Chương 2 – Người giàu nhất thành Babylon

Ở xứ Babylon cổ xưa có một người tên Arkad, người giàu nhất thành Babylon. Tiếng tăm về sự giàu sang của ông lan xa khắp chốn. Và ông cũng nổi tiếng về sự rộng rãi.

Ông rất hào phóng với các hoạt động từ thiện. Ông hào phóng với gia đình. Ông chi tiêu cũng rất tự do. Thế nhưng, hàng năm, của cải của ông lại tăng trưởng nhanh hơn cả tốc độ chi tiêu.

Một nhóm bạn từ thuở thiếu thời của Arkad tìm gặp ông và nói: “Arkad à, cậu may mắn hơn tất thảy chúng tôi. Cậu đã trở thành người giàu nhất thành Babylon, còn chúng tôi vẫn phải vật lộn sống qua ngày. Cậu mặc trang phục cao cấp, được nếm cao lương mỹ vị, còn chúng tôi chỉ cần có đủ quần áo và thức ăn cho gia đình là cũng đã hài lòng lắm rồi.”

Họ nói tiếp: “Trước kia chúng ta đâu khác gì nhau. Chúng ta cùng học một thầy. Cả bọn đều cùng chơi những trò giống nhau. Trong cả việc học lẫn việc chơi, cậu không vượt trội gì hơn chúng tôi. Và những năm sau đó, cậu cũng không phải là công dân gương mẫu gì hơn cả.

Cậu cũng chẳng làm chăm chỉ hơn, ít nhất là chủ quan mà nói thì chúng tôi nghĩ vậy. Thế thì tại sao định mệnh lại chọn cậu hưởng vinh hoa phú quý, chứ không phải bọn tôi, dù cậu và bọn tôi đều xứng đáng như nhau?”

Đến đây, Arkad bắt đầu trả lời…

“Nếu các cậu không tích cóp được gì nhiều, chỉ đủ để sống trong suốt những năm qua, kể từ thời trai trẻ, đó là vì các cậu đã không học được các quy luật giàu có, hoặc do các cậu không chịu quan sát các quy luật này.

Nữ thần số mệnh không mang lại điều tốt đẹp mãi mãi cho ai. Ngược lại, nữ thần còn hủy hoại cả một con người bằng cách ban phát cho họ tài lộc từ trên trời rơi xuống. Nữ thần biến họ trở thành những kẻ tiêu hoang; họ sẽ nhanh chóng tiêu xài toàn bộ những gì họ nhận được.

Tiền đi mất, nhưng thói xài sang ở lại; họ sẽ không còn khả năng trân trọng những gì mình có nữa. Một số người khác nhận được tài lộc mà nữ thần ban cho thì lại trở thành những kẻ ki bo kẹt xỉ, khư khư giữ lấy gia tài.

Họ sợ đụng vào khối tài sản của mình, vì họ biết mình không có khả năng kiếm thêm tiền. Họ còn sợ bị cướp bóc, và tự gieo mình vào một cuộc đời trống rỗng với nỗi đau âm ỉ.

Cũng có một số người nhận được tiền tài từ trên trời rơi xuống, làm khối tài sản đó tăng lên, và tiếp tục sống vui vẻ, thỏa mãn. Nhưng nhóm này rất ít, và tôi cũng chỉ mới nghe kể về họ mà thôi. Các cậu cứ tự nghĩ về những người tự dưng được thừa hưởng khối gia tài kếch xù mà xem. Rõ là có rất ít người tự chủ được như thế.”

Mọi người đều đồng ý rằng những người được thừa hưởng gia sản mà họ quen đều đúng như lời Arkad nói. Họ đề nghị ông giải thích thêm cách ông xây dựng khối tài sản khổng lồ của mình.

Thế là Arkad nói tiếp:

“Thời trẻ, tôi nhìn quanh và thấy có nhiều thứ có thể mang đến cho mình niềm hạnh phúc và sự thỏa mãn. Và tôi nhận ra rằng sự giàu có làm gia tăng sức mạnh của những thứ ấy.

Sự giàu có là sức mạnh. Khi giàu có, ta có thể làm được nhiều điều.
Ta có thể xây một ngôi nhà với đủ loại nội thất chất lượng.

Ta có thể chu du bốn bể.

Ta có thể thưởng thức những sản vật tinh tế nhất từ các vùng đất xa xôi.

