Chương 14 – Vẽ tranh

Thân là Tần vương, Cơ Việt đã nghe qua nhiều lời hay ý đẹp, hoặc cầu chúc hắn sống lâu trăm tuổi, hoặc ca tụng hắn muôn đời vang danh, chẳng biết thật lòng hay giả dối, dù sao cũng chỉ là xã giao, Cơ Việt không quan tâm.

Ai ngờ có một ngày, hắn bị đánh gục bởi câu nói rất đơn giản.

…Lòng người hiểm ác, ngươi không giống như thế, thì ta có gì phải sợ?

Tần vương chẳng cần người ca tụng.

Mà cần can đảm, không sợ sệt.

Đây mới là thứ hắn luôn mong muốn nhưng bản thân đâu thể đòi hỏi.

Cơ Việt nhìn Vệ Liễm với vẻ mặt khó lường, thanh niên áo trắng thanh thoát vẫn ung dung, mặc hắn đánh giá.

Hồi lâu, Cơ Việt chậm rãi nói: “Cô giết người bừa bãi, cắt lưỡi vô số kẻ, đó là hung hãn tàn bạo. Thái hậu nâng đỡ cô lên ngôi rồi bị cô tiêu diệt cả dòng họ, đó là quên ơn phụ nghĩa.

Cô bành trướng lãnh thổ mở rộng đất đai chẳng quản xác chất thành núi, máu chảy thành sông, đó là hám lợi mà bất chấp. Vì đạt được mục đích cô không từ thủ đoạn nào, đó là đê tiện lại xấu xa.”

Hắn chợt cười khẽ: “Vệ Lang nói lòng người hiểm ác, mà mọi thứ cô đều có, người trong thiên hạ đều sợ cô, sao ngươi dám nói cô không giống như thế?”

Vệ Liễm chẳng hề do dự đáp: “Cung nhân phạm tội nói lời ác độc, đáng chết. Thái hậu nắm giữ triều chính bất chấp vương pháp, cần giết. Sáu nước như đàn sói rục rịch vờn quanh, phải chiến. Quân vương làm việc xưa nay chỉ chú trọng kết quả, nên làm.”

“Hành động của bệ hạ, đều theo đạo làm vua, người đời lại muốn dùng tiêu chuẩn thánh nhân đánh giá. Giữa thời loạn đòi hỏi hòa bình thì kết cục ắt sẽ bị đàn sói nuốt chửng không còn miếng nào. Hoặc làm bạo quân, hoặc làm vua mất nước, ngài đâu có lựa chọn khác, người trong thiên hạ sao mà hiểu được.”

Y đối đáp vô cùng trôi chảy, hầu như chẳng cần nghĩ, Cơ Việt kinh ngạc chớp mắt, khẽ nói: “Thế mà ngươi hiểu.”

Đôi mắt bỗng sáng bừng, hắn bật cười: “Vệ Liễm, cô hận vì sao lại không gặp ngươi sớm hơn.”

“Bệ hạ quá khen.”

“Thật muốn cho những đại thần kia hiểu thế nào là mỹ nhân chân chính, cô sẽ khiến bọn họ phục sát đất mới thôi, những kẻ nhan sắc tầm thường sao sánh kịp với Vệ Lang chứ. Để cô cho gọi họa sĩ cung đình… Khoan, liệu họ có thể miêu tả được khí phách của ngươi hay không?”

Cơ Việt chưa bao giờ che giấu sự ưu ái với người hắn coi trọng, hắn bước nhanh tới kệ sách bên cạnh, trải giấy cầm bút: “Cô tự mình vẽ một bức.”

“Bệ hạ muốn vẽ thần ư?”

“Tất nhiên.”

“Nhưng thần nghe nói, bệ hạ chưa từng vẽ người.” Ánh mắt Vệ Liễm hơi lấp lánh.

Tần vương mang danh bạo quân, đâu có nghĩa là hắn không hiểu văn nhã, bởi cầm kỳ thi họa là khóa học bắt buộc đối với mỗi con cháu quý tộc.

Tần vương từ nhỏ đã thông minh hơn người, tài năng hội họa vô cùng xuất sắc, tám tuổi vẽ “Tranh chúc thọ” tặng tiên vương đã nổi danh thiên hạ. Cũng bởi bức họa ấy mà tiên vương mới chú ý tới đứa bé không có tiếng tăm gì này, từ đó quan tâm săn sóc hắn hơn.

