Chương 7 – Những bức tường thành Babylon

Lão Banzar – một cựu chiến binh dũng mãnh – đang đứng canh gác lối đi dẫn lên đỉnh tường thành cổ xứ Babylon.

Ở phía trên, những chiến binh Babylon đang hết mình bảo vệ tường thành. Họ đang gánh trên vai sự tồn tại của Babylon, cùng với sinh mạng của hàng trăm ngàn cư dân thành bang vĩ đại này.

Bên kia bức tường là tiếng gầm của những đội quân xâm lược, tiếng hò reo của vô vàn chiến binh, tiếng vó ngựa, và tiếng đập điếng tai của những chiếc chiến xa phá thành đang dộng liên hồi vào những chiếc cửa bằng đồng.

Trên những con đường phía sau cổng thành là những chiến binh cầm giáo, sẵn sàng tử thủ bảo vệ lối vào trong trường hợp cổng thành bị phá.

Quân phòng thủ khá ít ỏi. Đội quân chủ lực của Babylon đang chinh chiến cùng đức vua, cách rất xa về phía đông – họ đang tấn công quân Elamite. Không ai dự đoán sẽ có quân thù tấn công trong lúc đức vua xa nhà, nên lực lượng phòng thủ rất mỏng.

Bất ngờ, từ phía bắc, đội quân hùng mạnh người Assyrian xuất hiện. Tường thành phải trụ được, nếu không, Babylon coi như kết thúc.

Quanh Banzar là đám đông dân chúng, mặt tái nhợt vì sợ hãi, đang nghe ngóng tin tức cuộc chiến. Họ lặng người nhìn dòng chiến binh thương vong đang được khiêng đi.

Đây là thời điểm quyết định của cuộc tấn công. Sau 3 ngày vây quanh thành, quân địch bất ngờ dồn lực tấn công mặt thành ở phía này.

Quân phòng thủ từ trên tường thành đang cố gắng đẩy lùi những chiếc thang của quân địch bằng cung tên, dầu sôi, và nếu có kẻ nào lên được tới đỉnh thành, họ sẽ đâm bằng giáo. Để hạ quân phòng thủ, kẻ địch cho phóng tiễn – vô vàn mũi tên tua xuống như mưa rào.

Lão Banzar đang ở vị trí tốt nhất để thu thập tin tức mới. Ông đứng gần nơi giao tranh nhất, và sẽ là người đầu tiên nghe từng nhịp tấn công của quân địch bị đẩy lùi.

Một thương nhân già đứng gần Banzar, đôi tay tê bại run rẩy: “Nói cho tôi biết với! Hãy nói với tôi là địch không thể vào thành! Các con trai tôi đều đang đi viễn chinh với đức vua, và không có ai bảo vệ vợ tôi nữa.

Gia sản của tôi sẽ bị cướp hết.

Lương thực cũng vậy. Chúng tôi già rồi, quá già để tự vệ, và cũng quá già để bị bắt làm nô lệ. Chúng tôi sẽ chết đói. Chúng tôi sẽ không chịu nổi. Làm ơn hãy nói rằng bọn chúng sẽ không phá nổi thành!”

“Bình tĩnh đi ông thương nhân. Tường thành rất vững chắc. Hãy về chợ và nói với vợ ông rằng tường thành sẽ bảo vệ gia đình ông cũng như toàn bộ gia sản an toàn như tài sản của đức vua vậy. Nhớ đi men theo bờ tường, cẩn thận kẻo trúng tên lạc.”

Một phụ nữ tay bế con thế chỗ người thương nhân già và hỏi Banzar:

“Có tin gì không ạ? Hãy nói với cháu để cháu về khuyên chồng cháu. Anh ấy đang bị sốt cao vì bị thương, nhưng vẫn kiên quyết cầm áo giáp và vũ khí để bảo vệ mẹ con cháu. Anh ấy nói nếu kẻ thù vào được, chúng sẽ vơ vét hết, thật kinh hoàng.”

“Cháu cứ bình tâm, tường thành Babylon sẽ bảo vệ gia đình cháu. Tường thành cao và rất vững chắc. Cháu nghe không? Đó là tiếng thét của những chiến binh phòng thủ dũng mãnh của ta khi đang đổ dầu sôi vào những kẻ trèo thang tấn công đấy.”

“Vâng, cháu nghe. Nhưng cháu cũng nghe tiếng chiến xa của quân địch đang dộng vào cổng thành.”