Ta có thể mua những thành phẩm chất lượng từ thợ kim hoàn, hay từ các xưởng làm đá.

Ta thậm chí có thể xây những ngôi đền vĩ đại cho các vị thần.

Ta có thể làm tất cả những điều đó, và nhiều điều khác nữa, khiến ngũ quan thỏa mãn, và khiến tâm hồn thư thái.

Nhận thức được điều này, tôi quyết định mình phải trải nghiệm những điều tốt đẹp ấy. Tôi sẽ không chỉ đứng đằng xa và ganh tị nhìn người khác tận hưởng cuộc sống. Tôi sẽ không tự bằng lòng với những loại áo quần làm từ vải rẻ tiền.

Tôi sẽ không hài lòng với vị thế của một kẻ nghèo. Ngược lại, tôi sẽ là vị khách mời danh dự ở bữa tiệc của những điều tốt đẹp mà cuộc đời ban tặng.

Như các cậu cũng biết, tớ là con của một nhà buôn không lấy gì làm giàu có. Gia đình quá đông anh em, không có hy vọng thừa kế một khối tài sản kếch xù. Và thành thật mà nói, tôi cũng không phải là người có trí tuệ hay sức mạnh phi thường. Thế nên, tôi biết rằng, để đạt được những gì mình muốn, tôi cần hai điều: thời gian quá trình học hỏi.

Xét về thời gian, thì ai cũng có nhiều thời gian như nhau thôi. Nhưng các cậu lại để thời gian trôi qua, những giờ phút đáng ra là để làm giàu. Và các cậu thì cũng thừa nhận rằng mình không có gì để khoe, ngoại trừ việc đã yên bề gia thất – một điều mà dĩ nhiên các cậu có quyền tự hào.

Về mặt học hỏi, thầy của chúng ta đã từng dạy ta hai thứ: Một là những kiến thức ta đã học và đã biết, và hai là kỹ năng tìm hiểu những điều ta vốn dĩ chưa biết.

Thế là tôi quyết định tìm hiểu điều tôi chưa biết: cách người khác tích lũy tài sản và làm giàu. Khi đã tìm hiểu được, tôi biến nó thành nhiệm vụ và thực hiện hết mình.

Chẳng phải là tốt hơn nên tận hưởng khi còn sống dưới ánh mặt trời, thay vì đợi đến lúc đau buồn lìa xa cuộc đời để về thế giới bên kia sao?

Tôi tìm được một việc làm, chủ yếu khắc chữ trên những tấm bảng đất sét. Tuần lại qua tuần, tháng nối tiếp tháng, tôi làm việc cật lực, nhưng chẳng học thêm được gì. Cái ăn, cái mặc, và đủ thứ khác mà tôi không thể nhớ hết, tất cả nuốt sạch tiền lương tôi kiếm được. Nhưng sự kiên định vẫn không hề lìa xa tôi.

Một ngày nọ, Algamish, người chuyên cho vay, đến đặt hàng một bản khắc Giới răn thứ chín.

Ông bảo rằng ông cần làm gấp trong vòng 2 ngày, và nếu tôi làm xong đúng hạn, tôi sẽ được thưởng 2 đồng.

Tôi ra sức làm, nhưng nội dung quá dài, nên khi Algamish quay lại thì sản phẩm vẫn chưa hoàn thiện.

Ông nổi cáu. Nếu tôi mà là nô lệ nhà ông ấy, chắc tôi đã nhừ đòn.

Nhưng biết là luật lệ không cho phép ông làm tôi bị thương, nên tôi không sợ và nói với ông:

“Thưa ông Algamish, rõ là ông rất giàu có. Nếu ông chỉ tôi cách làm giàu, tôi sẽ thức suốt đêm để hoàn thành sản phẩm cho ông. Ngày mai, lúc mặt trời mọc, mọi thứ sẽ hoàn tất.”

Ông Algamish cười rồi đáp: “Nhóc khôn lỏi đấy, nhưng được rồi, ta chấp nhận.”

Tôi thức suốt đêm để khắc chữ. Lưng tôi mỏi nhừ và mùi đèn dầu làm đầu tôi nhức ong ong, mắt thì hầu như chả còn nhìn rõ thứ gì. Thế nhưng, khi Algamish quay lại vào bình minh, tất cả đã hoàn thành.

“Xong hết rồi,” tôi nói, “xin ông chỉ dạy như đã hứa.”