Tranh Tần vương vẽ có kĩ thuật cao siêu, sông xanh núi biếc, trăm hoa đua nở, chim bay cá lượn đều thuần thục nhuần nhuyễn.

Nhưng người trong thiên hạ đều nói, Tần vương không am hiểu vẽ người.

Nghe đồn sở trường đã lấn át sở đoản, tuy nhiên đây vẫn chỉ là lời đồn đại thôi.

“Bởi vì chưa có ai xứng đáng.” Cơ Việt múa bút như nước chảy mây trôi: “Xưa nay vẽ được bộ da khó vẽ khung xương, mà vẻ đẹp từ nội tâm chứ đâu phải bề ngoài. Cô không có hứng thú vẽ bộ da, duy nhất Vệ Lang trong ngoài đều xuất sắc mới xứng cho cô đặt bút.”

Khen ngợi hết mức.😎

Vệ Liễm đứng bên cửa sổ, lúc Cơ Việt dừng bút, y mới hỏi: “Vẽ xong rồi ư?”

“Đã xong.” Cơ Việt gác bút: “Ngươi xem.”

Vệ Liễm bước tới, liếc mắt, thầm nghĩ, xuất sắc.

Hắn tinh thông cầm kỳ thi họa, tất nhiên hội họa chẳng thể kém, chỉ nhìn qua đã biết, làm gì có chuyện Tần vương không biết vẽ người, rõ ràng đây mới là thứ hắn am hiểu nhất.

Vệ Liễm đứng bên cửa sổ, Tần vương lại vẽ y giữa đất trời mênh mông tuyết với cảnh nền là cung điện mái ngói đen phủ kín tầng tầng tuyết trắng. Y đứng dưới tàng cây mai hồng, ôm tấm áo choàng lông chồn trắng tuyết, ngước mắt khẽ cười, thần thái sinh động.

“Giống như đúc.” Vệ Liễm ngắm nhìn hồi lâu, đôi mắt cong cong.

“Chi bằng Vệ Lang đề vài chữ.” Cơ Việt nói.

Vệ Liễm ngẫm nghĩ, chấp bút lông, viết một chữ “nước”.

Nét bút gọn ghẽ thanh mảnh lại ngầm mang hàm ý ngông cuồng, tựa con rồng bay lượn giữa mây xanh.

Chữ viết xinh đẹp hệt như người, ẩn trong vẻ kiêu hãnh là sự dịu dàng thuần khiết của ngọc.

Ban đầu Cơ Việt thầm tán thưởng, nhưng rồi lại cảm thấy hơi thất vọng, hắn nghĩ đề tài Vệ Liễm viết chắc là mấy lời nói êm tai như “Nước thái bình, dân yên ổn” chẳng hạn.

Ai biết thêm một lần ngoài ý muốn.

Vệ Liễm viết tám chữ.

Phong hoa tuyệt đại, có một không hai.

Khóe mắt Cơ Việt giật giật.

Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy tám chữ này không có vấn đề gì, rất hợp với Vệ Liễm, nhưng mà chữ do chính y viết…

Cơ Việt muốn cười.

Liễm công tử tựa hồ quá yêu bản thân.

Tuy nhiên Cơ Việt lại thích như vậy, hắn gặp kẻ tráo trở lật lọng nhiều tới phát ngán. Còn Vệ Liễm liều lĩnh làm bậy, trái lại khiến hắn cảm thấy vừa chân thực vừa đáng yêu.

Nhìn chung tùy từng người, trông thấy hắn vui vẻ, khoan dung với Vệ Liễm vậy thôi, chứ nếu thay bằng kẻ khác chạy đến trước mặt Tần vương mà dám mở mồm nói khoác không biết ngượng “Ta là nhân tài kiệt xuất” thử xem, tuyệt đối Cơ Việt sẽ mỉm cười dịu dàng, sau đó sai người lôi ra ngoài chém đầu.

“Phong hoa tuyệt đại, có một không hai.” Cơ Việt lẩm bẩm, giọng điệu chứa ý cười khó nén: “Vệ Lang, ngươi rất ngông cuồng.”

“Nếu thần xứng đáng để bệ hạ đích thân vẽ, thì dĩ nhiên cũng xứng đáng với những lời như vậy.” Mặt Vệ Liễm không biến sắc.

“Hay!” Cơ Việt vỗ tay: “Cô thích phần ngông cuồng này của ngươi.”

