ollie Bogwhistle mách lẻo. Tao đấm bay chiếc răng cửa của nó ra.

Giọng Matilda nghèn nghẹn:

– Cô Trunchbull nhốt chị vào chiếc tủ “Ngộp thở” nguyên cả ngày?

– Ồ, tao không thể nhớ hết được!

Hortensia nói năng như một cựu chiến binh đã trải qua nhiều cuộc chiến anh dũng.

– Chuyện lâu lắm rồi. À, nhưng tao vẫn còn nhớ chuyện này. Tao chọn một thời điểm mà tao biết rằng cô Trunchbull rời khỏi văn phòng để dạy lớp sáu. Tao giơ tay xin phép đi nhà vệ sinh. Nhưng thay vì tới đó, tao lẻn vào văn phòng cô Trunchbull. Sau khi cật lực tìm kiếm, tao phát hiện ra ngăn tủ cất đồ lót của cô ta.

Matilda bị thu hút:

– Rồi sao nữa?

– Tao đã gởi qua đường bưu diện để mua loại bột gây ngứa. Một gói 50 xu. Có tên là “Bột rát da”. Trên nhãn có viết rằng, nó là răng rắn chết mài thành bột, nếu rắc lên da, da sẽ phồng to bằng quả óc chó. Tao rắc nó vào những cái đồ lót trong ngăn rồi cẩn thận xếp lại như cũ.
Hortensia ngừng lại, tọng thêm mớ khoai tây chiên vào mồm.

Lavender hỏi:

– Hiệu quả chứ?

– Vài ngày sau, trong buổi cầu kinh, cô Trunchbull bỗng dưng bắt đầu gãi như điên. Aha, tao tự nhủ, đây rồi, cô ta đã thay đồ rồi. Thật là tuyệt vời khi ngồi đó quan sát, và biết rằng tao là đứa duy nhất trong trường biết đích xác cái gì đang xảy ra bên trong quần dài của cô ta. Tao cảm thấy an toàn, tao biết tao không thể bị bắt được. Cơn quào mỗi lúc một tệ hơn. Cô ta không thể dừng tay. Hẳn cô ta nghĩ rằng có cả một tổ ong trong đó. Rồi, ngay giữa lúc đọc kinh cầu nguyên, cô ta nhảy nhổm lên, và lao ra khỏi phòng.

Cả Matilda lẫn Lavender đều say mê với câu chuyện. Rõ ràng là chúng đang đứng trước một bậc sư phụ. Đây là kẻ đã nâng thủ đoạn chơi ác lên tới tỉnh cao của hoàn hảo. Là kẻ đã liều mình để đi theo một tiếng gọi. Chúng thán phục nhìn, đột nhiên cảm thấy cái mụn ghẻ trên đầu mũi là biểu hiện của lòng dũng cảm.

Lavender hỏi, giọng nghẹt thở:

– Nhưng lần đó, làm sao cô ta bắt được chị?

– Cô ta không bắt, nhưng tao bị nhốt một ngày trong tủ “Ngộp thở” vì nó.

– Tại sao?

Hai đứa cùng hỏi.

– Cô Trunchbull có thói quen suy đoán, khi cô không biết thủ phạm là ai, cô thường suy đoán, mà vấn đề ở chỗ cô thường đoán đúng. Tao là kẻ tình nghi số một vì vụ nước xi rô, mặc dù tao biết cô ta không nắm được chứng cứ. Tao cứ la toáng lên: “Sao em làm điều đó được, thưa cô Trunchbull? Em không biết cô cất đồ lót trong trường! Em không biết bột ngứa là gì cả! Em không hề nghe nói đến chúng!” Nhưng dối trá chẳng giúp đỡ được tao. Cô Trunchbull túm lấy tai tao, vội vàng lôi tao tới tủ “Ngộp thở”, đẩy tao vào trong rồi khoá cửa lại. Đó là lần thứ hai tao bị nhốt nguyên ngày. Một cực hình. Khi được thả ra, tao bị đinh đâm và mảnh kính cứa khắp người.