“Cháu đã hoàn thành nghĩa vụ của mình như đã nhất trí, chàng trai ạ,” ông nhẹ nhàng nói, “và ta sẵn lòng thực hiện lời hứa. Ta sẽ nói cho cháu những điều cháu muốn biết. Dù gì ta cũng đã già, và người già thường thích nói.

Khi người trẻ như cháu tìm đến các bậc trưởng bối để xin lời khuyên, cháu sẽ nhận được những hiểu biết của hàng chục năm tích lũy.

Bọn trẻ thường nghĩ rằng người già chỉ biết được những kiến thức cũ kỹ, và do đó chẳng còn mấy giá trị. Nhưng hãy nhớ lấy này, ánh mặt trời đang tỏa sáng trong hiện tại cũng chính là ánh mặt trời tỏa sáng lúc cha mẹ cháu vừa sinh ra, và vẫn sẽ tỏa sáng khi đứa cháu chắt cuối cùng của cháu về cõi vĩnh hằng.

Suy nghĩ của tuổi trẻ như tia sáng của những ngôi sao xẹt qua bầu trời, nhưng hiểu biết của tuổi già như vì tinh tú tỏa sáng bao năm không hề thay đổi, tựa như sao Bắc Đẩu giúp thủy thủ định hướng hành trình.

Hãy nhớ rõ lời ta nói, vì nếu không nắm được chân lý mà ta sắp truyền dạy, cháu sẽ lại nghĩ rằng công sức thức đêm khắc chữ của cháu trở thành công cốc.”

Algamish sắc sảo nhìn tôi với hai hàng lông mày rậm, rồi nói với một tông giọng thấp và đầy uy lực:

“Ta đã tìm ra con đường đến với sự giàu sang khi quyết định rằng sẽ giữ lại một phần cho riêng mình trong tổng số tiền ta kiếm được. Và cháu cũng nên như vậy.”

Rồi ông nhìn xoáy vào tôi, nhưng không nói gì thêm nữa.

“Chỉ thế thôi ạ?”

“Nhiêu đó là đủ biến một tay chăn cừu thành một kẻ chuyên cho vay tiền như ta rồi.”

“Nhưng chẳng phải tất cả những gì cháu kiếm được vốn là của cháu rồi sao?”

“Không đâu nhé,” Algamish trả lời. “Thế khi nhận lương, cháu có trả cho thợ may quần áo không? Cháu có trả cho người làm giày dép không? Rồi có trả tiền mua thức ăn không?

Cháu có sống nổi ở Babylon mà không chi tiêu gì cả? Giờ cháu có giữ được đồng nào sau mấy tháng làm công vừa qua? Rồi cả năm nay nữa, cháu có giữ được gì không? Cháu trả tiền cho tất cả mọi người, nhưng không trả cho chính mình. Chàng trai ạ, cháu làm việc cho người khác.

Chẳng khác nào nô lệ: làm việc cho chủ nô, rồi chủ nô ban cho cái ăn cái mặc. Nếu giữ lại chỉ 1/10 tổng tiền cháu kiếm được, cháu sẽ dành dụm được bao nhiêu sau 10 năm làm việc?”

Cũng may là khả năng tính toán vẫn chưa giã từ đầu óc tôi, và tôi trả lời: “Tương đương số tiền cháu kiếm được trong 1 năm làm việc.”

“Đúng phân nửa,” Algamish vặn lại. “Mỗi đồng tiền vàng cháu để dành được chính là nô lệ làm việc cho cháu. Mỗi xu mà đồng vàng ấy sinh ra cũng sẽ làm việc kiếm tiền thêm cho cháu.

Nếu cháu muốn giàu, thì tiền tiết kiệm của cháu phải biết sinh sôi, và những đồng tiền kiếm được từ đó cũng phải tiếp tục sinh sôi. Tất cả giúp cháu có được của ăn của để như cháu muốn.”

“Cháu đang nghĩ rằng ông già này đang lừa mình làm việc cả đêm rồi nói những lời vô nghĩa,” ông tiếp tục. “Nhưng thực ra ta đang trả công cho cháu gấp ngàn lần, nếu cháu may mắn có đủ trí khôn để nắm bắt các chân lý này.

Hãy nhớ, phải giữ lại 1/10 tổng số tiền kiếm được. Dù có kiếm được ít đến đâu đi nữa, cũng không được tiết kiệm dưới 1/10. Nhưng nếu có khả năng, thì nhiều hơn cũng được.

