Chương 6 – Hạnh phúc bất ngờ đến từ chiếc túi chườm

Chắc nhiều người sẽ nghĩ vì Saga nằm ở phía nam nên sẽ có tiết trời ấm áp. Nhưng không. Mùa đông ở Kyushu lạnh lắm.

Đã vậy, nhà tôi lại là ngôi nhà kiểu Nhật đã cũ mèm nên cái lạnh thấu vào tận tâm can. Có lẽ cơ thể người cần nhiều mỡ để chống rét, thành thử mùa đông ta luôn thấy đói hơn bình thường, và khi đói bao giờ cũng thấy lạnh hơn bình thường.

Chuyện xảy ra năm tôi học lớp ba, vào cuối thu, khi tiết trời trở lạnh. Đi học về, vừa buông cặp xuống, tôi chạy đi tìm bà ngay:

“Bà ơi, cháu đói!”

Nhưng hẳn là nhà tôi hôm đó làm gì có gì ăn. Bà thủng thẳng đáp:

“Tại cháu tưởng tượng đấy.”

“Có lẽ thế thật.” Thằng nhóc tôi lúc ấy mới cỡ chín tuổi chỉ biết ngoan ngoãn gật gù. Không đi chơi được vì mặt trời đã lặn, ti vi cũng chẳng có mà xem.

Chẳng biết làm gì, tôi lẩm bẩm “Làm gì bây giờ nhỉ?”

Bà đáp: “Đi ngủ đi.”

Nhưng nhìn đồng hồ mới bốn rưỡi chiều. Đi ngủ luôn thì sớm quá. Có điều vì trời lạnh nên tôi đành chui vào chăn, rồi ngủ quên lúc nào không biết.

Đến khoảng mười một rưỡi đêm. Tôi bừng tỉnh vì cái bụng đói meo (dù có “tưởng tượng” thì đói vẫn là đói). Bà đang nằm ngủ bên cạnh. Tôi lay bà: “Bà ơi, cháu đói thật.”

Lần này, bà đáp: “Là mơ thôi.”

Vì còn chui trong chăn, tôi nhất thời tưởng mình đang mơ thật. Nhưng cơn đói cùng cái lạnh vẫn khiến nước mắt trào ra.

Bà tôi luôn là người lạc quan. Không phải ngày nào cảnh này cũng diễn ra nhưng quả thực, mùa đông lạnh lẽo thường ít nhiều khiến tâm trạng con người chùng xuống.

Một ngày nọ. Tối hôm ấy lạnh hơn hẳn bình thường nhưng không hiểu sao trông bà vui lắm.

“Có chuyện gì thế ạ?” Tôi hỏi.

“Từ hôm nay nhà mình sẽ có túi chườm, tha hồ ấm.” Bà tươi cười cầm ấm nước nóng đổ vào chiếc túi chườm hình ô van màu bạc đã cũ. Không biết bà nhặt ở đâu về hay mới lôi từ đâu ra. Tôi bán tín bán nghi:

“Mỗi cái này liệu có đủ ấm không bà?”

Thế nhưng, chỉ cần lấy chăn cuộn lại rồi đặt dưới chân là ấm ngay. Trong chăn ấm chẳng khác thiên đường, tôi đánh một giấc say sưa.

Từ đó trở đi, tôi trở thành “kẻ sùng đạo túi chườm”, tối nào cũng háo hức chờ bà đổ nước nóng vào cho. Chiếc túi chườm đã mang lại hạnh phúc cho căn nhà lạnh lẽo của chúng tôi.

Một tối nọ, nhà tôi có bà hàng xóm sang chơi.

Vẫn như mọi ngày, chưa tới tám giờ nhưng bà cháu tôi đã cuộn tròn trong chăn. Đương nhiên là cùng với chiếc túi chườm ấm áp dưới chân. Tuy nhiên, bà không hề khó chịu chút nào, niềm nở mời bà hàng xóm vào nhà.

“Nhà tôi được cho ít dưa muối nên mang sang cho chị.” Bà hàng xóm đưa cho bà một bịch dưa.

“Chị vào uống nước rồi hẵng về.” Bà tôi nhận lấy.

“Muộn thế này còn làm phiền chị, thật ngại quá.” Nói thì nói vậy nhưng bà hàng xóm vẫn vào nhà.

Vấn đề là sau đó.

“Vừa may có cái này.” Bà lôi chiếc túi chườm trong chăn ra, mở nắp rót nước nóng vào ấm trà!

Đương nhiên, bà hàng xóm không hề động tay tới chén trà!

Bà tôi hể hả: “Chị uống đi, đừng ngại. Đúng là lúc nãy bà cháu tôi có gác chân lên, nhưng không ảnh hưởng gì tới nước trong túi đâu.”

Dĩ nhiên lúc ấy tôi hoàn toàn đồng cảm với bà hàng xóm. Nhưng chỉ vài ngày sau, sự đồng cảm đó đã bay đi đâu mất.

Buổi sáng ngày dã ngoại tôi mong ngóng đã tới.

“Nhà mình không có bình nước hả bà?”

Nghe tôi hỏi, bà không chần chừ trả lời ngay: “Cháu bỏ trà vào túi chườm mà mang đi.”

“Túi chườm á?” Tôi nghĩ trong bụng, nhưng thà có còn hơn không. Thế là tôi nhờ bà bỏ trà vào rồi xách túi đi.

Nhưng nói gì thì nói, đó vẫn là một chiếc túi chườm. Thấy tôi lấy dây chằng túi sau lưng, không chỉ bạn bè mà người đi đường ai nấy đều dán mắt nhìn.

Cả ngày hôm đó, tôi xấu hổ vô cùng. Nhưng chuyện xảy ra trên đường về đã khiến mọi chuyện đảo lộn hoàn toàn.

Chạy nhảy, đùa nghịch chán chê lại đi bộ suốt quãng đường dài khiến bọn tôi khát khô cả cổ. Nước đựng trong những bình nhỏ đều cạn sạch, riêng túi chườm của tôi vẫn còn tới hai phần ba.

“Tokunaga, cậu vẫn còn trà à?”

“Cho tớ với!”

Thế là cả lũ xúm lại quanh tôi. Cho tụi nó uống tôi càng đỡ phải vác nặng nên chẳng có lý do gì mà từ chối.

“Được được”, tôi hào phóng chia cho mọi người.

“Cảm ơn cậu”, có đứa còn cho tôi kẹo để cảm ơn.

Ngày thường con nhà người ta đi học về mà hỏi “Con về rồi. Có gì ăn không ạ?” thế nào cũng có bánh gạo hoặc manju, riêng nhà tôi thì câu trả lời là: “Hồng nhà bà Tanaka chín vừa ăn rồi đấy” mà thôi.

Không ngờ, nước trà đựng trong túi chườm hôm ấy lại giúp tôi đổi được kẹo ăn, chẳng khác nào “triệu phú cọng rơm”. Tất cả là nhờ ý tưởng vượt ra ngoài định nghĩa thông thường: “túi chườm là dụng cụ để sưởi ấm chân” của bà tôi.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.
Bài trước
Bài tiếp theo