“Về với chồng đi. Bảo cậu ấy rằng cổng thành rất chắc, và sẽ chống được chiến xa. Bọn leo tường thành lên được tới nơi cũng sẽ lãnh vết giáo đâm mà thôi. Cẩn thận về nhà và trú ẩn nhé.”

Banzai bước qua một bên nhường đường cho đội quân viện trợ trang bị đầy đủ. Tiếng khiên đồng va vào nhau, tiếng bước chân rầm rập nặng nề của đoàn quân lướt qua.

Một cô gái bé nhỏ níu thắt lưng của lão Banzai:

“Ông lính ơi, mình có an toàn không? Cháu nghe ngoài kia rất ồn. Nhiều người chảy máu. Cháu sợ lắm. Nhà cháu, mẹ cháu, em cháu sẽ ra sao đây…”

Chiến binh Banzai nháy mắt và ngẩng cao đầu nói với cô bé: “Đừng sợ, cháu gái bé nhỏ ạ.

Tường thành Babylon sẽ bảo vệ cả nhà cháu. Vì an toàn của những cư dân như cháu mà Hoàng hậu Semiramis đã xây dựng bức tường thành này hàng trăm năm trước.

Chưa bao giờ tường thành sụp đổ cả. Trở về nói với gia đình cháu rằng tường thành Babylon sẽ bảo vệ tất cả, đừng sợ.”

Ngày qua ngày, lão Banzar đứng đó và nhìn quân viện trợ đổ về, chiến đấu đến khi thương tích đầy mình, rồi lại đứng lên cho đến hơi thở cuối cùng.

Quanh lão, đám đông dân chúng sợ hãi cứ ngóng tin, muốn biết liệu tường thành có trụ nổi hay không. Với tất cả mọi người, lão Banzar đều khẳng định: “Tường thành Babylon sẽ bảo vệ tất cả mọi người.”

3 tuần 5 ngày rồi, cuộc tấn công vẫn không nguôi chút nào.

Lão Banzar ngày càng nghiến chặt hàm khi nhìn lối đi sau lưng mình giờ đã nhuộm ướt máu tươi của những người bị thương, và dần đã hóa thành một con đường đầy bùn nhão khi dòng chiến binh không ngừng hành quân qua đây.

Cứ mỗi ngày trôi qua, xác quân địch tử vong chất thành đống bên ngoài thành. Cứ mỗi đêm, chiến binh mất mạng được đồng đội khiêng xác về chôn cất.

Vào đêm thứ 5 của tuần thứ 4, tiếng kêu la không dứt. Khi tia nắng đầu tiên ló dạng, rọi hết cả vùng đất bao la, người ta thấy những đám bụi mù mịt: Quân thù đang rút lui.

Một tiếng thét lớn vang lên trong hàng ngũ quân phòng thủ.

Tiếng hô chiến thắng đã quá rõ, không còn khả năng nào khác. Đội quân viện trợ đang chờ bên dưới chân thành cũng hô vang theo. Và rồi đến người dân trên khắp nẻo đường.

Cả tường thành hò reo vang dội như một cơn bão.

Mọi người ùa ra khỏi nhà. Những con đường xứ Babylon ken đặc người. Mấy tuần liền sợ hãi kết thúc bằng những điệp khúc mừng vui. Từ đỉnh tháp ở Đền Bel là những ngọn lửa chiến thắng. Cột khói màu lam hướng thẳng lên nền trời, mang tin chiến thắng đi khắp tứ phương.

Tường thành Babylon một lần nữa lại đẩy lùi quân địch hung hãn đang muốn cướp bóc khối tài sản khổng lồ và bắt nhân dân nơi này làm nô lệ. Babylon đã tồn tại cả thế kỉ vì nơi đây được bảo vệ hoàn toàn. Xứ Babylon làm sao có thể lơ là phòng thủ được.

Tường thành Babylon là một ví dụ xuất sắc cho thấy nhu cầu và mong muốn được bảo vệ của con người.

Mong muốn này là phổ quát đối với loài người.

Dù là ngày xưa hay ngày nay, ham muốn ấy cũng đều vô cùng mạnh mẽ. Và chúng ta đã phát triển thêm nhiều phương thức để bảo vệ chính mình.

Ngày nay, đằng sau những bức tường xây nên bởi các kế hoạch bảo hiểm, tiết kiệm, và đầu tư hợp lí, ta có thể bảo vệ mình khỏi những tai ương bất ngờ có thể xuất hiện ở bất kì đâu.

ĐỪNG PHÓ MẶC MÌNH CHO TAI ƯƠNG ĐỊNH ĐOẠT

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.