Trả công cho chính mình đầu tiên. Đừng mua quần áo, giày dép nhiều hơn khả năng chi trả, và phải để dành đủ tiền ăn uống, từ thiện, và dâng lên cho các thánh thần.

Sự giàu có tựa như một cái cây, phát triển từ một hạt mầm nhỏ nhoi. Những đồng xu đầu tiên cháu tiết kiệm được chính là hạt mầm, sau này sẽ nảy nở thành cái cây của sự giàu sang.

Hạt gieo càng sớm, cây càng mọc sớm. Càng hết mình chăm bẵm, vun tưới bằng những khoản tiết kiệm đều đặn, cháu càng sớm được tận hưởng bóng râm của cây tiền.”

Nói xong, Algamish lấy mấy tấm bảng đất sét và đi mất.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những điều ông Algamish nói, nghe có vẻ khá có lý. Thế là tôi quyết định phải làm thử xem sao. Mỗi lần được trả lương, tôi cứ trích 1/10 cất đi.

Thật là kỳ lạ, tôi cũng không thiếu thốn gì hơn trước. Hầu như tôi không thấy sự khác biệt so với trước kia, và vẫn sống ổn.

Khi số tiền tiết kiệm lớn dần, tôi vẫn bị kích thích muốn chi một ít cho những sản phẩm được trưng bày ngoài phố – những món hàng được vận chuyển bằng lạc đà hoặc tàu bè từ vùng đất của những người Phoenician. Nhưng cuối cùng tôi đã kiềm chế được.

Một năm sau, ông Algamish lại đến và hỏi: “Sao rồi chàng trai? Cháu đã trả tiền cho bản thân mình không ít hơn 1/10 thu nhập chưa?”

Tôi hãnh diện trả lời: “Có, thưa sư phụ. Đệ tử đã thực hiện đúng thế.”

“Tốt đấy,” Algamish cười đáp. “Vậy số tiền tiết kiệm được cháu dùng làm gì?”

“Cháu đã đưa cho chủ lò gạch Azmur. Ông ấy đang đi ngao du, và hứa là ở thành Tyre, ông ấy sẽ mua giúp cháu đồ trang sức quý hiếm của người Phoenician. Khi quay về, hai người bọn cháu sẽ bán lại ở mức giá cao và chia phần lời.”

“Đúng là muốn hết ngáo phải học,” ông Algamish cằn nhằn, “nhưng từ đâu mà cháu có cái ý tưởng tin vào kiến thức của một ông chủ lò gạch trong lĩnh vực trang sức vậy?

Cháu có đi gặp anh thợ làm bánh mì để hỏi ý kiến về các vì sao không? Không, rõ là nên đến gặp một nhà chiêm tinh chứ, nếu cháu có khả năng biết đâu là đúng, đâu là sai! Thôi, nhóc ạ, tiền tiết kiệm của cháu coi như đi tong rồi.

Cây tiền của cháu bật gốc rồi. Nhưng hãy trồng một cây khác. Thử lại đi. Lần sau, nếu cần kiến thức về trang sức, thì đi gặp người buôn trang sức ấy nhé. Muốn tìm hiểu về cừu, thì gặp gã chăn cừu.

Lời khuyên là thứ mà hầu như ai cũng trao tặng thoải mái, nhưng cẩn thận và chỉ tiếp thu những lời khuyên đáng giá thôi. Cháu tiếp thu lời khuyên về tiết kiệm tiền bạc từ một người không có kinh nghiệm trong lĩnh vực tiền bạc, thì sớm muộn gì cũng phải trả giá cho quan điểm lệch lạc ấy bằng tiền của chính mình.”

Nói xong, ông lại đi mất.

Và đúng y như Algamish đã dự đoán. Dân Phoenician khá ranh ma, và đã bán cho Azmur hàng đống đá quý giả, vốn chỉ là thủy tinh vô giá trị.

Nhưng nhờ lời khuyên của Algamish, tôi tiếp tục tiết kiệm 1/10. Hiện nay, nó đã trở thành thói quen, nên tôi không gặp mấy khó khăn để làm theo.

Một năm sau, ông Algamish lại đến gặp tôi:

“Kể từ lần gặp cuối, mọi chuyện tiến triển thế nào rồi?”