Vệ Liễm mỉm cười không nói.

Y đã rõ, Tần vương không thích người quá mức kiêu ngạo, kiêu ngạo quá ắt bị giết; cũng không thích người quá mức dè dặt, dè dặt dễ gây nhàm chán; không thích thái độ một mực cung kính, cũng không thích xấc xược chả biết trên dưới.

Tựa như Vệ Liễm nắm đúng giới hạn, trong kính cẩn khiêm tốn tình cờ ngông cuồng, có tri thức hiểu lễ nghĩa bất ngờ đùa giỡn, mới khiến Tần vương cảm thấy mới mẻ mà không nỡ giết y.

Nhìn Vệ Liễm tự tại thong dong, thật ra y phải suy ngẫm kỹ càng rồi mới quyết định hành động. Mỗi tiếng nói mỗi cử động đều vừa đúng, độ khó cực cao, nếu đổi thành kẻ khác thì hẳn đã chết tới tám trăm lần rồi.

Nhưng y là Vệ Liễm.

Vệ Liễm cũng không đắc ý, tưởng rằng mình nắm bắt được suy nghĩ của một quân vương vui giận thất thường.

Lòng người vốn khó đoán nhất trên đời, huống hồ là suy nghĩ của bậc đế vương.

Chắc chắn không dễ lấy lòng Tần vương, hứng thú đối với y bây giờ chỉ là phút chốc mà thôi.

Con đường y phải đi còn dài lắm.


Sống trong Dưỡng Tâm điện cực kì thư thái, hiện giờ trong cung ai cũng biết Vệ Liễm được sủng ái.

Y ngủ cùng giường với đế vương thì ai dám khinh thường y chứ, diện những bộ đồ đẹp nhất, ăn những món ngon lành nhất, đệm chăn mùa đông phải thật ấm áp, quyết không để bị đói hay bị lạnh.

Kỳ thực cũng chả cần thiết, bởi phần lớn thời gian y đều ở cùng Tần vương, mà đồ vua dùng dĩ nhiên phải tốt nhất. Chỉ là thứ gì Vệ Liễm nên có thì Phủ nội vụ không dám đưa thiếu chút nào, so với thái độ chèn ép nửa tháng trước khác một trời một vực.

Áo đẹp phấn thơm, cơm ngon canh ngọt cứ thế dâng lên, giả sử có nuôi heo thì cũng béo tới mức làm thịt xuất chuồng được rồi.

Vệ Liễm cảm thấy bản thân gần đây hơi nặng nề, không gầy ốm như trước. Buổi sáng một ngày nào đó y thay quần áo thấy vạt áo không rộng thùng thình nữa thì cả kinh, y lập tức bắt đầu tiến hành kế hoạch giảm béo.

Y rất để ý tới vẻ bề ngoài, cứ cho là Tần vương không nương tay với mỹ nhân, nhưng nếu xấu xí thì hắn sẽ càng xuống tay nặng hơn.

Sống yên ổn dễ nghĩ tới ngày gian nguy. Tần vương gần đây đối xử với y thực sự rất tốt, cuộc sống an nhàn quá lâu dễ sinh nhàm chán, nếu như sơ ý chọc giận Tần vương, thì mất nhiều hơn được.

Vệ Liễm chỉ cần ăn no ngủ ngon, không ước mong gì hơn.

Nhưng y không muốn giao tính mạng mình vào tay kẻ khác. Chưa nói tới viên thuốc độc kia, chỉ nói tới tính tình của Tần vương thôi, một giây trước còn trò chuyện vui vẻ, một giây sau khéo chết thế nào cũng không biết.

Ở chung cùng người như vậy quá mức nguy hiểm, Vệ Liễm muốn sớm trốn thoát trước khi quá muộn.

Lấy tính mạng của bản thân gửi gắm vào sự mềm lòng của kẻ khác là việc ngu xuẩn nhất trên đời.

Thời khắc trong kế hoạch giả chết chạy trốn của Vệ Liễm vào sau ngày sinh nhật tròn hai mươi tuổi. Trước đó không được, bởi khả năng giả chết trở thành chết thật quá lớn, cái hình ảnh chết thảm mà sư phụ tiên đoán rất đáng sợ.

Y chưa từng nghĩ tới chuyện bị một toà vương cung vây hãm cả đời, chỉ có chim yến sinh ra trong lồng mới tình nguyện bị nuôi nhốt thôi, y muốn là chim thiên nga giữa cung điện biển trời.