Matilda khiếp sợ:

– Giống một cuộc chiến tranh.

– Mày nói đúng. Giống một cuộc chiến tranh, và sự thương vong thật khủng khiếp. Chúng ta là những chiến sĩ thập tự chinh, cuộc chiến đấu vì mạng sống của chúng ta thật dũng cảm vì chúng ta không có vũ khí. Còn cô Trunchbull là Vua bóng tối, là Rắn ác độc, là Rồng phun lửa với đầy đủ vũ khí. Chúng ta phải nâng đỡ lẫn nhau.

Lavender ưỡn thân người với chiều cao 95cm lên:

– Chị có thể tin cậy vào chúng em.

– Tao không thể. Chúng mày chỉ là những con tép riu. Nhưng một ngày nào đó, chúng tao sẽ dùng chúng mày vào việc bí mật.

Matilda nài:

– Kể thêm cho chúng em nghe về điều cô ta làm.

– Tao không được làm chúng mày sợ hãi trước khi chúng mày ở đây trọn tuần lễ.

Lavender đáp:

– Đừng lo, chúng em tuy còn nhỏ, nhưng gan lỳ lắm.

– Vậy thì nghe đây, mới hôm qua, cô Trunchbull bắt quả tang thằng Julius Rottwinkle ăn vụng trong giờ học Kinh Thánh, cô dùng một tay nhấc nó lên rồi quăng nó ra ngoài cửa sổ mở toang của lớp học. Vì lớp chúng ta ở tầng một, nên chúng ta thấy Julius bay thẳng ra vườn hệt như trò chơi ném dĩa, và nó rơi xuống giữa luống rau diếp. Rồi cô Trunchbull quay mặt về phía chúng tao, nói: “Kể từ nay, đứa nào bị bắt gặp ăn vụng trong lớp sẽ được bay thẳng ra ngoài cửa sổ.”

Lavender hỏi:

– Julius Rottwinkle có bị gãy xương không?

– Vài cái. Chúng mày phải nhớ rằng, cô Trunchbull từng đại diện cho nước Anh đi thi Olympic môn ném búa, nên cô rất tự hào về cánh tay phải của mình.

Lavender hỏi:

– Ném búa là gì?

– Búa, thật ra chỉ là viên đạn súng canông, phía đuôi có sợi dây dài. người ném búa sẽ quay người vòng vòng vài lần càng lúc càng nhanh rồi quăng nó đi. Muốn làm được, mày phải mạnh thật sự. Cô Trunchbull sẽ ném vật gì vừa tầm tay của cô, đặc biệt là trẻ em.

– Chúa ơi!

Lavender nói.

– Có lần, tao nghe cô ta nói rằng, một đứa bé có trọng lượng tương đương với búa Olympic, vì vậy, nó rất có ích trong việc luyện tập.

Lúc này, có một điệu lạ xảy ra. Sân chơi đang ồn ào vì tiếng la hét của đám trẻ, tự nhiên im bặt như một nấm mồ.

– Coi chừng đấy.

Hortensia thì thầm.

Matilda và Lavender liếc quanh, thấy người khổng lồ Trunchbull đang đi qua đám trẻ bằng những bước chân sải dài. Bọn trẻ lưỡng lự, rồi bước lùi lại nhường đường cho cô đi qua, giống hệt như nước ở Biển Đỏ rẽ làm đôi để ông Moses đi qua. Một hình ảnh kinh khủng, từ sợi dây nịt bó lấy bụng cho đến cái quần chẽn màu xanh lá cây. Dưới đầu gối, cơ bắp chân cuồn cuộn lên như những chùm nho bó trong đôi vớ dài.

Cô thét lên:

– Amada Thripp! Mày, Amada Thripp, lại đây!

Hortensia thì thào:

– Giữ chặt lấy mũ.

Lavender thì thào hỏi lại:

– Chuyện gì vậy?

– Con ngốc Amada đã để cho tóc mọc dài trong suốt kỳ nghỉ và mẹ nó thắt bím cho nó. Một điều ngốc chưa từng thấy.