“Cháu vẫn thực hiện đúng và đủ. Tiền tiết kiệm cháu tin tưởng gửi cho Agger, ông thợ làm khiên. Ông ấy dùng tiền mua nguyên liệu đồng, và mỗi 4 tháng, ông ấy lại trả lãi cho cháu.”

“Tốt đấy! Rồi cháu làm gì với số tiền lãi ấy?”

“Cháu tổ chức một bữa tiệc thịnh soạn, mật ong, rượu ngon, bánh trái đầy đủ. Cháu cũng mua một chiếc áo màu đỏ tía. Một ngày nào đó, cháu sẽ mua một con lừa để cưỡi.”

Algamish cười to, “Thế là cháu chén sạch phần lãi từ tiền tiết kiệm thật à! Vậy làm sao phần lãi ấy làm việc cho cháu được bây giờ? Trước hết phải tích lũy được một đạo quân tiền vàng trước, rồi sau đó cháu muốn tiệc tùng gì cũng được.”

Và ông lại đi mất.

Mãi hai năm sau, tôi mới gặp lại Algamish. Gương mặt ông đầy nếp nhăn, đôi mắt trũng xuống.

Ông ấy đã quá già.

Algamish hỏi:

“Arkad! Cháu đã giàu như ước nguyện chưa?”

“Thế cháu vẫn tham khảo ông thợ gạch chứ hả?” Ông đùa.

“Trong lĩnh vực làm gạch thì lời khuyên của ông thợ gạch cũng xịn đấy ạ,” tôi đùa lại.

“Arkad này, cháu đã tiếp thu rất tốt. Đầu tiên, cháu đã học được cách tiêu xài ít hơn số tiền kiếm được. Tiếp theo, cháu đã học cách tham khảo lời khuyên của những người thực sự giỏi và có kinh nghiệm trong lĩnh vực của họ.

Và cuối cùng, cháu đã học được cách bắt tiền vàng làm việc cho mình.

Cháu đã biết cách kiếm tiền, giữ tiền, và sử dụng tiền. Thế nên, cháu đã đủ khả năng đảm nhận một vị trí nhiều trách nhiệm hơn. Ta giờ đã già quá rồi.

Bọn con trai của ta chỉ biết nghĩ đến tiêu xài, chẳng hề để tâm đến chuyện kiếm tiền. Khối tài sản của ta quá lớn, và ta sợ mình không còn đủ sức quản lý nữa.

Nếu cháu chấp nhận đến Nippur và quản lý đất đai của ta ở đó, ta sẽ ghi nhận cháu là đối tác góp vốn làm ăn với ta, và chia cho cháu một phần gia sản.”

Thế là tôi đến Nippur và quản lý sản nghiệp của Algamish. Gia sản của ông đúng là rất lớn.

Vì lòng tôi đầy tham vọng, và cũng vì tôi đã nắm vững 3 quy luật quản lý tài sản thành công, tôi đã có thể khiến giá trị sản nghiệp của Algamish tăng mạnh.

Tôi khá lên rất nhiều. Khi Algamish qua đời, tôi được thừa kế một phần tài sản theo di chúc của ông, đúng như thỏa thuận.

Khi Arkad kể xong câu chuyện, một người bạn của ông nói:

“Cậu thật may mắn khi được ông Algamish cho thừa kế một phần gia sản.”

“Tôi chỉ may mắn ở chỗ đã có tham vọng làm giàu trước khi gặp ông. Chẳng phải suốt bốn năm ròng tôi đã phải chứng minh sự quyết tâm bằng cách trích 1/10 thu nhập sao?

Cậu đâu thể bảo một anh ngư phủ là may mắn, nếu anh này bỏ mấy năm trời nghiên cứu tập tính các loài cá, để rồi tới khi gió đổi mùa anh ấy có thể tung lưới đúng chỗ, phải không?

Cơ hội là một vị thần tinh nghịch, không bao giờ phí thời gian với những người chưa chuẩn bị sẵn sàng.”

Một người khác nói: “Cậu phải có ý chí thật mạnh để tiếp tục sau khi mất tiền tiết kiệm vào năm đầu tiên. Cậu đặc biệt hơn người ở chỗ đó.”

“Ý chí à?” Arkad đáp. “Không hề. Cậu có nghĩ ý chí sẽ cho ta sức mạnh đủ để nhấc bổng một vật mà đến lạc đà cũng không thể vác nổi, hay kéo một chiếc xe mà đến bò cũng không thế kéo không?