Mất tự do, không bằng chết.

Nhưng trước mắt, quan trọng nhất vẫn là kế hoạch giảm béo.

Nếu còn ở vương cung nước Sở, Vệ Liễm có thể luyện kiếm trong sân lúc vắng người. Bây giờ trong cung đâu đâu cũng có ám vệ, thân là một công tử tay trói gà không chặt, Vệ Liễm đành phải chọn ăn uống điều độ.

Biểu hiện cụ thể trên bàn ăn là: Tần vương ngồi đối diện gắp thịt cho y, Vệ Liễm không đụng tới mà chỉ ăn mấy món nhạt, thành ra thịt cứ chất đống trong bát.

Cơ Việt suy nghĩ tinh tế, thấy thế bèn khẽ dò hỏi: ” Vệ Lang ăn không ngon ư?”

Vệ Liễm lắc đầu: “Gần đây thích đồ ăn nhạt, cảm tạ bệ hạ lo lắng.”

Lý Phúc Toàn đứng bên cạnh lập tức lên tiếng: “Vệ thị quân, ngài là Thị quân, đáng lẽ phải hầu bệ hạ, sao có thể khiến bệ hạ lo lắng vì ngài như thế?”

Vệ Liễm lẳng lặng nhìn hắn.

Ánh mắt cung nhân đều lộ ra vẻ đồng cảm.

Lý Phúc Toàn: “⁉️ ⁉️”

Hình như có gì đó không đúng. Hắn phải nằm dưỡng thương mất ba, bốn ngày, chả nhẽ vừa ra ngoài thì cả thế giới này đều thay đổi?

Cơ Việt đặt đũa xuống, lạnh nhạt nói: “Lắm miệng.”

Lý Phúc Toàn căng thẳng, không biết mình vừa chạm vào sợi râu rồng nào.

Hắn đã theo bệ hạ được mười hai năm. Tiểu thái giám hầu hạ bệ hạ từ thuở nhỏ đếm không xuể, nhưng leo tới chức Đại tổng quản chỉ có mình hắn mà thôi. Bởi Lý Phúc Toàn luôn nghĩ cho Cơ Việt, phần thật lòng này không thể giả tạo.

Hắn chưa bao giờ thấy bệ hạ thật sự thích thứ gì đó. Khi còn nhỏ bệ hạ rất yêu một chú thỏ, đêm nào cũng ôm nó ngủ, coi nó là người bạn mà rủ rỉ tâm sự, cho nó ăn củ cải ngọt nhất rau xanh tươi nhất.

Thế mà chỉ vì lúc Thái hậu tới, chú thỏ lại chủ động chạy đến, Thái hậu bèn ôm vào lòng khen nó đáng yêu. Thái hậu vừa đi, bệ hạ lập tức sai người mang nó xuống bếp làm thịt.

Buổi chiều Thái hậu lại tới, bệ hạ mời bà ở lại dùng bữa, Thái hậu thấy món thịt kho tàu trên bàn rất ngon, bèn hỏi: “Việt Nhi, đây là món gì?”

Thiếu niên mười hai tuổi cong môi cười nhạt: “Là con thỏ ban ngày mẫu hậu mới ôm đó, mẫu hậu, ăn rồi có thấy nó đáng yêu nữa không?”

Vẻ mặt Thái hậu biến đổi, bà phẩy tay áo bỏ đi ngay lập tức.

Việc tương tự nhiều không kể hết, Lý Phúc Toàn biết, có lẽ bệ hạ thích rất nhiều thứ, nhưng chỉ chốc lát chứ không được lâu.

Nên lần này nghe nói Vệ thị quân được sủng ái, hắn không coi là chuyện to tát.

Hắn quên mất, chưa biết sau này bệ hạ có chán ghét Vệ Liễm hay không, thì ít nhất cho đến hiện tại, hắn không thể đắc tội y.

Hắn vừa quá phận, đã phạm vào điều bệ hạ kiêng kỵ nhất.

Vừa hoàn hồn thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Lý Phúc Toàn vội vã quỳ xuống nhận tội: “Nô quá phận.”

“Quá tam ba bận.” Cơ Việt thờ ơ: “Nếu có lần sau, chớ trách cô không nể tình cũ.”
Lý Phúc Toàn thấp thỏm đứng dậy: “… Vâng.”