Matilda hỏi:

– Tại sao ngốc?

– Vì cô Trunchbull không thể chịu nổi khi nhìn thấy đuôi tóc thắt bím.

Matilda và Lavender theo dõi người khổng lồ mặc quần chẽn màu xanh đi về phía đứa bé khoảng mười tuổi có hai bím tóc màu vàng vắt vẻo trên vai. Cuối mỗi đuôi tóc là cái nơ bằng xa tanh màu xanh da trời, trông rất xinh xắn. Con bé đó, Amada Thripp, đứng yên nhìn người khổng lồ tiến tới gần. Khuôn mặt nó hệt như khuôn mặt của một người bị mắc kẹt ở giữa cánh đồng, bị một con bò rừng chạy hết tốc lực về phía họ.

Con bé đờ người ra, mắt lồi to, run sợ vì biết chắc rằng, cuối cùng thì ngày phán xét cũng đến với nó.

Cô Trunchbull tới chỗ nạn nhân, đứng sừng sững trước mặt nó, quát lên:

– Tao muốn hai cái đuôi ghê tởm của mày phải biến mất trước khi mày tới trường vào ngày mai. Cắt phăng đi và ném và thùng rác, rõ chưa?

Amada lắp bắp vì sợ:

– Mẹ em thích nó. Mỗi buổi sáng, mẹ em thắt bím cho em.

Cô Trunchbull rống lên:

– Mẹ mày là đồ ngốc!

Rồi cô chỉ vào đầu con bé bằng ngón tay chuối hột của cô:

– Mày giống hệt con chuột có cái đuôi thò ra khỏi đầu.

Amada vẫn lắp bắp:

– Thưa cô Trunchbull, mẹ em nghĩ em trông có vẻ xinh xắn.

– Tao không cần biết mẹ mày nghĩ gì.

Cô Trunchbull rống lên, rồi lao đến, chộp lấy hai bím tóc của Amada và nhấc con bé lên khỏi mặt đất. Cô bắt đầu quay con bé quanh đầu cô, càng lúc càng nhanh. Amada la hét ầm ĩ.

Cô Trunchbull tiếp tục rống lên:

– Tao sẽ cho mày biết thế nào là bím tóc!

Hortensia lầm bầm:

– Sặc mùi Olympic. Cô đang tăng tốc lên y hệt lúc thực hành với cái búa. Tao cá cô ta sẽ quăng nó!

Cô Trunchbull hơi ngửa người ra sau, xoay nhanh trên đầu ngón chân, xoay tròn, xoay tròn, biến Amada thành cái chong chóng. Đột ngột, trong tiếp gầm mạnh, cô buông hai bím tóc ra. Amada như chiếc hoả tiễn bay vút lên bầu trời.

– Quăng khá lắm, thưa ngài!

Có ai đó trong sân la to lên. Matilda, bị thu hút bởi toàn bộ câu chuyện, thấy Amada Thripp bay theo một đường parabole dài tuyệt đẹp. Nó rớt xuống cỏ, nảy lên hai ba lần rồi dừng lại. Kinh ngạc thay, nó ngồi dậy được, đưa mắt sững sờ nhìn về phía trường. Ai có thể tin rằng, chỉ sau một phút hoặc hơn, nó đứng lên và lảo đảo quay lại sân chơi?

Cô Trunchbull đứng giữa sân, phủi bụi đôi tay, nói:

– Không tệ lắm, bởi lẽ tao chưa tập luyện nghiêm túc. Không tệ đâu.

Xong, cô ta bỏ đi. Hortensia nhận xét:

– Cô ta điên quá!

Matilda hỏi:

– Nhưng các bố mẹ chẳng than phiền gì sao?

Hortensia vặn lại:

– Bố mẹ mày than phiền hả? Bố mẹ tao thì không. Cô ta đối xử với phụ huynh như thể đối xử với bọn trẻ và họ sợ cô ta muốn chết. Hẹn gặp lại hai đứa mày nhé.

Rồi nó chậm rãi quay đi.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.