Sức mạnh ý chí chẳng qua là quyết tâm theo đuổi những việc mà ta đã đặt ra cho bản thân mình. Nếu tôi đặt nhiệm vụ cho mình, dù khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ quyết chí theo đến cùng.

Ngoài cách này ra, làm gì còn cách nào để tôi tin tưởng vào bản thân để thực hiện những công việc quan trọng nữa?

Nếu tôi tự giao nhiệm vụ cho mình rằng, ‘Suốt 100 ngày, mỗi lần đi qua cầu để vào thành bang, mình sẽ nhặt một viên đá cuội trên đường và ném nó xuống sông,’ thì tôi sẽ làm.

Giả sử vào ngày thứ bảy, tôi đi qua cầu mà không nhớ nhiệm vụ, tôi sẽ không tự nhủ, ‘Thôi thì để mai nhặt hai viên cũng được.’ Tôi sẽ quay lại và nhặt đá ngay hôm nay. Giả sử vào ngày thứ 20 tôi tự nhủ, ‘Arkad ơi, cái trò này thật vô nghĩa. Mỗi ngày ném một viên đá thì được gì chứ? Thôi cứ nhặt một nắm rồi ném một lần cho xong.’

Không, tôi sẽ không nghĩ vậy, và cũng sẽ không làm vậy. Một khi đã đặt nhiệm vụ, tôi sẽ hoàn thành.

Do vậy, tôi sẽ cẩn thận không bắt đầu những nhiệm vụ khó khăn và phi thực tế, vì tôi thật sự rất thích nghỉ ngơi.”

Một người bạn khác nói: “Nếu những điều cậu nói là đúng, và có vẻ cậu nói khá hợp lý, thì xin hỏi đơn giản thôi: Nếu tất cả mọi người cùng làm điều đó, có phải sẽ không còn đủ sự giàu sang cho tất cả?”

“Sự giàu có tăng lên bất cứ khi nào con người bỏ công lao động,” Arkad đáp. “Nếu một người giàu có xây một tòa dinh thự, có phải lượng tiền vàng mà người này trả biến mất vào hư không hay không?

Không hề, người thợ gạch sẽ nhận được một phần, thợ xây cũng nhận được một phần, và người thợ vẽ cũng nhận được một phần. Tất cả những người bỏ công xây dựng tòa nhà ấy đều được nhận một phần. Nhưng khi dinh thự hoàn tất, có phải giá trị của nó bằng chi phí đã bỏ ra không?

Chẳng phải là giá trị miếng đất xây dinh thự đã tăng lên vì sự tồn tại của dinh thự đó sao? Rồi chẳng phải giá trị những miếng đất lân cận cũng tăng lên vì có dinh thự đó sao? Sự giàu có tăng trưởng theo những con đường kỳ bí. Không ai có thể đoán được giới hạn của nó.

Chẳng phải người Phoenician đã xây dựng những thành bang vĩ đại trên những bờ biển cằn cỗi, tất cả là nhờ lượng tài sản đến từ những chiếc thuyền buôn của họ sao?”

Một người khác hỏi: “Vậy cậu có lời khuyên nào cho chúng tôi để cũng có thể giàu có như cậu? Nhiều năm đã qua và chúng tôi không còn trẻ, thế mà chúng tôi chẳng dành dụm được gì cả.”

“Tôi khuyên mọi người nên học theo Algamish và tự nhắc mình: ‘Phải giữ lại cho mình một phần tổng số tiền kiếm được.’ Mỗi sáng thức dậy hãy nhớ khẩu quyết ấy. Trưa cũng nên nhắc lại. Tối nhắc lại lần nữa. Nhớ lấy nó mỗi giờ. Tự nhắc nhở mình cho đến khi từng chữ, từng chữ nổi bật như được viết lên nền trời xanh vậy.

Tự ám thị ý tưởng ấy với chính mình. Hãy thuộc nằm lòng khẩu quyết ấy. Rồi tự chọn tỉ lệ phù hợp với tình hình của mình.

Nhớ là không được ít hơn 1/10, rồi để riêng ra. Tự thu xếp các khoản chi tiêu khác để làm được điều này nếu cần thiết. Nhưng trước tiên cứ để riêng phần đó ra đã.