“Còn nữa.” Cơ Việt đột nhiên cảm thấy danh xưng “Thị quân” này có chút khó nghe, kiểu như vô duyên vô cớ sỉ nhục thanh niên vậy: “Truyền lệnh xuống, toàn bộ cung nhân đối với Vệ Lang như công tử, dùng lễ nghi tương xứng phu nhân, không được ngạo mạn khinh thường.”

Lý Phúc Toàn khom người: “Vâng.”

Hắn vừa rời khỏi Dưỡng Tâm điện, không còn độ ấm trong cung, gió tuyết ngoài trời ào tới khiến hắn rùng mình, lúc này mới biết mồ hôi lạnh đã vã ra khắp người.

Hắn sai tiểu thái giám đi truyền chỉ, rồi dựa vào khung cửa lau mồ hôi, bụng nghĩ:

Xem ra bản lĩnh của Liễm công tử thật cao siêu, không biết phần sủng ái này có thể duy trì đến lúc nào.

“Dĩ nhiên sẽ lâu hơn công công nghĩ.” Tiếng nói trong trẻo như châu ngọc truyền đến, Lý Phúc Toàn sợ đến đập cả lưng vào bức tường phía sau, tim suýt ngừng đập.

Vệ Liễm mỉm cười: “Công công cẩn thận.”

Lý Phúc Toàn không nhịn được khẽ rùng mình, lại sinh ra ảo giác hoang đường. Hắn thấy tuy hành động của Liễm công tử rất ôn hòa nhã nhặn, nhưng vẻ mặt với nụ cười ẩn giấu đao kiếm quả thực giống bệ hạ như đúc.

“Vệ thị…” Lý Phúc Toàn vừa mở miệng, lại nhớ bệ hạ đã ra lệnh, vội đổi giọng: “Vệ công tử sao lại ra đây?”

“Hóng mát một chút.” Vệ Liễm vẫn ôn hòa.

Lý Phúc Toàn cúi chào rồi định rời đi: “Vậy nô không quấy rầy…” trước mắt hắn không muốn giao thiệp với Vệ Liễm, bởi hắn thấy nhân vật này hơi nguy hiểm.

… nguy hiểm giống hệt bệ hạ.

“Tiện thể trò chuyện với công công luôn.” Vệ Liễm thản nhiên bổ sung.

Lý Phúc Toàn dừng chân.

Advertisement

spot_img

Chương 7 – Tiền...

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê...

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu...

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Chương 7 – Tiền từ trên trời rơi xuống!?

Kỷ niệm về người bà tài giỏi vùng Saga chương 7 được Yoshichi Shimada tái hiện rõ nét và xúc động cùng bài học nhân sinh giản dị sâu sắc.

Chương 15

Keiko trong Cô nàng cửa hàng tiện ích chương 15 của Sayaka Murata có thực sự được sống theo ý mình là nhân viên cửa hàng tiện ích hay không?

Chương một

Con trai người thợ gốm -Chương một của Tomy Mitton là bản tình ca tuổi trẻ phương Đông đầy suy ngẫm của một tác giả phương Tây.

Chương 2 – Mê cung thứ hai: “Kẻ cắt sách”

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách - Chương 2 của nhà văn Natsukawa Sosuke khiến người đọc phải gật gù trước những điều kỳ lạ nhưng đúng đắn.

Chương cuối – Khu vườn xinh đẹp của tôi II

Khu vườn xinh đẹp của tôi chương cuối của tác giả Yuu Nagira kể về những vấn đề nhức nhối trong xã hội hiện đại Nhật.

Tóp mỡ ngào đường

Món lạ miền Nam - Tóp mỡ ngào đường của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với nhiều món ăn hấp dẫn.

Mồ Không

Tập thơ Điêu tàn - Mồ Không của Chế Lan Viên là nỗi niềm, là tiếng nói cất lên thay người dân Chiêm thành xưa khi nhìn ngắm tháp Chàm nay.

Rươi

Miếng ngon Hà Nội - Rươi của Vũ Bằng đưa ta đến chuyến phiêu lưu của vị giác trong tưởng tượng với biết bao món ăn hấp dẫn.

Sự tích ông bình vôi

Truyện cổ tích Việt Nam - Sự tích ông bình vôi là tập hợp truyện cổ tích viết cho thiếu nhi của Nguyễn Đổng Chi.