Sớm thôi, các cậu sẽ cảm nhận được cảm giác giàu sang khi sở hữu một gia sản của riêng mình. Khi khoản tiết kiệm lớn dần, nó sẽ kích thích các cậu. Một niềm vui sống mới mẻ sẽ khiến cuộc đời các cậu tươi sáng hơn.

Khi đó, các cậu sẽ nỗ lực hơn để kiếm được nhiều tài sản hơn. Cũng phải thôi, vì thu nhập tăng đồng nghĩa với việc khoản tiền các cậu giữ tiết kiệm cũng sẽ lớn hơn, đúng không?

Sau đó học cách bắt tiền bạc làm việc cho mình. Biến nó thành nô lệ. Bắt các khoản tiền lãi sinh sôi từ đó làm việc cho mình.

Phải tạo một nguồn thu nhập để đảm bảo cho tương lai. Hãy nhìn những người già và đừng quên rằng sau này chính mình sẽ trở thành một trong số họ. Thế nên, hãy đầu tư tài sản của mình một cách cẩn trọng, tránh mất mát.

Hãy cẩn trọng với những khoản đầu tư với tỉ suất sinh lợi cực khủng; đó là những mỹ nhân ngư nguy hiểm, chuyên hát vang để dụ dỗ thủy thủ va vào đá ngầm và mất mạng.

Và cũng nên nhớ, gia đình các cậu có thể gặp khó nếu chẳng may các cậu được các thần thánh gọi về trời. Để phòng ngừa, ta có thể định kỳ để dành ra một khoản tiền nhỏ. Bằng cách này, ta sẽ có sẵn một khoản tiền lớn để lo liệu trong những tình huống bất ngờ như thế.

Hãy hỏi xin ý kiến những người khôn ngoan. Nghe lời khuyên của những người chuyên làm công việc quản lý tiền bạc, để họ giúp các cậu tránh sai lầm mà tôi đã mắc phải khi tin tưởng giao hết tiền dành dụm cho ông thợ gạch Azmur quyết định. Lợi nhuận thấp nhưng an toàn vẫn tốt hơn là làm liều.

Và cũng nhớ hãy tận hưởng cuộc đời khi vẫn còn sống nhé. Đừng quá ki bo, hay đừng cố sức tiết kiệm quá mức. Nếu 1/10 khoản thu nhập là mức mà các cậu có thể thoải mái trích ra để tiết kiệm, thì cứ hài lòng với tỉ lệ này.

Sống tương xứng với mức thu nhập, và đừng quá dè xẻn và sợ phải chi tiêu. Cuộc sống này thật tuyệt vời, và có đầy những thứ đáng để ta tận hưởng.”

Các bạn của Arkad cảm ơn rồi ra về. Một số người im lặng, vì họ không có trí tưởng tượng và không thể hiểu vấn đề. Một số có vẻ mỉa mai, vì họ nghĩ rằng nếu Arkad đã giàu đến thế thì nên chia chút ít cho những người bạn cũ không may thì mới phải đạo làm người.

Nhưng một số thì lóe lên những tia sáng nhận thức mới từ khóe mắt. Họ nhận ra rằng Algamish cứ quay lại xưởng khắc chữ vì ông vẫn quan sát một chàng trai trẻ đang tìm đường vượt quá bóng tối của sự nghèo khó.

Khi chàng trai trẻ đã tìm được đường ra ánh sáng, sẽ có một vị trí đang chờ sẵn. Chẳng một ai khác có thể ngồi vào vị trí đó nếu chưa tự ngộ ra chân lý, nếu chưa sẵn sàng để nắm bắt thời cơ.

Những năm sau, nhóm người ấy thường xuyên quay lại thăm Arkad, và được ông niềm nở đón tiếp. Ông tư vấn họ, rộng rãi trao cho họ những hiểu biết của mình – một điều mà những con người giàu kinh nghiệm luôn vui vẻ làm.

Ông còn hỗ trợ họ đầu tư các khoản tiết kiệm an toàn ở mức lãi suất tốt, tránh xa các khoản có thể bị mất hay những khoản đầu tư không có lời.

Bước ngoặt cuộc đời của những người này xảy ra vào chính ngày hôm đó, khi họ ngộ ra chân lý đã được Algamish truyền dạy cho Arkad, và rồi được Arkad truyền dạy lại cho chính họ.

PHẢI GIỮ LẠI CHO MÌNH MỘT PHẦN THU NHẬP

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.